Đo Ván, Nữ Thừa Kế MVP Đã Quay Về
9 phút đọc

Chương 2

Chương 2 — Đo Ván, Nữ Thừa Kế MVP Đã Quay Về

Cập nhật 06/09/2026 9 phút đọc

Nắng sớm rọi qua khe rèm, Yên Chi ngồi bên bàn ăn sáng của ký túc xá đội, tay cầm đũa nhưng không buồn ăn. Trong đầu cô, ký ức kiếp trước cứ lần lượt hiện lên như một cuốn phim tua chậm, rõ ràng đến mức cô có cảm giác mình đang sống lại từng khoảnh khắc chứ không phải chỉ nhớ lại.

Cô nhớ năm mình mười hai tuổi, Ý Nhi sinh non hai tháng, phải nằm lồng kính gần một tháng trời. Cha mẹ cô, sau cơn hoảng loạn tưởng mất con, đã thề với nhau rằng từ nay sẽ không để đứa con gái út phải chịu bất cứ thiệt thòi nào nữa. Lời thề ấy, theo năm tháng, biến thành một quy tắc bất thành văn trong nhà: mọi thứ tốt đẹp, Ý Nhi được ưu tiên trước; mọi khó khăn, Yên Chi phải gánh trước.

Năm Yên Chi mười lăm tuổi, cả hai chị em cùng thi vào học viện đào tạo tuyển thủ esports trẻ của thành phố. Yên Chi đỗ thẳng vào đội một nhờ điểm số ấn tượng, còn Ý Nhi trầy trật mãi mới lọt vào đội dự bị. Đêm hôm đó, mẹ cô đã khóc, không phải vì mừng cho Yên Chi, mà vì lo Ý Nhi tủi thân. Yên Chi, khi ấy mới mười lăm, đã tự tay viết đơn xin học viện giảm bớt số buổi tập của mình để có thời gian kèm cặp em gái luyện tập thêm — không ai yêu cầu cô làm vậy, cô tự nguyện, vì cô tin rằng chị em phải nương tựa nhau.

Bốn năm sau, cả hai đều được đôn lên đội tuyển chuyên nghiệp Bạch Ưng Gaming, nhưng chỉ có một suất tuyển thủ chính ở vị trí đường giữa. Yên Chi giành được suất ấy bằng thực lực tuyệt đối — không ai trong ban huấn luyện có thể phủ nhận điều đó. Nhưng ngay khi danh sách chính thức được công bố, mẹ cô đã gọi điện, giọng run run: "Con là chị, con nhường em một lần được không? Ý Nhi đã cố gắng nhiều lắm rồi, nó chỉ cần một cơ hội thôi."

Yên Chi kiếp trước đã hỏi lại, rất khẽ: "Nhưng con cũng đã cố gắng, mẹ ạ. Tại sao lúc nào cũng phải là con nhường?"

Câu trả lời của mẹ cô, đến giờ Yên Chi vẫn còn nhớ như in từng chữ: "Vì con mạnh mẽ hơn em. Người mạnh phải biết nhường người yếu, đó là lẽ thường."

Lẽ thường. Hai chữ ấy đã trở thành xiềng xích vô hình trói buộc Yên Chi suốt bao năm. Cô đã ký vào tờ đơn nhường suất, tự nhủ rằng đó là hành động của một người chị có trách nhiệm, một sự hy sinh cao đẹp. Ban huấn luyện phản đối kịch liệt — HLV trưởng khi ấy đã nói thẳng rằng để một tuyển thủ có phong độ tệ hơn hẳn vào đội hình chính chỉ vì áp lực gia đình là điều vô lý và nguy hiểm cho thành tích cả đội — nhưng quản lý đội lúc bấy giờ, Đinh Quốc Vượng, vì muốn giữ mối quan hệ êm đẹp với gia đình một tuyển thủ trụ cột, đã đứng ra dàn xếp, thuyết phục HLV nhân nhượng "thử nghiệm một mùa giải".

Mùa giải ấy là một thảm họa. Ý Nhi, dù chăm chỉ, nhưng chưa đủ độ chín để gánh vác áp lực của một tuyển thủ chính thức ở giải đấu cao nhất. Cô liên tục mắc lỗi định vị, phản xạ chậm trong những pha giao tranh quyết định, khiến đội thua liên tiếp support từ vị trí dẫn đầu bảng xếp hạng tụt xuống nhóm nguy cơ rớt hạng. Người hâm mộ bắt đầu chỉ trích dữ dội trên mạng xã hội. Nhà tài trợ chính gây sức ép đòi thay đổi đội hình.

Và đó là lúc Ý Nhi, thay vì thừa nhận mình chưa đủ khả năng, đã chọn một con đường khác.

Yên Chi nhớ rõ buổi tối cô tình cờ đọc được một bài đăng ẩn danh trên diễn đàn người hâm mộ, kể lại câu chuyện "một tuyển thủ chính bị chị gái ép nhường vai trò rồi âm thầm phá hoại tinh thần" — không nêu tên nhưng ai cũng đoán được đang nói về ai. Sau đó là hàng loạt bài phỏng vấn nặc danh, những đoạn tin nhắn bị cắt ghép ngữ cảnh, cho đến khi câu chuyện lan rộng thành một làn sóng công kích nhắm thẳng vào Yên Chi: rằng chính cô, vì ghen tị với sự chú ý dành cho em gái, đã cố tình để lộ chiến thuật đội cho đối thủ trước những trận đấu quan trọng.

Yên Chi đã đứng ra thanh minh. Cô đưa ra lịch trình hoạt động của mình, chứng minh cô không hề có cơ hội tiếp xúc với bất kỳ ai từ đội đối thủ. Nhưng lời nói của một "người chị bị tình nghi" chẳng thể nào cân được với hình ảnh "cô em gái yếu đuối bị chèn ép" mà dư luận đã tin tưởng suốt bao năm. Cha mẹ cô, thay vì đứng về phía sự thật, đã chọn tin vào đứa con họ luôn xót thương hơn.

"Con là chị, sao con lại nỡ làm vậy với em?" Cha cô đã hỏi câu ấy, ánh mắt đầy thất vọng, trong khi Yên Chi đứng chết lặng giữa phòng khách, không thể tin nổi rằng người cha ruột của mình lại có thể tin vào một lời vu khống trắng trợn đến thế mà không cần bằng chứng.

Vài tuần sau, "bằng chứng" ấy xuất hiện — một đoạn ghi âm đã qua chỉnh sửa, một vài tin nhắn giả mạo được dàn dựng tinh vi, đủ để hội đồng kỷ luật ra quyết định treo giò Yên Chi khỏi mọi hoạt động thi đấu chuyên nghiệp trong hai năm vì "vi phạm đạo đức nghề nghiệp và gây tổn hại danh dự đồng đội". Hai năm ấy trở thành vĩnh viễn khi không tổ chức nào còn dám ký hợp đồng với một cái tên đã bị dính nghi án tiêu cực, dù chưa từng có phiên tòa nào chính thức kết luận cô có tội.

Yên Chi nhớ rất rõ ngày cô dọn ra khỏi ký túc xá đội, mang theo vài túi đồ đạc ít ỏi, không một đồng đội nào tiễn cô ra cửa. Trịnh Gia Linh — người bạn thân nhất của cô trong đội — đã nhắn tin xin lỗi, nói rằng cô ấy tin Yên Chi vô tội nhưng không dám công khai lên tiếng vì sợ liên lụy. Yên Chi không trách Gia Linh. Cô chỉ thấy lòng mình trống rỗng đến mức không còn cảm giác gì để mà giận dữ.

Những tháng sau đó là chuỗi ngày cô sống lay lắt trong một căn phòng trọ nhỏ, làm đủ thứ việc để trang trải, từ dạy chơi game trực tuyến kiếm chút tiền lẻ đến làm nhân viên phục vụ quán cà phê ca đêm. Cô vẫn giữ thói quen luyện tập mỗi tối, dù không còn ai xem, không còn giải đấu nào chào đón cô. Cô tự nhủ rằng một ngày nào đó sự thật sẽ được phơi bày, rằng công lý rồi sẽ đến. Nhưng công lý không đến. Chỉ có căn bệnh viêm phổi âm thầm ăn mòn cơ thể đã kiệt quệ vì mất ngủ triền miên và một tinh thần đã gãy vụn từ lâu.

Yên Chi nhớ đêm cuối cùng, cô nằm trên sàn nhà lạnh, cơn sốt cao khiến toàn thân run rẩy, và điều duy nhất cô nghĩ đến không phải là sự oán hận, mà là một câu hỏi cứ lặp đi lặp lại trong đầu: Tại sao mình lại chọn nhường nhịn ngay từ đầu? Tại sao mình lại tin rằng sự hy sinh vô điều kiện là thứ duy nhất chứng minh được tình yêu thương?

Cô không có câu trả lời khi ấy. Nhưng bây giờ, ngồi đây trong buổi sáng của kiếp thứ hai, tay vẫn cầm đôi đũa chưa động đến bát cơm, Yên Chi biết câu trả lời rất rõ ràng: sự hy sinh không có ranh giới không phải là tình yêu thương, đó là sự tự hủy hoại được ngụy trang bằng một cái tên đẹp đẽ.

Cô đặt đũa xuống, đứng dậy, nhìn đồng hồ. Còn vài tiếng nữa là đến giờ họp gia đình. Cô cần phải chuẩn bị — không phải chuẩn bị tâm lý để nhượng bộ, mà chuẩn bị lý lẽ, chuẩn bị bằng chứng, chuẩn bị một lập trường không gì lay chuyển nổi.

Trịnh Gia Linh bước vào phòng ăn, thấy Yên Chi đang đứng thẫn thờ liền hỏi: "Cậu ổn không? Trông cậu như thức trắng đêm vậy."

"Tớ ổn," Yên Chi đáp, giọng bình thản lạ thường. "Chỉ là tớ vừa nghĩ thông một chuyện mà đáng lẽ tớ phải nghĩ thông từ rất lâu rồi."

Gia Linh nhíu mày, định hỏi thêm, nhưng Yên Chi đã mỉm cười, một nụ cười lạnh và cứng cỏi hoàn toàn khác với vẻ hòa nhã thường ngày của cô.

"Chiều nay," Yên Chi nói, "nếu gia đình tớ có gọi điện tới đội tìm tớ, cậu đừng ngạc nhiên nếu nghe thấy tớ cãi lại họ. Tớ sẽ không nhường vị trí này cho bất kỳ ai nữa, kể cả em gái ruột của mình."

Gia Linh im lặng một lúc, rồi gật đầu chắc nịch. "Cậu xứng đáng với vị trí đó. Cậu chưa từng cần phải nhường ai cả."

Yên Chi nhìn bạn mình, lòng dâng lên một cảm giác ấm áp hiếm hoi. Ít nhất, ở kiếp này, cô sẽ không để mình cô độc bước vào trận chiến bảo vệ chính mình như đã từng.

Cô trở về phòng, ngồi trước bàn học cũ kỹ, lấy ra một cuốn sổ tay mới, bắt đầu viết. Không phải nhật ký cảm xúc như những gì cô từng viết ở kiếp trước — những dòng chữ đầy hoang mang, tự trách và cố tìm cách biện minh cho sự nhường nhịn của bản thân — mà là một danh sách rành mạch: những trận đấu cô đã thắng trong ba tháng gần nhất, chỉ số phong độ trung bình của cô so với Ý Nhi, những buổi đánh giá của HLV trưởng còn lưu trong hộp thư nội bộ của đội. Cô viết ra từng con số như một luật sư chuẩn bị hồ sơ biện hộ, không phải để thuyết phục cha mẹ bằng cảm xúc, mà để đặt lên bàn một sự thật không thể chối cãi.

Cô cũng viết ra, ở trang cuối cùng, một dòng ngắn gọn cho chính mình: "Yêu thương không đồng nghĩa với việc phải im lặng chịu thiệt. Nếu tình thân chỉ tồn tại được với điều kiện mình phải hy sinh vô hạn, thì đó không phải tình thân, đó là một cái giá được che đậy bằng danh nghĩa máu mủ." Viết xong, cô gấp cuốn sổ lại, cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm như vừa trút bỏ được một gánh nặng đã đè lên vai suốt hai kiếp người.

Ngoài cửa sổ, nắng đã lên cao, chiếu rọi xuống sân tập nơi vài tuyển thủ trẻ đang chạy bộ khởi động buổi sáng. Yên Chi nhìn ra đó, thấy hình ảnh chính mình của bốn năm về trước — một cô gái luôn cắm đầu chạy nhanh hơn tất cả, không phải để chứng minh với ai, mà chỉ đơn giản vì cô yêu bộ môn này, yêu cảm giác chiến thắng bằng chính năng lực bản thân. Cảm giác ấy, kiếp trước đã bị vùi dập bởi những lời buộc tội vô căn cứ, giờ đây đang từ từ sống dậy trong cô, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Đã sao chép liên kết chương