Chương 16
Chương 16 — Đo Ván, Nữ Thừa Kế MVP Đã Quay Về
Buổi điều trần trước hội đồng kỹ thuật diễn ra căng thẳng suốt gần bốn tiếng đồng hồ. Chuyên gia phân tích dữ liệu độc lập trình bày chi tiết về sự lệch pha bất thường trong timestamp của file log bị đính kèm đơn tố cáo, đối chiếu với ba nguồn ghi hình độc lập mà Yên Chi đã cẩn thận lưu trữ từ trước. Từng khung hình được chiếu chậm, đối chiếu thời gian thực tế của các pha xử lý với những gì log giả mạo cố tình thể hiện, cho thấy rõ ràng phản ứng của Yên Chi hoàn toàn nằm trong ngưỡng khả năng con người, không hề có bất kỳ dấu hiệu can thiệp phần mềm nào như tố cáo.
Hội đồng kỹ thuật, sau khi xem xét toàn bộ bằng chứng, đưa ra kết luận tạm thời: chưa đủ cơ sở để khẳng định Yên Chi vi phạm quy định thi đấu, và với những dấu hiệu bất thường trong chính "bằng chứng" tố cáo, hội đồng quyết định mở một cuộc điều tra sâu hơn về nguồn gốc của đơn tố cáo nặc danh, đồng thời cho phép Yên Chi được thi đấu trở lại ngay lập tức trong thời gian chờ kết luận cuối cùng.
Bước ra khỏi phòng điều trần, Yên Chi cảm nhận một sự nhẹ nhõm to lớn, dù cô hiểu rõ đây chỉ là một chiến thắng tạm thời, không phải sự kết thúc hoàn toàn của cuộc chiến. Lục Thành Nam và Hoàng Thị Nga, cả hai đều có mặt tại buổi điều trần, tiến đến gần cô, ánh mắt đầy phức tạp.
"Ba mẹ xin lỗi con," Lục Thành Nam nói, giọng nghẹn ngào, "vì đã không tin tưởng con ngay từ đầu."
Yên Chi nhìn cha mẹ, trong lòng dấy lên nhiều cảm xúc lẫn lộn, nhưng cô chỉ gật đầu nhẹ, không muốn để cảm xúc chi phối quá nhiều trong khoảnh khắc này. "Con cảm ơn ba mẹ đã đến đây hôm nay."
Tin tức về kết quả điều trần nhanh chóng lan truyền, phần lớn dư luận quay sang ủng hộ Yên Chi khi những phân tích kỹ thuật được công bố công khai một phần. Nhưng đối với Lục Ý Nhi, đây là một đòn giáng nặng nề vào kế hoạch của cô. Ngay tối hôm đó, cô lập tức liên lạc với Lâm Đắc Uy, giọng đầy hoảng loạn.
"Kế hoạch thất bại rồi," cô nói qua điện thoại, không giấu được sự cuống quýt. "Họ có bằng chứng đối chứng, hội đồng đang điều tra ngược lại nguồn gốc đơn tố cáo. Nếu họ lần ra được Long, chuyện này sẽ liên lụy đến cả chú và tập đoàn."
Đầu dây bên kia, Lâm Đắc Uy im lặng một lúc lâu, giọng ông khi cất lên đã mang một sắc thái lạnh lùng, tính toán hơn hẳn thái độ ân cần trước đây. "Bình tĩnh. Chúng ta cần một nước đi khác, mạnh mẽ hơn, để đảo ngược tình thế trước khi cuộc điều tra đi quá xa."
"Nước đi gì?" Ý Nhi hỏi, giọng vẫn còn run rẩy.
"Dư luận luôn bị chi phối bởi cảm xúc nhiều hơn lý trí," Lâm Đắc Uy nói, giọng đã lấy lại vẻ điềm tĩnh toan tính quen thuộc. "Bằng chứng kỹ thuật có thể phức tạp, khó hiểu với đại chúng, nhưng một câu chuyện đầy cảm xúc, được kể trực tiếp trước ống kính truyền thông, luôn có sức nặng hơn nhiều. Cháu cần tổ chức một buổi xuất hiện công khai, tại họp báo chính thức của giải đấu, tố cáo trực tiếp chị mình trước toàn bộ truyền thông, kể một câu chuyện đủ thuyết phục về sự chèn ép mà cháu phải chịu đựng suốt nhiều năm qua."
Ý Nhi im lặng một lúc, cân nhắc. "Nhưng nếu làm vậy mà không có bằng chứng cụ thể, chẳng phải sẽ càng khiến cháu mất uy tín hơn sao?"
"Cháu không cần bằng chứng cụ thể về gian lận thi đấu nữa," Lâm Đắc Uy đáp. "Cháu chỉ cần kể một câu chuyện về sự bất công trong gia đình, về việc bị chị gái chèn ép suốt bao năm qua. Câu chuyện ấy không cần chứng minh bằng dữ liệu kỹ thuật, chỉ cần đủ cảm xúc để công chúng đồng cảm và quay sang nghi ngờ động cơ của chị cháu trong toàn bộ vụ việc, kể cả trong cách chị cháu 'quá hoàn hảo' khi tự bào chữa."
Kế hoạch ấy, dù có phần liều lĩnh, vẫn khiến Ý Nhi cảm thấy một tia hy vọng. Cô đồng ý, và hai ngày sau, một buổi họp báo bất ngờ được Ý Nhi tổ chức thông qua kênh truyền thông của Tập đoàn Ánh Kim, với sự dẫn dắt của MC Cao Ngọc Trâm, người dẫn chương trình quen thuộc của giới truyền thông esports.
Buổi họp báo diễn ra tại một khách sạn lớn, thu hút đông đảo phóng viên vì tính chất bất ngờ của nó. Ý Nhi xuất hiện trong bộ trang phục giản dị, gương mặt không trang điểm, tạo hình ảnh một cô gái chân thật, yếu đuối. Cô bắt đầu bài phát biểu đã được chuẩn bị kỹ lưỡng, kể lại một câu chuyện đầy nước mắt về tuổi thơ luôn sống dưới cái bóng của chị gái, về những lần bị so sánh, bị áp lực phải "cố gắng bằng chị", và cuối cùng, ám chỉ rằng những "bằng chứng đối chứng" mà Yên Chi đưa ra tại buổi điều trần có thể đã được chuẩn bị từ trước một cách có chủ đích, như một dấu hiệu cho thấy Yên Chi đã lường trước mọi việc, điều mà một người vô tội thực sự khó có thể làm được.
"Tôi không muốn công kích chị mình," Ý Nhi nói, giọng nghẹn ngào trước ống kính, nước mắt lăn dài trên má một cách hoàn hảo đến mức khó phân biệt thật giả, "nhưng tôi nghĩ công chúng có quyền biết toàn bộ sự thật, không chỉ những gì được trình bày một chiều tại buổi điều trần."
Bài phát biểu ấy, được truyền hình trực tiếp và lan truyền nhanh chóng trên mạng xã hội, một lần nữa gây chấn động dư luận, khiến làn sóng ủng hộ Yên Chi vừa mới nhen nhóm lại bắt đầu dao động.
Yên Chi xem toàn bộ buổi họp báo qua màn hình laptop trong phòng riêng, cùng với Bách Khang ngồi cạnh. Cô im lặng suốt cả bài phát biểu, gương mặt không biểu lộ nhiều cảm xúc, nhưng bàn tay đặt trên đùi đã siết chặt lại từ lúc nào không hay.
"Cô ấy giỏi thật," Yên Chi nói khi đoạn video kết thúc, giọng có chút cay đắng lẫn khâm phục miễn cưỡng. "Không cần một bằng chứng cụ thể nào, chỉ cần nước mắt và vài câu nói mơ hồ, cô ấy đã khiến cả buổi điều trần hôm trước như thể chưa từng xảy ra."
"Đây chính xác là điều tôi lo ngại sẽ xảy ra," Bách Khang nói, giọng nghiêm túc. "Khi không thể thắng bằng bằng chứng kỹ thuật, họ chuyển sang đánh vào cảm xúc công chúng. Đây là một chiến thuật truyền thông kinh điển, và đáng buồn là nó thường rất hiệu quả trong ngắn hạn."
"Vậy chúng ta phải làm gì?" Yên Chi hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng đang dâng lên một cơn giận dữ khó kiềm chế.
"Chúng ta không thể phản ứng ngay lập tức bằng một tuyên bố đối đầu trực tiếp," Bách Khang phân tích. "Nếu cậu lên tiếng phản bác ngay bây giờ, giữa lúc dư luận đang tràn ngập cảm xúc thương cảm dành cho cô ấy, mọi lời giải thích của cậu sẽ bị coi là ngụy biện, dù có logic đến đâu. Chúng ta cần chờ đúng thời điểm, khi có đủ bằng chứng không thể chối cãi, để trình bày toàn bộ sự thật một lần và dứt điểm."
Yên Chi hít một hơi sâu, cố gắng bình tĩnh lại. "Anh nói đúng. Nếu tôi phản ứng vội vàng lúc này, tôi sẽ chỉ rơi vào đúng cái bẫy mà cô ấy đã giăng sẵn — biến tôi thành kẻ 'mạnh mẽ, lạnh lùng, không có trái tim' trước một 'nạn nhân yếu đuối, chân thành'."
"Chính xác," Bách Khang gật đầu. "Nhưng tôi tin rằng, dấu vết kỹ thuật số liên quan đến Bùi Đắc Long mà chúng ta đang truy vết, kết hợp với cuộc điều tra nguồn gốc đơn tố cáo mà hội đồng kỹ thuật đang tiến hành, sẽ sớm mang lại kết quả cụ thể hơn. Khi đó, chúng ta sẽ có đủ vũ khí để đối chất trực diện, không chỉ dừng lại ở việc phủ nhận suông."
Yên Chi gật đầu, ánh mắt dần lấy lại sự kiên định quen thuộc. "Được. Tôi sẽ giữ im lặng trước công chúng, không phản ứng theo cảm xúc. Nhưng tôi muốn biết mọi tiến triển của cuộc điều tra ngay khi có thể."
"Tôi sẽ cập nhật cho cậu từng bước một," Bách Khang hứa, ánh mắt anh nhìn cô đầy sự cảm thông và tin tưởng. "Cậu đã chịu đựng quá nhiều bất công rồi. Lần này, chúng ta sẽ đảm bảo sự thật được phơi bày một cách trọn vẹn, không để bất kỳ ai có thể phủ nhận nó nữa."
Đêm đó, dù bị bủa vây bởi làn sóng dư luận mới đầy bất lợi, Yên Chi vẫn giữ được một sự bình tĩnh đáng kinh ngạc — không phải vì cô không đau lòng trước sự phản bội ngày càng lộ liễu của em gái, mà vì cô đã học được rằng, cảm xúc nhất thời không nên là thứ quyết định hành động của mình. Cô mở laptop, tiếp tục rà soát lại hồ sơ theo dõi, chuẩn bị tinh thần cho những diễn biến khó lường sắp tới.
Điện thoại cô rung lên, một tin nhắn từ Trịnh Gia Linh: "Tớ vừa xem xong họp báo. Cậu ổn không? Tụi trong đội đang bàn tán rần rần, có đứa lung lay theo lời Ý Nhi rồi đấy." Yên Chi nhắn lại, giọng điệu qua tin nhắn vẫn giữ được sự điềm tĩnh: "Tớ ổn. Cứ để mọi người nghĩ gì thì nghĩ, sự thật rồi sẽ được chứng minh." Đặt điện thoại xuống, cô nhìn ra cửa sổ, ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh như mọi đêm, nhưng lần này, trong lòng cô là một quyết tâm sắt đá hơn bao giờ hết: cô sẽ không để một buổi họp báo đầy nước mắt dàn dựng có thể xóa bỏ toàn bộ sự thật mà cô đã dày công gây dựng.