Đo Ván, Nữ Thừa Kế MVP Đã Quay Về
8 phút đọc

Chương 18

Chương 18 — Đo Ván, Nữ Thừa Kế MVP Đã Quay Về

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Tin tức về việc hội đồng kỹ thuật chuẩn bị triệu tập một phiên điều trần mở rộng, với sự tham gia của nhân chứng và bằng chứng liên lạc, đến tai Lâm Đắc Uy qua một nguồn tin nội bộ mà ông đã cài cắm từ trước trong ban tổ chức giải đấu. Ông hiểu rõ, nếu phiên điều trần này diễn ra suôn sẻ với đầy đủ bằng chứng như phía Bách Khang đang chuẩn bị, không chỉ Ý Nhi mà cả tập đoàn của ông cũng sẽ phải đối mặt với hậu quả pháp lý nghiêm trọng.

Ông triệu tập một cuộc họp khẩn với đội ngũ luật sư riêng của tập đoàn, thảo luận các phương án đối phó. Nhưng khi mọi phương án hợp pháp đều tỏ ra không đủ để ngăn chặn nguy cơ, Lâm Đắc Uy, trong cơn tuyệt vọng vì khoản đầu tư khổng lồ có nguy cơ tan thành mây khói, đã quyết định chuyển sang một hướng đi nguy hiểm hơn: gây sức ép trực tiếp lên những người đang nắm giữ bằng chứng chống lại ông.

Buổi chiều hôm đó, Bách Khang nhận được một cuộc gọi từ một số điện thoại lạ. Giọng người gọi bên kia đầu dây lịch sự nhưng ẩn chứa một sự đe dọa ngầm không thể nhầm lẫn.

"Anh Bách Khang, tôi gọi thay mặt cho một bên quan tâm đến sự ổn định lâu dài của đội Bạch Ưng Gaming," người đàn ông nói. "Tôi nghe nói anh đang tiến hành một cuộc điều tra khá sâu rộng, liên quan đến nhiều bên. Tôi chỉ muốn nhắc anh rằng, những mối quan hệ tài trợ trong ngành esports rất mong manh, và một khi niềm tin giữa các bên bị phá vỡ, hậu quả có thể ảnh hưởng đến rất nhiều người vô tội trong đội — những tuyển thủ trẻ đang cần nguồn tài trợ để duy trì sự nghiệp, những nhân viên hậu cần đang cần công việc ổn định."

"Ông đang cố nói với tôi điều gì cụ thể?" Bách Khang hỏi, giọng điềm tĩnh dù trong lòng đã hiểu rõ bản chất của cuộc gọi này.

"Chỉ là một lời khuyên chân thành," người đàn ông đáp, giọng vẫn giữ vẻ lịch sự bề ngoài. "Đôi khi, việc dừng lại đúng lúc, để mọi chuyện được giải quyết một cách êm thấm trong nội bộ, sẽ tốt hơn cho tất cả mọi người, hơn là đẩy mọi thứ đến mức không thể cứu vãn."

Bách Khang siết chặt điện thoại, giọng anh trở nên cứng rắn hơn hẳn. "Tôi hiểu rõ ông đang cố gắng nói gì. Nhưng tôi e rằng, đây không phải một lời đề nghị mà tôi có thể chấp nhận. Sự thật cần được làm sáng tỏ, bất kể hậu quả nào đối với bất kỳ ai đã lựa chọn con đường sai trái."

Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi giọng người đàn ông trở nên lạnh lùng hơn hẳn. "Vậy thì, tôi hy vọng anh đã chuẩn bị tâm lý cho những gì có thể xảy ra tiếp theo."

Cuộc gọi kết thúc đột ngột. Bách Khang ngồi lặng một lúc, cảm giác lo lắng dâng lên không chỉ cho bản thân mà còn cho Yên Chi. Anh lập tức gọi cho cô, kể lại toàn bộ nội dung cuộc gọi.

"Họ đang hoảng loạn thực sự," Yên Chi nhận định sau khi nghe xong, giọng bình tĩnh dù trong lòng cũng dấy lên sự cảnh giác. "Một lời đe dọa trực tiếp như vậy cho thấy họ không còn nhiều lựa chọn hợp pháp để ngăn chặn chúng ta nữa."

"Đúng vậy," Bách Khang đáp, "nhưng điều đó cũng có nghĩa là họ có thể trở nên liều lĩnh và khó lường hơn. Tôi đã báo cáo toàn bộ nội dung cuộc gọi này cho bộ phận an ninh của đội và cân nhắc việc trình báo cơ quan chức năng nếu tình hình leo thang."

Ngay tối hôm đó, Yên Chi cũng nhận được một tin nhắn lạ gửi đến số điện thoại cá nhân của cô, từ một số máy không định danh: "Cô nên khuyên quản lý của mình dừng lại. Không phải ai cũng chịu nổi áp lực khi mọi bí mật của gia đình mình bị phơi bày trước công chúng, kể cả những bí mật cô không hề muốn ai biết đến." Tin nhắn ấy, mơ hồ nhưng đầy hàm ý đe dọa, khiến Yên Chi cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng.

Cô chụp lại màn hình tin nhắn, gửi ngay cho Bách Khang kèm theo vài dòng: "Họ vừa nhắn tin đe dọa tôi trực tiếp. Có vẻ như họ đang cố dùng nỗi sợ để buộc chúng ta lùi bước." Bách Khang phản hồi ngay lập tức, giọng điệu qua tin nhắn đầy cương quyết: "Đừng sợ. Đây chính là dấu hiệu cho thấy chúng ta đang đi đúng hướng, đủ gần để khiến họ hoảng sợ đến mức phải dùng đến những thủ đoạn tuyệt vọng như vậy. Tôi sẽ đảm bảo an toàn cho cậu. Chúng ta sẽ không lùi bước."

Yên Chi đọc dòng tin nhắn ấy, một cảm giác được che chở, được đồng hành lan tỏa trong lòng, xua tan phần nào nỗi sợ hãi vừa dâng lên. Cô nhìn lại toàn bộ hành trình mình đã đi qua kể từ ngày trùng sinh — từ một cô gái từng cam chịu, nhường nhịn đến mức đánh mất cả mạng sống, giờ đây đã trở thành một người dám đối đầu trực diện với cả một âm mưu có tổ chức, với sự hậu thuẫn của những người thực sự tin tưởng vào sự thật và công lý.

Đêm đó, dù nỗi lo lắng về sự an toàn của bản thân và Bách Khang vẫn còn đó, Yên Chi tự nhủ rằng, chỉ còn một chặng đường ngắn nữa thôi, trước khi toàn bộ âm mưu này bị phơi bày hoàn toàn ra ánh sáng — đúng vào thời điểm quan trọng nhất của cả mùa giải, trận chung kết toàn quốc sắp diễn ra chỉ trong vài ngày tới.

Sáng hôm sau, Bách Khang làm việc với bộ phận an ninh của trung tâm huấn luyện, tăng cường giám sát camera quanh khu vực ký túc xá và yêu cầu nhân viên bảo vệ để ý kỹ hơn đến những người lạ mặt xuất hiện gần khu vực đội. Anh cũng liên hệ với một luật sư quen biết, trình bày toàn bộ diễn biến để được tư vấn về khả năng trình báo cơ quan chức năng nếu các lời đe dọa tiếp tục leo thang.

"Chúng ta có đủ căn cứ để trình báo chưa?" Yên Chi hỏi khi cả hai ngồi lại trao đổi trong văn phòng quản lý.

"Luật sư khuyên nên lưu giữ đầy đủ bằng chứng — ảnh chụp màn hình tin nhắn, ghi âm cuộc gọi nếu có thể — trước khi chính thức trình báo," Bách Khang đáp. "Nếu hành động quá sớm mà chưa đủ căn cứ pháp lý rõ ràng, có thể sẽ bị phía bên kia phủ nhận hoàn toàn, và chúng ta lại mất đi yếu tố bất ngờ trong phiên điều trần sắp tới."

Yên Chi gật đầu, hiểu rõ sự thận trọng cần thiết trong tình huống này. Cô cũng dành thời gian trò chuyện với Trịnh Gia Linh, chia sẻ một phần về những lời đe dọa gần đây, dù không đi vào chi tiết quá cụ thể để tránh gây hoang mang không cần thiết cho bạn mình.

"Cậu phải cẩn thận hơn nữa," Gia Linh nói, giọng đầy lo lắng khi nghe tin. "Nếu họ dám nhắn tin đe dọa trực tiếp, ai biết được họ còn có thể làm gì khác."

"Tớ biết," Yên Chi đáp, "nhưng tớ không thể để nỗi sợ khiến tớ lùi bước vào lúc này, khi mọi thứ đã đi được xa đến vậy. Trận chung kết sắp diễn ra rồi, và tớ tin rằng đó sẽ là thời điểm quyết định cho tất cả mọi chuyện."

Trong khi đó, tại văn phòng Tập đoàn Ánh Kim, Lâm Đắc Uy tiếp tục họp kín cùng đội ngũ cố vấn, cân nhắc phương án cuối cùng. Nhận thấy các biện pháp đe dọa ngầm chưa đủ hiệu quả để khiến Bách Khang và Yên Chi chùn bước, ông bắt đầu tính đến một kế hoạch liều lĩnh hơn: tận dụng thời điểm trận chung kết — khi sự chú ý của toàn bộ giới truyền thông và người hâm mộ đổ dồn vào giải đấu — để tổ chức một cuộc tấn công truyền thông quy mô lớn, nhằm loại Yên Chi khỏi trận đấu quan trọng nhất ngay trước giờ thi đấu, trước khi phiên điều trần mở rộng kịp đưa ra bất kỳ kết luận bất lợi nào cho ông.

"Nếu không thể ngăn sự thật bị phơi bày," ông nói với Ý Nhi qua điện thoại, giọng đầy toan tính lạnh lùng, "chúng ta sẽ đảm bảo rằng, trước khi điều đó xảy ra, chị cháu đã bị loại khỏi giải đấu một cách không thể cứu vãn. Một khi danh hiệu vô địch đã thuộc về người khác, dù sự thật có được chứng minh sau đó, mọi thứ cũng đã quá muộn để thay đổi kết quả."

Ý Nhi nghe vậy, một cảm giác vừa sợ hãi vừa hưng phấn xen lẫn dâng lên trong lòng. Cô biết, đây sẽ là canh bạc cuối cùng, không còn đường lui, và kết quả của nó sẽ định đoạt toàn bộ tương lai của cô.

"Chú định làm gì cụ thể?" cô hỏi, giọng vừa lo lắng vừa tò mò.

"Ta sẽ tổ chức một buổi họp báo ngay trước giờ khai mạc trận chung kết, mời toàn bộ giới truyền thông có mặt tại đó," Lâm Đắc Uy nói. "Ta sẽ dùng ảnh hưởng và các mối quan hệ của tập đoàn để đề nghị ban tổ chức tạm hoãn tư cách thi đấu của chị cháu ngay lập tức, viện lý do 'đang trong quá trình điều tra nghiêm trọng chưa có kết luận', đủ để gây áp lực dư luận buộc họ phải hành động ngay, không kịp chờ đến khi phiên điều trần chính thức diễn ra."

Ý Nhi im lặng, cảm nhận được sự liều lĩnh tột cùng trong kế hoạch này, nhưng cũng hiểu rằng, ở thời điểm hiện tại, đây có lẽ là cơ hội cuối cùng để cô có thể lật ngược tình thế trước khi mọi bằng chứng bất lợi được đưa ra ánh sáng. "Được, cháu sẽ chuẩn bị tinh thần cho ngày đó."

Cúp máy, Ý Nhi ngồi lặng trong phòng riêng, nhìn ra cửa sổ tối đen, lòng ngổn ngang trăm mối. Cô biết, đây sẽ là trận chiến cuối cùng, không còn cơ hội thứ hai, và bất kể kết quả ra sao, cuộc đời cô cũng sẽ không bao giờ còn như trước nữa.

Đã sao chép liên kết chương