Chương 17
Chương 17 — Đo Ván, Nữ Thừa Kế MVP Đã Quay Về
Những ngày sau buổi họp báo của Ý Nhi, Yên Chi giữ đúng lời hứa với Bách Khang: không đưa ra bất kỳ phát ngôn công khai nào để phản bác, không tham gia bất kỳ cuộc phỏng vấn nào liên quan đến vụ việc gia đình. Thay vào đó, cô dồn toàn bộ sự chú ý vào việc luyện tập, thi đấu, và âm thầm phối hợp cùng Bách Khang hoàn thiện những mảnh ghép cuối cùng của hồ sơ điều tra.
Chiến lược im lặng ấy, dù khó khăn về mặt tâm lý, lại tỏ ra hiệu quả hơn Yên Chi tưởng. Ống kính máy quay vẫn dõi theo cô trong mỗi trận đấu, và mỗi lần cô xuất hiện, gương mặt luôn giữ một sự điềm tĩnh, chuyên nghiệp tuyệt đối, không hề có dấu hiệu của sự hoảng loạn hay tội lỗi mà một số người mong đợi sẽ thấy sau buổi họp báo đầy cảm xúc của em gái cô.
Trong một trận đấu vòng bảng tiếp theo, Yên Chi tiếp tục thể hiện phong độ ấn tượng, giành chiến thắng thuyết phục trước một đối thủ mạnh khác. Sau trận đấu, khi phóng viên cố gắng gặng hỏi cô về những cáo buộc mà Ý Nhi đưa ra tại họp báo, Yên Chi chỉ đáp ngắn gọn, giọng bình thản: "Tôi tôn trọng quyền được nói lên cảm xúc của em gái mình. Nhưng tôi tin rằng, sự thật, dù có thể mất thời gian để được chứng minh đầy đủ, cuối cùng vẫn sẽ được làm sáng tỏ. Hiện tại, tôi chỉ muốn tập trung vào những gì tôi có thể kiểm soát — đó là phong độ thi đấu của chính mình."
Câu trả lời điềm tĩnh, không hề công kích ấy, trái ngược hoàn toàn với hình ảnh "kẻ chèn ép lạnh lùng" mà Ý Nhi đã cố gắng xây dựng, dần khiến một bộ phận dư luận bắt đầu đặt câu hỏi ngược lại: nếu Yên Chi thực sự là người xấu như những gì được ám chỉ, tại sao cô lại phản ứng bình tĩnh và có phần bao dung đến vậy, thay vì phản công gay gắt như người ta thường thấy ở những kẻ bị vạch trần?
Trong khi đó, cuộc điều tra âm thầm của Bách Khang tiếp tục có những tiến triển quan trọng. Chuyên gia an ninh mạng mà anh thuê đã xác minh được, tài khoản diễn đàn công nghệ đăng bài hỏi về kỹ thuật khai thác lỗ hổng hệ thống log — thứ mà Bách Khang nghi ngờ thuộc về Bùi Đắc Long — có địa chỉ IP trùng khớp với địa chỉ IP văn phòng Tập đoàn Ánh Kim vào đúng những khung giờ tài khoản đó hoạt động.
"Đây là bằng chứng gián tiếp rất mạnh," Bách Khang nói với Yên Chi trong một buổi tối họp riêng, "nhưng chưa đủ để khẳng định chắc chắn một trăm phần trăm rằng chính Bùi Đắc Long là người thực hiện, vì địa chỉ IP văn phòng có thể được nhiều nhân viên sử dụng chung. Chúng ta cần thêm một mắt xích cuối cùng."
"Mắt xích gì?" Yên Chi hỏi.
"Bằng chứng về giao dịch tài chính, hoặc liên lạc trực tiếp giữa Long, Ý Nhi và Lâm Đắc Uy về kế hoạch cụ thể," Bách Khang đáp. "Nếu có được điều đó, chúng ta sẽ có một chuỗi bằng chứng hoàn chỉnh, không thể chối cãi."
Yên Chi trầm ngâm một lúc, rồi chợt nhớ ra điều gì đó. "Đinh Quốc Bảo từng vô tình thấy tin nhắn của Ý Nhi với người có tên lưu là 'Anh Long' nhắc đến 'kế hoạch tuần tới' và 'dữ liệu trận đấu'. Nếu Ý Nhi vẫn giữ những tin nhắn đó trên điện thoại, đó có thể là bằng chứng trực tiếp chúng ta cần."
"Nhưng chúng ta không thể tự ý xâm phạm điện thoại cá nhân của cô ấy," Bách Khang nói, giọng thận trọng. "Điều đó không chỉ vi phạm đạo đức mà còn có thể vi phạm pháp luật, khiến toàn bộ nỗ lực của chúng ta trở nên vô giá trị trước tòa hoặc trước hội đồng kỷ luật."
"Tôi hiểu," Yên Chi đáp. "Nhưng có lẽ, nếu hội đồng kỹ thuật đang điều tra chính thức nguồn gốc đơn tố cáo, họ có thẩm quyền hợp pháp để yêu cầu cung cấp dữ liệu liên lạc liên quan, đúng không?"
"Đúng vậy," Bách Khang gật đầu, ánh mắt sáng lên. "Tôi sẽ đề xuất với hội đồng kỹ thuật mở rộng phạm vi điều tra, yêu cầu kiểm tra dữ liệu liên lạc giữa các bên liên quan trong phạm vi hợp pháp, dựa trên bằng chứng gián tiếp về địa chỉ IP mà chúng ta đã có."
Yên Chi gật đầu, cảm thấy nhẹ nhõm hơn khi nhìn thấy con đường phía trước dần rõ ràng hơn. "Chúng ta đang tiến gần đến sự thật rồi."
"Đúng vậy," Bách Khang đáp, "nhưng tôi cũng phải cảnh báo cậu, khi họ nhận ra chúng ta đang tiến gần đến việc phơi bày toàn bộ âm mưu, họ có thể sẽ liều lĩnh hơn, thậm chí nguy hiểm hơn để ngăn chặn điều đó. Cậu cần chuẩn bị tâm lý cho khả năng này."
Yên Chi im lặng một lúc, rồi gật đầu chắc chắn. "Tôi đã chuẩn bị sẵn sàng cho mọi khả năng, kể từ ngày tôi quyết định không nhường bước nữa."
Vài ngày sau, hội đồng kỹ thuật chính thức mở rộng phạm vi điều tra, gửi văn bản yêu cầu Tập đoàn Ánh Kim và các cá nhân liên quan hợp tác cung cấp dữ liệu liên lạc trong phạm vi công việc, dựa trên bằng chứng gián tiếp về địa chỉ IP đáng ngờ. Tin tức này, dù chưa được công bố rộng rãi, đã nhanh chóng đến tai Lâm Đắc Uy thông qua một mối quan hệ trong ban tổ chức giải đấu.
Ông triệu tập Ý Nhi và Bùi Đắc Long đến gặp gấp tại căn hộ quen thuộc, gương mặt không giấu nổi sự lo lắng. "Hội đồng kỹ thuật đang mở rộng điều tra, yêu cầu dữ liệu liên lạc. Long, anh đã xóa sạch mọi dấu vết trên hệ thống chưa?"
"Tôi đã xóa các file làm việc trên máy chủ công ty," Long đáp, giọng có phần run rẩy, "nhưng tin nhắn cá nhân giữa tôi với cô Ý Nhi thì..."
"Cái gì?" Lâm Đắc Uy gằn giọng, quay sang nhìn Ý Nhi. "Cháu vẫn còn giữ tin nhắn trao đổi kế hoạch trên điện thoại à?"
Ý Nhi tái mặt, vội vàng rút điện thoại ra kiểm tra, tay run lên khi lướt qua các cuộc trò chuyện. Cô nhận ra vài tin nhắn nhạy cảm vẫn còn lưu trong hộp thoại với Long, dù cô đã xóa phần lớn nhưng có lẽ chưa triệt để, và tệ hơn, cô còn nhớ mang máng đã có lần đưa điện thoại cho Đinh Quốc Bảo mượn để chuyển file ngay đúng lúc màn hình đang mở cuộc trò chuyện ấy.
"Con... con sẽ xóa hết ngay," Ý Nhi nói, giọng hoảng loạn, tay vội vàng thao tác trên điện thoại.
"Xóa bây giờ có khi đã muộn," Lâm Đắc Uy nói, giọng lạnh lùng đầy toan tính, "nếu có ai đó trong đội đã từng nhìn thấy nội dung tin nhắn trước khi cháu xóa, đó sẽ là lời khai miệng chống lại chúng ta, dù không còn bằng chứng vật lý. Chúng ta cần tính đến phương án dự phòng ngay từ bây giờ."
Không khí trong căn hộ trở nên ngột ngạt. Ý Nhi ngồi thụp xuống ghế sofa, hai tay ôm đầu, lần đầu tiên trong suốt kế hoạch, cảm giác sợ hãi thực sự xâm chiếm cô, thay vì chỉ có sự quyết tâm đố kỵ như trước đây. Nhưng đã đi đến nước này, cô biết mình không còn đường lui, chỉ có thể tiếp tục lao về phía trước, hy vọng có thể xoay chuyển tình thế trước khi mọi thứ sụp đổ hoàn toàn.
Trong khi đó, tại trung tâm huấn luyện Bạch Ưng Gaming, Bách Khang đã âm thầm mời Đinh Quốc Bảo lên văn phòng để ghi nhận một bản tường trình chính thức, với sự có mặt của đại diện pháp lý đội, về những gì anh từng vô tình chứng kiến trên điện thoại của Ý Nhi.
"Cậu không cần lo lắng," Bách Khang trấn an khi thấy vẻ căng thẳng của Quốc Bảo. "Đây chỉ là một bản tường trình tự nguyện, ghi lại chính xác những gì cậu đã thấy và nghe, không có gì cậu cần phải sợ hãi cả. Sự thật, dù nhỏ đến đâu, cũng có giá trị trong việc làm sáng tỏ toàn bộ vụ việc."
Quốc Bảo gật đầu, kể lại chi tiết những gì anh nhớ được về đoạn tin nhắn giữa Ý Nhi và người có tên lưu "Anh Long", nhấn mạnh cụm từ "kế hoạch tuần tới" và "dữ liệu trận đấu" mà anh đã báo lại cho Yên Chi trước đó. Đại diện pháp lý ghi chép cẩn thận, yêu cầu Quốc Bảo ký xác nhận vào bản tường trình, đồng thời cam kết bảo mật danh tính người cung cấp thông tin trong giai đoạn điều tra ban đầu để tránh mọi rủi ro trả đũa.
Sau khi Quốc Bảo rời văn phòng, Bách Khang nhìn tập tài liệu vừa hoàn thành, cảm thấy một sự chắc chắn dần hình thành. Dù chưa có bằng chứng vật lý trực tiếp như tin nhắn gốc, lời khai có nhân chứng cụ thể, kết hợp với bằng chứng gián tiếp về địa chỉ IP và sự bất thường trong file log, đã tạo nên một chuỗi logic đủ mạnh để trình bày trước hội đồng kỹ thuật.
Anh gọi điện báo cho Yên Chi ngay trong đêm. "Chúng ta đã có thêm một mảnh ghép quan trọng," anh nói. "Quốc Bảo đã đồng ý làm chứng chính thức. Kết hợp với mọi bằng chứng đã có, tôi tin chúng ta đã đủ để trình bày một bức tranh toàn cảnh thuyết phục trước hội đồng, có lẽ ngay trong tuần tới."
Yên Chi nghe tin, cảm giác một sự nhẹ nhõm xen lẫn hồi hộp dâng lên trong lòng. "Cảm ơn anh, và cảm ơn Quốc Bảo vì đã dũng cảm đứng ra làm chứng. Tôi biết điều đó không hề dễ dàng, nhất là khi phải đối đầu gián tiếp với một đồng đội khác trong chính đội mình."
"Sự thật luôn đòi hỏi lòng dũng cảm để được nói ra," Bách Khang đáp. "Và tôi tin, chúng ta đang ở rất gần thời điểm mà sự thật ấy sẽ không còn có thể bị chối bỏ."