Đo Ván, Nữ Thừa Kế MVP Đã Quay Về
9 phút đọc

Chương 10

Chương 10 — Đo Ván, Nữ Thừa Kế MVP Đã Quay Về

Cập nhật 06/09/2026 9 phút đọc

Kể từ sau buổi họp căng thẳng với Lâm Đắc Uy, Bách Khang bắt đầu âm thầm mở rộng phạm vi quan sát của mình ra ngoài phạm vi chuyên môn thi đấu. Với tư cách quản lý, anh có quyền truy cập vào lịch trình ra vào của toàn bộ nhân sự liên quan đến đội, bao gồm cả các đối tác truyền thông từ phía nhà tài trợ. Anh không vội vàng kết luận điều gì, chỉ lặng lẽ ghi chép, đối chiếu, tìm kiếm những điểm bất thường lặp đi lặp lại.

Buổi chiều thứ Ba, khi Yên Chi kết thúc buổi tập riêng và ghé qua văn phòng quản lý để nộp báo cáo tự đánh giá phong độ theo quy định nội bộ, cô thấy Bách Khang đang ngồi trước hai màn hình, một bên là bảng lịch ra vào tòa nhà, một bên là danh sách các cuộc gọi nội bộ giữa phòng truyền thông đội và bộ phận marketing của Tập đoàn Ánh Kim.

"Anh tìm thấy gì chưa?" cô hỏi, đặt tập báo cáo xuống bàn.

Bách Khang ngẩng lên, ra hiệu cho cô ngồi xuống ghế đối diện. "Có một vài điểm đáng chú ý. Trong ba tháng qua, Ý Nhi đã có tổng cộng mười một lần ra vào văn phòng của Tập đoàn Ánh Kim ngoài giờ tập chính thức, phần lớn vào buổi tối muộn, không nằm trong bất kỳ lịch trình quảng cáo chính thức nào được đăng ký với đội."

Yên Chi cau mày. "Mười một lần trong ba tháng, không phải là con số nhỏ. Nếu chỉ là các buổi chụp hình quảng cáo thông thường, chắc chắn phải có lịch đăng ký rõ ràng với bộ phận quản lý hình ảnh của đội."

"Chính xác," Bách Khang gật đầu. "Và điều đáng chú ý hơn, trong số mười một lần đó, có ba lần trùng khớp gần như tuyệt đối với thời điểm ngay trước khi những bài đăng mang tính ẩn ý xuất hiện trên trang cá nhân của cô ấy, hoặc ngay trước khi làn sóng bình luận nặc danh chỉ trích cậu bắt đầu rộ lên trên các diễn đàn người hâm mộ."

Yên Chi im lặng một lúc, cảm giác lạnh sống lưng khi nghe những con số cụ thể ấy. Cô đã đoán được có sự sắp đặt phía sau, nhưng khi nhìn thấy bằng chứng cụ thể dưới dạng dữ liệu, cảm giác ấy trở nên nặng nề hơn hẳn so với một linh cảm mơ hồ.

"Vậy chúng ta có thể làm gì với thông tin này?" cô hỏi.

"Hiện tại, chưa đủ để kết luận bất cứ điều gì chính thức," Bách Khang nói, giọng thận trọng. "Trùng hợp thời gian không phải là bằng chứng về mối liên hệ nhân quả. Chúng ta cần thêm dữ liệu — có thể là nội dung trao đổi, có thể là dòng tiền, có thể là lời khai của người trong cuộc. Nhưng ít nhất, đây là điểm khởi đầu để chúng ta biết nên tập trung điều tra vào đâu."

Yên Chi gật đầu, rồi chợt nhớ ra một chi tiết. "Tôi nhớ nghe được cuộc trò chuyện của hai nhân viên hậu cần, họ nhắc đến việc Ý Nhi hay gặp riêng người bên phòng truyền thông của nhà tài trợ. Nếu chúng ta có thể xác định được người đó là ai, có lẽ sẽ dễ tìm ra manh mối hơn."

"Tôi sẽ thử tiếp cận vấn đề này một cách tế nhị," Bách Khang nói. "Không thể điều tra công khai vì sẽ gây chú ý không cần thiết, nhưng tôi có vài mối quan hệ trong ngành có thể giúp tìm hiểu kín đáo hơn."

Trong những ngày tiếp theo, Bách Khang âm thầm liên hệ với một người bạn cũ từng làm trong lĩnh vực quan hệ công chúng, người hiểu rõ cách vận hành của các chiến dịch truyền thông ngầm trong giới giải trí và thể thao điện tử. Qua vài cuộc trò chuyện kín đáo, anh dần xác định được rằng, đội ngũ phụ trách hình ảnh của Ý Nhi tại Tập đoàn Ánh Kim có một nhân viên tên Bùi Đắc Long, người trước đây từng dính vào một vụ bê bối nhỏ liên quan đến việc chỉnh sửa dữ liệu quảng cáo sai sự thật cho một nhãn hàng khác, nhưng vụ việc đã được dàn xếp êm thấm nhờ quan hệ của Lâm Đắc Uy.

"Bùi Đắc Long," Yên Chi lặp lại cái tên ấy khi Bách Khang chia sẻ thông tin, "có phải là người mà Ý Nhi thường gặp riêng không?"

"Rất có khả năng," Bách Khang đáp. "Nhưng tôi chưa có bằng chứng trực tiếp xác nhận danh tính người mà hai nhân viên hậu cần nhắc đến. Chúng ta cần thận trọng, không thể đưa ra cáo buộc dựa trên suy đoán."

Yên Chi hiểu rõ điều đó. Cô nhớ lại bài học đau đớn của kiếp trước — chính vì thiếu bằng chứng cụ thể, chỉ dựa vào lời nói và niềm tin, mà cô đã không thể tự bảo vệ mình trước những cáo buộc vô căn cứ nhắm vào cô. Lần này, cô quyết tâm sẽ không mắc lại sai lầm tương tự, dù là với tư cách người bị hại hay người đi tìm sự thật.

"Chúng ta cần thu thập bằng chứng một cách kiên nhẫn và có hệ thống," cô nói, giọng cứng rắn. "Không vội vàng, không hành động thiếu suy nghĩ, nhưng cũng không được lơ là bất kỳ manh mối nào."

Bách Khang gật đầu tán thành. "Tôi đề xuất chúng ta bắt đầu một hồ sơ theo dõi riêng, ghi lại mọi diễn biến bất thường theo trình tự thời gian, kèm theo bằng chứng cụ thể khi có thể thu thập được — ảnh chụp màn hình, biên bản họp, lịch trình ra vào. Hồ sơ này sẽ là nền tảng quan trọng nếu sau này chúng ta cần trình bày trước ban tổ chức giải đấu hoặc thậm chí là cơ quan pháp luật."

Yên Chi đồng ý ngay lập tức. Cô lấy cuốn sổ tay của mình ra, bắt đầu ghi lại buổi trò chuyện hôm nay như một mục đầu tiên trong hồ sơ theo dõi đang dần hình thành. Cô cẩn thận ghi rõ ngày tháng, những con số cụ thể Bách Khang đã cung cấp, cái tên Bùi Đắc Long, và cảm giác linh tính của chính mình về việc mọi chuyện không đơn giản như bề ngoài.

Đêm đó, sau khi Bách Khang rời văn phòng, Yên Chi ngồi lại một mình, nhìn ra cửa sổ tối đen của tòa nhà quản lý. Cô nghĩ về những tháng ngày sắp tới, về việc cô sẽ phải vừa duy trì phong độ thi đấu đỉnh cao, vừa âm thầm theo dõi một âm mưu đang dần hé lộ. Gánh nặng ấy không nhỏ, nhưng cô cảm thấy mình mạnh mẽ hơn bao giờ hết, không phải vì cô đã quên đi nỗi đau của kiếp trước, mà chính vì cô đã học được cách biến nỗi đau ấy thành động lực để hành động một cách tỉnh táo và có chiến lược.

Cô gấp cuốn sổ tay lại, cất vào ngăn kéo có khóa cùng với ổ cứng lưu trữ dữ liệu thi đấu, tự nhủ rằng từ hôm nay, mỗi mảnh bằng chứng thu thập được sẽ là một viên gạch xây nên bức tường bảo vệ vững chắc cho tương lai của chính mình.

Vài hôm sau, Trịnh Gia Linh vô tình phát hiện Yên Chi đang ngồi ghi chép gì đó rất tỉ mỉ trong giờ nghỉ trưa, tò mò hỏi han. Yên Chi cân nhắc một lúc rồi quyết định chia sẻ một phần câu chuyện với người bạn thân duy nhất mà cô tin tưởng tuyệt đối trong đội, dù không tiết lộ toàn bộ chi tiết nhạy cảm.

"Tớ nghi ngờ có người đứng sau giật dây mấy chuyện lùm xùm gần đây," Yên Chi nói khẽ, đảm bảo không ai xung quanh nghe thấy. "Không chỉ đơn giản là chuyện gia đình nữa đâu."

Gia Linh nhíu mày, giọng lo lắng. "Cậu định làm gì? Có nguy hiểm không?"

"Tớ chưa biết chắc," Yên Chi thừa nhận, "nhưng tớ và Bách Khang đang thu thập thông tin cẩn thận. Tớ chỉ muốn nhờ cậu một việc, nếu cậu nghe thấy bất kỳ điều gì bất thường trong đội, đặc biệt liên quan đến Ý Nhi hoặc phía nhà tài trợ, hãy báo cho tớ biết, dù là chi tiết nhỏ nhặt nhất."

"Được," Gia Linh gật đầu chắc nịch, "cậu có thể tin tưởng tớ. Nhưng cậu cũng phải cẩn thận cho bản thân mình nữa, đừng để bị cuốn vào chuyện này đến mức quên chăm sóc sức khỏe và phong độ thi đấu."

Yên Chi mỉm cười, cảm động trước sự quan tâm chân thành của bạn. "Tớ sẽ cẩn thận. Cảm ơn cậu đã luôn ở bên cạnh tớ."

Buổi tối cùng ngày, Yên Chi nhận thêm một cuộc gọi bất ngờ từ Đinh Quốc Bảo, người trước đó từng tỏ ra dao động trước những lời đồn đại về cô. Giọng anh có phần ngập ngừng.

"Yên Chi này, tớ tình cờ thấy Ý Nhi đang nhắn tin với ai đó có tên lưu là 'Anh Long' trong lúc mượn điện thoại cậu ấy để chuyển file, nội dung nhắc đến 'kế hoạch tuần tới' gì đó, tớ không cố ý đọc lén đâu, chỉ là màn hình sáng lên ngay trước mắt tớ thôi. Tớ nghĩ chắc không liên quan gì, nhưng nhớ tới lời cậu dặn dò bữa trước nên gọi báo thử."

Yên Chi siết chặt điện thoại, tim đập nhanh hơn. "Cảm ơn cậu đã nói cho tớ biết, Quốc Bảo. Chuyện này có thể quan trọng hơn cậu nghĩ đấy. Cậu có nhớ chính xác nội dung tin nhắn không?"

"Tớ chỉ liếc qua thôi, không nhớ rõ từng chữ," Quốc Bảo đáp, "nhưng có nhắc đến từ 'dữ liệu trận đấu' với cả 'đảm bảo an toàn', nghe hơi kỳ kỳ."

Yên Chi cảm ơn Quốc Bảo lần nữa rồi cúp máy, ngồi lặng người trước bàn học, cảm giác lo lắng dâng lên rõ rệt. "Dữ liệu trận đấu" và "đảm bảo an toàn" — hai cụm từ ấy, khi ghép lại với cái tên Bùi Đắc Long mà Bách Khang vừa xác định, khiến cô không khỏi rùng mình trước một khả năng đáng sợ: liệu Ý Nhi và đồng bọn có đang lên kế hoạch làm điều gì đó liên quan trực tiếp đến dữ liệu thi đấu của chính cô hay không.

Cô lập tức nhắn tin cho Bách Khang, kể lại toàn bộ những gì Quốc Bảo vừa cung cấp. Anh phản hồi ngay sau đó, giọng điệu qua tin nhắn nghiêm túc hơn hẳn: "Chúng ta cần cẩn trọng gấp đôi từ bây giờ. Nếu họ đang nhắm đến dữ liệu trận đấu, có thể đang ấp ủ một kế hoạch vu khống liên quan đến gian lận thi đấu. Ngày mai gặp tôi sớm, chúng ta cần bàn cách bảo vệ dữ liệu thi đấu của cậu một cách kỹ lưỡng hơn."

Yên Chi đặt điện thoại xuống, một cảm giác lạnh sống lưng lan tỏa khắp cơ thể. Đây chính xác là kịch bản đã hủy hoại cô ở kiếp trước — bằng chứng giả về gian lận thi đấu. Nhưng lần này, cô đã biết trước, đã có đồng minh, và quan trọng nhất, cô sẽ không để lịch sử lặp lại theo cùng một cách.

Đã sao chép liên kết chương