Chương 23
Chương 23 — Đo Ván, Nữ Thừa Kế MVP Đã Quay Về
Vài tuần sau chức vô địch lịch sử, cuộc sống của Yên Chi dần trở lại nhịp điệu ổn định, dù danh tiếng của cô giờ đây đã vươn xa hơn nhiều so với trước. Cô trở thành gương mặt được săn đón trên khắp các phương tiện truyền thông, không chỉ vì thành tích thi đấu xuất sắc, mà còn vì câu chuyện đầy cảm hứng về việc dám đứng lên chống lại bất công, kể cả khi bất công ấy đến từ chính người thân trong gia đình.
Một buổi chiều Chủ nhật, Lục Thành Nam gọi điện, giọng ông có phần rụt rè hơn thường lệ. "Yên Chi à, cuối tuần này gia đình mình tổ chức bữa cơm, con... con có thể về không? Ba mẹ muốn cả nhà ngồi lại nói chuyện, kể cả Ý Nhi, khi con bé được tại ngoại tạm thời chờ ngày xét xử."
Yên Chi im lặng một lúc, cân nhắc. Cô không còn cảm thấy sự né tránh hay tổn thương dữ dội như những ngày đầu tiên sau khi trùng sinh, nhưng cô cũng hiểu rõ, việc quay về ngồi ăn cơm cùng gia đình như thể mọi chuyện chưa từng xảy ra không phải là điều cô mong muốn.
"Con sẽ về, ba ạ," cô đáp, "nhưng con muốn nói rõ trước, con về không phải để mọi chuyện trở lại như trước đây. Con về vì con vẫn coi ba mẹ là gia đình, nhưng con cần một mối quan hệ gia đình dựa trên sự tôn trọng lẫn nhau, không phải dựa trên việc con luôn phải là người hy sinh."
"Ba hiểu," Lục Thành Nam đáp, giọng nghẹn ngào. "Ba mẹ đã có nhiều thời gian để suy nghĩ về những sai lầm của mình. Ba mẹ không mong con quay lại làm đứa con ngoan như trước, ba mẹ chỉ mong có cơ hội được sửa chữa, dù ít dù nhiều."
Bữa cơm cuối tuần diễn ra trong bầu không khí có phần gượng gạo nhưng không còn nặng nề như những cuộc gặp gỡ trước đó. Ý Nhi ngồi ở góc bàn, gương mặt gầy đi trông thấy, ánh mắt không còn vẻ toan tính hay tủi thân giả tạo, chỉ còn lại sự mệt mỏi và trầm lắng của một người đang phải đối diện với hậu quả thật sự của những lựa chọn sai lầm.
"Chị," Ý Nhi lên tiếng trước, giọng khẽ khàng, "em biết lời xin lỗi của em không thể xóa bỏ những gì em đã gây ra. Nhưng em thật lòng cảm ơn vì chị đã không dồn em đến đường cùng, dù chị hoàn toàn có thể làm vậy."
"Chị không muốn dồn em đến đường cùng," Yên Chi đáp, giọng bình thản. "Chị chỉ muốn sự thật được làm sáng tỏ. Những gì xảy ra tiếp theo với em, là hệ quả từ chính lựa chọn của em, không phải từ ác ý của chị."
Hoàng Thị Nga, ngồi cạnh đó, không kìm được nước mắt. "Mẹ đã suy nghĩ rất nhiều những ngày qua," bà nói, giọng run rẩy. "Mẹ nhận ra, mẹ đã sai ngay từ cách mẹ nuôi dạy cả hai đứa. Mẹ tưởng bảo vệ Ý Nhi là yêu thương nó, nhưng hóa ra mẹ chỉ đang tước đi của nó cơ hội để tự đứng vững bằng chính đôi chân mình. Và mẹ tưởng Yên Chi mạnh mẽ nên không cần bảo vệ, nhưng mẹ đã bỏ mặc con chịu đựng quá nhiều bất công mà không hề hay biết."
Yên Chi nhìn mẹ, cảm nhận một sự xúc động chân thành trong những lời nói ấy, nhưng cô cũng hiểu rằng, nhận thức là một chuyện, còn thay đổi thực sự lại là một hành trình dài hơn nhiều.
"Con cảm ơn mẹ vì đã nói ra điều đó," Yên Chi đáp. "Nhưng con nghĩ, thay vì cố gắng sửa chữa mọi thứ ngay lập tức, có lẽ điều quan trọng hơn là ba mẹ học cách để con và Ý Nhi tự xây dựng cuộc sống của mình, theo cách mỗi người cho là đúng, thay vì tiếp tục can thiệp hay áp đặt bất kỳ khuôn mẫu nào."
Sau bữa cơm, Lục Thành Nam tiễn Yên Chi ra cổng, đứng lặng một lúc trước khi nói. "Con có định... về sống gần nhà hơn không, sau tất cả chuyện này?"
Yên Chi lắc đầu nhẹ. "Không, ba ạ. Con sẽ tiếp tục sống ở ký túc xá đội, tiếp tục sự nghiệp thi đấu của mình. Con nghĩ, khoảng cách vừa đủ sẽ tốt cho cả nhà mình, ít nhất là ở giai đoạn này. Con vẫn sẽ gọi điện, vẫn sẽ về thăm ba mẹ, nhưng con cần giữ một không gian độc lập cho riêng mình, để không rơi vào những khuôn mẫu cũ."
Lục Thành Nam gật đầu, dù ánh mắt ông không giấu được sự tiếc nuối. "Ba hiểu. Ba sẽ tôn trọng quyết định của con."
Trên đường trở về ký túc xá, Yên Chi ngồi trong taxi, nhìn ra cửa sổ, những dãy phố quen thuộc lướt qua trong ánh hoàng hôn. Cô cảm nhận một sự bình yên lạ thường trong lòng — không phải sự bình yên của người đã tha thứ hoàn toàn và quên hết mọi tổn thương, mà là sự bình yên của người đã học được cách đặt ra ranh giới lành mạnh, đã học được rằng tình thân không nhất thiết phải đi kèm với sự hy sinh vô hạn.
Cô nghĩ về những tháng ngày phía trước — sự nghiệp thi đấu đang rộng mở với vô số cơ hội mới, mối quan hệ đang dần nảy nở với Bách Khang, và một gia đình đang chậm rãi học cách xây dựng lại niềm tin trên một nền tảng công bằng hơn. Không phải mọi thứ đều hoàn hảo, không phải mọi vết thương đều đã lành, nhưng lần đầu tiên sau hai kiếp người, Yên Chi cảm thấy mình đang thực sự sống cuộc đời của chính mình, theo cách chính mình lựa chọn.
Về đến ký túc xá, cô thấy Bách Khang đang đợi ở sảnh, tay cầm hai hộp đồ ăn nhẹ mua trên đường. "Bữa cơm gia đình thế nào?" anh hỏi, đưa cho cô một hộp.
"Cũng ổn," Yên Chi đáp, ngồi xuống băng ghế cạnh anh. "Không hoàn hảo, nhưng ít nhất mọi người đã bắt đầu nói chuyện thật lòng với nhau, thay vì né tránh hoặc giả vờ như không có gì xảy ra."
"Đó đã là một bước tiến lớn rồi," Bách Khang nói, ánh mắt anh nhìn cô đầy sự thấu hiểu. "Không phải gia đình nào cũng đủ can đảm để đối diện với những sai lầm của chính mình."
Yên Chi gật đầu, im lặng một lúc, rồi hỏi, giọng có phần tò mò. "Anh nghĩ tôi có nên duy trì liên lạc thường xuyên với gia đình không, sau tất cả những chuyện đã xảy ra?"
"Tôi nghĩ điều đó hoàn toàn tùy thuộc vào cậu," Bách Khang đáp, "và cậu không cần phải vội vàng quyết định ngay bây giờ. Tình thân không có nghĩa là phải gần gũi tuyệt đối hay xa cách hoàn toàn, mà là tìm ra một khoảng cách khiến cả hai bên đều cảm thấy được tôn trọng và an toàn."
"Anh nói đúng," Yên Chi mỉm cười, cảm thấy nhẹ nhõm hơn khi được chia sẻ những suy nghĩ ngổn ngang của mình với một người luôn lắng nghe mà không phán xét.
Những ngày tiếp theo, Yên Chi bắt đầu nhận được nhiều lời mời hợp tác mới — từ các nhãn hàng thể thao điện tử uy tín muốn cô làm gương mặt đại diện, đến những lời đề nghị tham gia các chương trình truyền hình thực tế về esports nhằm truyền cảm hứng cho thế hệ tuyển thủ trẻ. Cô cẩn thận lựa chọn, không vội vàng nhận lời bất kỳ đề nghị nào, mà dành thời gian cân nhắc kỹ lưỡng điều gì thực sự phù hợp với giá trị và mục tiêu dài hạn của bản thân, thay vì chạy theo mọi cơ hội chỉ vì sợ bỏ lỡ.
Cô cũng dành thời gian hướng dẫn thêm cho các tuyển thủ trẻ trong học viện đào tạo của đội, chia sẻ kinh nghiệm không chỉ về kỹ năng chuyên môn mà còn về cách xây dựng ranh giới lành mạnh trong các mối quan hệ, cả trong lẫn ngoài môi trường thi đấu. Nhiều tuyển thủ trẻ, đặc biệt là những cô gái mang gánh nặng kỳ vọng gia đình tương tự như cô từng trải qua, tìm đến cô để xin lời khuyên, và Yên Chi luôn dành thời gian lắng nghe, chia sẻ một cách chân thành nhất có thể.
"Cậu đang trở thành một tấm gương truyền cảm hứng thực sự đấy," Trịnh Gia Linh nhận xét một buổi tối, khi thấy Yên Chi ngồi trò chuyện lâu với một tuyển thủ trẻ mới gia nhập đội. "Không chỉ vì tài năng, mà vì cách cậu đối diện với nghịch cảnh."
"Tớ chỉ đang làm những gì tớ ước có ai đó đã làm cho tớ, từ rất lâu trước đây," Yên Chi đáp, ánh mắt cô xa xăm một thoáng trước khi trở lại vẻ ấm áp quen thuộc.
Một buổi tối cuối tuần, khi ngồi một mình rà soát lại lịch trình các hoạt động sắp tới, Yên Chi nhận ra mình đã không còn thấy nặng nề mỗi khi nghĩ đến hai chữ "gia đình" như những tuần đầu tiên sau khi trùng sinh. Cô vẫn giữ liên lạc đều đặn với cha mẹ, thỉnh thoảng ghé thăm vào cuối tuần, nhưng luôn giữ một ranh giới rõ ràng: không để bất kỳ ai, kể cả người thân yêu nhất, có quyền quyết định thay cô những điều thuộc về cuộc đời riêng của mình.
Cô mở điện thoại, xem lại vài tin nhắn của mẹ gửi trong tuần, những tin nhắn giờ đây không còn mang tính chất áp đặt hay trách móc như trước, mà chỉ đơn giản là những lời hỏi thăm chân thành, đôi khi kèm theo một tấm ảnh món ăn mẹ vừa nấu. Sự thay đổi nhỏ ấy, dù chưa hoàn hảo, vẫn khiến lòng cô ấm áp hơn hẳn. Cô gõ lại vài dòng hồi âm, rồi khép laptop, chuẩn bị cho một ngày luyện tập mới, với một trái tim nhẹ nhõm hơn bất kỳ lúc nào kể từ ngày cô mở mắt tỉnh dậy ở kiếp sống thứ hai, sẵn sàng đón nhận bất kỳ điều gì phía trước, bằng chính đôi chân vững vàng của mình.