Chương 19
Chương 19 — Đo Ván, Nữ Thừa Kế MVP Đã Quay Về
Ngày chung kết giải VCC. Nhà thi đấu Thiên Trường chật cứng khán giả. Hàng chục ống kính truyền hình chĩa về phía sân khấu chính. Đây là trận đấu lớn nhất năm, và Bạch Ưng Gaming, lần đầu tiên trong lịch sử đội, có mặt ở trận chung kết.
Còn chín mươi phút nữa là đến giờ thi đấu.
Yên Chi đang khởi động trong phòng chờ tuyển thủ thì Bách Khang nhận được cuộc gọi khẩn từ ban tổ chức. Giọng người đại diện gấp gáp, không giấu được sự bối rối.
"Anh Bách Khang, chúng tôi vừa nhận được yêu cầu khẩn từ phía Tập đoàn Ánh Kim, đề nghị tổ chức một buổi họp báo đặc biệt ngay tại khu vực chính, cách giờ thi đấu chỉ ba mươi phút. Họ nói có thông tin nghiêm trọng liên quan đến tư cách thi đấu của tuyển thủ Lục Yên Chi cần công bố ngay lập tức."
Bách Khang siết chặt điện thoại. "Họ không có quyền đơn phương yêu cầu điều đó ngay trước giờ thi đấu."
"Tôi biết," người đại diện đáp, giọng khó xử, "nhưng họ đã liên hệ trực tiếp với ban giám đốc giải đấu, viện dẫn điều khoản tài trợ về 'bảo vệ uy tín giải đấu'. Chúng tôi buộc phải cho phép, nhưng tôi sẽ cố gắng trì hoãn tối đa có thể."
Cúp máy, Bách Khang lập tức chạy đến phòng chờ, kể lại toàn bộ tình huống cho Yên Chi. Cô đang ngồi, tay vẫn đặt trên bàn phím tập luyện làm nóng phản xạ, nghe xong, ánh mắt cô không hề dao động.
"Họ ra đòn cuối cùng rồi," cô nói, giọng bình thản đến lạ.
"Đúng vậy," Bách Khang đáp, "và họ chọn đúng thời điểm không thể tệ hơn — ngay trước giờ chung kết, khi mọi ống kính đều đang hướng về đây."
"Chúng ta có đủ bằng chứng chưa?" Yên Chi hỏi, giọng gấp nhưng không hoảng loạn.
Bách Khang mở cặp tài liệu đã chuẩn bị sẵn từ nhiều ngày trước, phòng cho tình huống xấu nhất. "Đủ. Bản phân tích lệch pha timestamp. Bản ghi hình đối chứng ba nguồn. Bản tường trình có chữ ký của Quốc Bảo. Và sáng nay, tôi vừa nhận được xác nhận cuối cùng từ hội đồng kỹ thuật — họ đã thu được bản sao dữ liệu liên lạc giữa Bùi Đắc Long và tài khoản của Ý Nhi, trước khi cô ấy kịp xóa hoàn toàn. Nội dung xác nhận rõ ràng kế hoạch chỉnh sửa log trận đấu."
Tim Yên Chi đập nhanh. Mảnh ghép cuối cùng đã khớp. "Vậy chúng ta có mọi thứ cần thiết."
"Có," Bách Khang gật đầu, ánh mắt kiên định. "Nhưng nếu chúng ta không lên tiếng ngay bây giờ, tại chính buổi họp báo họ tổ chức, sự thật có thể sẽ đến quá muộn. Ban giám đốc giải đấu có thể tạm đình chỉ cậu ngay lập tức chỉ để 'đảm bảo an toàn', và khi đó, dù sau này cậu được minh oan, cậu cũng đã bỏ lỡ trận chung kết duy nhất trong đời."
Yên Chi đứng dậy, nắm chặt tay. "Vậy chúng ta đến đó. Ngay bây giờ."
Hai người rời phòng chờ, sải bước dọc hành lang hậu trường. Tiếng giày gõ xuống sàn gạch vang lên dồn dập. Nhân viên an ninh của giải đấu đứng chắn trước cửa khu vực họp báo, ngăn lại.
"Xin lỗi, khu vực này chỉ dành cho người có tên trong danh sách buổi họp báo hôm nay," một bảo vệ nói.
"Tôi là quản lý của tuyển thủ đang bị nhắc tên trong buổi họp báo này," Bách Khang đáp, giọng không nhượng bộ. "Và đây là chính tuyển thủ đó. Nếu các anh ngăn cản chúng tôi tham dự một sự kiện công khai bàn về chính bản thân cô ấy, đó là vi phạm quyền được phản hồi trước công luận."
Người bảo vệ do dự. Một trưởng ban tổ chức đứng gần đó, nghe thấy, vội vàng ra hiệu cho phép họ vào. Ông cũng đang đứng ngồi không yên trước áp lực từ cả hai phía, và không muốn gánh thêm cáo buộc bịt miệng một tuyển thủ.
Cánh cửa mở ra. Ánh đèn flash lóe lên liên tục.
Ở hàng ghế khán giả gần khu vực chung kết, Lục Thành Nam và Hoàng Thị Nga vừa đến, tay còn cầm hai lá cờ nhỏ in logo Bạch Ưng Gaming để cổ vũ con gái. Một nhân viên hậu cần vội vàng chạy đến, thông báo về buổi họp báo bất ngờ đang diễn ra ngay lúc này.
"Họp báo gì?" Lục Thành Nam hỏi, giọng hoang mang.
"Cháu không rõ chi tiết, chỉ nghe nói liên quan đến chị Yên Chi, đang phát trực tiếp trên màn hình lớn kia," nhân viên đáp, chỉ tay về phía màn hình khổng lồ treo ở góc nhà thi đấu, nơi vài kênh truyền thông đang chuyển tiếp trực tiếp buổi họp báo.
Hoàng Thị Nga nắm chặt tay chồng, cả hai vội vã tiến về phía màn hình, tim đập thình thịch. Trên đó, hình ảnh hai chị em đứng đối diện nhau dưới ánh đèn flash đang được phát đi khắp cả nước.
"Mình phải đến đó," Lục Thành Nam nói, giọng gấp gáp, kéo tay vợ chen qua đám đông khán giả đang tụ tập bàn tán trước màn hình lớn. Từng bước chân của ông như nặng trĩu, không phải vì mệt, mà vì linh cảm rằng những gì sắp diễn ra trên sân khấu kia sẽ là lời giải đáp cuối cùng cho mọi nghi ngờ ông đã cố tình lảng tránh suốt những tuần qua.
Khu vực họp báo đông nghẹt phóng viên khi Yên Chi và Bách Khang bước vào. Trên bục, Lâm Đắc Uy đang đứng cạnh Ý Nhi, MC Cao Ngọc Trâm cầm micro chuẩn bị mở lời. Cả hai sững lại một thoáng khi thấy Yên Chi xuất hiện sớm hơn dự kiến.
"Xin lỗi vì đã đến mà không báo trước," Bách Khang lên tiếng, giọng vang khắp phòng, "nhưng với tư cách quản lý đội, tôi có quyền tham dự bất kỳ buổi họp báo nào liên quan trực tiếp đến tuyển thủ của mình."
Lâm Đắc Uy gượng cười, cố giữ vẻ điềm tĩnh. "Dĩ nhiên rồi, anh Bách Khang. Chúng tôi chỉ đang thực hiện trách nhiệm bảo vệ uy tín giải đấu."
Cao Ngọc Trâm, không biết về mâu thuẫn ngầm phía sau, bắt đầu dẫn chương trình theo kịch bản đã chuẩn bị. "Thưa quý vị, hôm nay chúng ta có một thông báo đặc biệt liên quan đến tư cách thi đấu của tuyển thủ Lục Yên Chi..."
Ý Nhi bước lên trước micro, gương mặt đã được trang điểm kỹ lưỡng để trông tiều tụy, đáng thương. Cô hít một hơi, chuẩn bị bài phát biểu đã học thuộc lòng.
"Tôi đứng đây hôm nay," cô bắt đầu, giọng run rẩy, "vì tôi không thể tiếp tục im lặng trước những gì tôi biết về chị gái mình..."
"Xin phép được ngắt lời," Yên Chi bước lên, giọng cô vang lên rõ ràng, dứt khoát, cắt ngang bài phát biểu đã được chuẩn bị sẵn. Toàn bộ ống kính lập tức xoay về phía cô.
Ý Nhi khựng lại, không kịp phản ứng.
"Trước khi em gái tôi tiếp tục," Yên Chi nói, ánh mắt quét qua đám đông phóng viên, "tôi nghĩ công chúng có quyền được biết toàn bộ sự thật, không phải chỉ một nửa câu chuyện được kể theo kịch bản."
Lâm Đắc Uy tái mặt. "Cô Yên Chi, đây không phải lúc..."
"Đây chính xác là lúc," Bách Khang chen vào, giọng sắc lạnh, tay giơ cao tập tài liệu. "Vì ông đã chọn đúng thời điểm này để tổ chức buổi họp báo, chúng tôi cũng chọn đúng thời điểm này để công bố toàn bộ bằng chứng."
Cả khu vực họp báo im bặt. Camera đỏ đèn ghi hình không ngừng nghỉ.
Yên Chi bước lên bục, đứng đối diện Ý Nhi lần đầu tiên trước toàn bộ ống kính truyền thông. Hai chị em nhìn nhau, khoảng cách chỉ vài bước chân nhưng dường như là cả một vực thẳm.
"Ý Nhi," Yên Chi nói, giọng không hề run, chậm rãi nhưng rõ từng chữ, "em có muốn tự mình nói ra sự thật trước, hay để tôi nói thay em?"
Ý Nhi nắm chặt micro, đầu ngón tay trắng bệch. Cô liếc sang Lâm Đắc Uy, tìm kiếm một chỉ dẫn, nhưng ông cũng đang đứng chết trân, không còn kịch bản nào cho tình huống này.
"Chị đang cố dàn dựng để đánh lạc hướng dư luận thôi," Ý Nhi nói, cố giữ giọng run rẩy quen thuộc, nhưng có một vết nứt nhỏ trong đó mà chỉ người thân thiết nhất mới nghe ra. "Mọi người đừng để chị ấy đánh tráo khái niệm."
"Vậy thì tốt," Yên Chi đáp, quay sang phía ống kính. "Tôi sẽ để bằng chứng tự lên tiếng."
Cô ra hiệu cho Bách Khang. Anh bước tới, đặt một chiếc máy chiếu di động nhỏ lên bàn, kết nối nhanh với màn hình lớn phía sau bục phát biểu — chính chiếc màn hình mà ban tổ chức đã chuẩn bị sẵn cho buổi họp báo của Ý Nhi.
Phòng họp báo, vốn đang ồn ào, đột nhiên im bặt.
Lâm Đắc Uy bước lên, cố giành lại quyền kiểm soát tình hình. "Tôi nghĩ đây không phải nơi thích hợp để trình chiếu tài liệu chưa được kiểm chứng," ông nói, giọng cố giữ vẻ quyền uy.
"Tài liệu này đã được kiểm chứng bởi chuyên gia phân tích dữ liệu độc lập và một phần đã nằm trong hồ sơ điều tra chính thức của hội đồng kỹ thuật giải đấu," Bách Khang đáp, không hề lùi bước. "Nếu ông muốn ngăn cản việc công bố một tài liệu đã có giá trị pháp lý trước toàn bộ giới truyền thông, tôi nghĩ chính hành động đó mới là điều đáng để mọi người đặt câu hỏi."
Vài phóng viên phía dưới bắt đầu xì xào, máy ảnh bấm liên hồi. Lâm Đắc Uy nhìn quanh, nhận ra mọi ánh mắt đang dồn về phía ông với sự nghi hoặc, đành lùi lại một bước, không dám phản đối thêm giữa chốn đông người.
Mọi ống kính, mọi ánh mắt, đều dồn về phía màn hình sắp sáng lên phía sau hai chị em. Không còn ai nói thêm lời nào. Chỉ còn tiếng quạt làm mát khe khẽ của thiết bị trình chiếu, và nhịp tim dồn dập của tất cả những người có mặt trong căn phòng ấy.