Chương 7
Chương 7 — Đo Ván, Nữ Thừa Kế MVP Đã Quay Về
Những ngày dẫn đến vòng loại giải VCC trôi qua trong một bầu không khí kỳ lạ: bên trong phòng tập, mọi thứ vận hành trơn tru theo đúng kỷ luật mà Bách Khang thiết lập, nhưng bên ngoài, làn sóng dư luận vẫn không ngừng dâng lên. Mỗi ngày, Yên Chi đều nhận được vài tin nhắn từ những người quen biết xa gần, có người tò mò hỏi han, có người thẳng thừng chỉ trích cô "quá đáng với em ruột". Cô đọc qua, rồi tắt màn hình điện thoại, không để bất kỳ dòng chữ nào len vào tâm trí lâu hơn vài giây.
Bí quyết giữ vững tinh thần của cô, kỳ thực, không phải là sự vô cảm bẩm sinh, mà là một kỷ luật cô đã rèn luyện có chủ đích ngay từ ngày đầu trùng sinh. Mỗi buổi sáng, trước khi mở điện thoại, cô dành mười lăm phút ngồi thiền định trong im lặng, tự nhắc mình về mục tiêu duy nhất: chứng minh giá trị bản thân bằng kết quả thi đấu. Mỗi khi một bình luận ác ý lướt qua mắt, cô tự hỏi bản thân một câu duy nhất: "Điều này có giúp mình thắng trận đấu tiếp theo không?" Nếu câu trả lời phủ định, cô gạt nó sang một bên không thương tiếc.
"Cậu đúng là có bản lĩnh thép," Trịnh Gia Linh nhận xét trong một buổi tập nghỉ giữa giờ, nhìn Yên Chi đang chăm chú xem lại đoạn ghi hình phân tích lối chơi của đối thủ sắp gặp ở vòng loại mà như không hề bận tâm đến những bình luận vừa xuất hiện dưới bài đăng mới nhất của Ý Nhi. "Đổi lại là tớ chắc phát điên từ lâu rồi."
"Không phải tớ không cảm thấy gì," Yên Chi đáp, mắt vẫn không rời màn hình. "Chỉ là tớ đã học được cách phân loại cảm xúc của mình. Cái nào giúp ích cho mục tiêu, tớ giữ lại. Cái nào chỉ gây xao động vô ích, tớ để nó trôi qua."
Gia Linh im lặng gật đầu, ngồi xuống cạnh cô, cùng nhìn vào đoạn ghi hình. Đối thủ đầu tiên ở vòng loại là đội Hắc Phong Gaming, một đội tuyển có lối chơi thiên về tốc độ và áp đảo sớm, nổi tiếng với chiến thuật gây sức ép liên tục lên đường giữa ngay từ phút đầu trận đấu. Yên Chi đã dành nhiều đêm nghiên cứu kỹ từng pha di chuyển, từng thói quen ra quyết định của tuyển thủ đường giữa đối phương.
"Đội này có xu hướng roam sang đường trên rất sớm, khoảng phút thứ ba đến phút thứ năm," cô nói, chỉ vào một đoạn video đang tạm dừng. "Nếu mình chủ động đẩy lẻ nhanh và rút về đúng lúc, mình có thể khiến đường rừng của họ mất nhịp gank, tạo khoảng trống cho đường trên của mình phát triển."
Bách Khang, đang đứng gần đó theo dõi buổi phân tích, bước tới, nhìn vào màn hình với ánh mắt tán thành. "Phân tích của cậu khớp với dữ liệu tôi thu thập được từ ba trận đấu gần nhất của họ. Tôi sẽ đề xuất với HLV trưởng điều chỉnh chiến thuật đường trên để tận dụng khoảng trống này."
"Anh cũng tự nghiên cứu đối thủ à?" Yên Chi hỏi, có chút bất ngờ.
"Đó là công việc của tôi," Bách Khang đáp, giọng điềm nhiên. "Một quản lý giỏi không chỉ lo chuyện hậu cần và truyền thông, mà còn phải hiểu đủ sâu về chuyên môn để hỗ trợ HLV trưởng đưa ra quyết định đúng đắn. Tôi không muốn lặp lại sai lầm của người tiền nhiệm — chỉ chăm chăm làm hài lòng nhà tài trợ mà bỏ quên nền tảng chuyên môn."
Câu nói ấy khiến Yên Chi khẽ mỉm cười. Cô nhận ra, càng làm việc cùng Bách Khang, cô càng cảm thấy an tâm hơn về con đường phía trước — không phải vì anh hứa hẹn sẽ bảo vệ cô vô điều kiện, mà vì anh luôn đặt sự thật và thực lực lên trên hết, đúng như những gì cô luôn khao khát nhưng chưa từng có được ở kiếp trước.
Buổi tối trước ngày diễn ra vòng loại, Yên Chi nhận được một cuộc gọi từ mẹ. Cô do dự một lúc rồi vẫn bắt máy.
"Yên Chi à," Hoàng Thị Nga nói, giọng có phần mệt mỏi, "ngày mai con thi đấu, mẹ... mẹ chúc con may mắn."
Yên Chi im lặng một thoáng, cảm động trước lời chúc bất ngờ này, dù nó đến muộn màng và có phần ngập ngừng. "Cảm ơn mẹ," cô đáp, giọng dịu lại.
"Ý Nhi cũng sẽ xem trận đấu của con," mẹ cô nói thêm, giọng có chút dò xét. "Con... con đừng để chuyện nhà mình ảnh hưởng đến phong độ thi đấu nhé."
"Con sẽ không để nó ảnh hưởng," Yên Chi đáp, giọng chắc chắn. "Nhưng con cũng mong mẹ hiểu, dù kết quả ngày mai thế nào, con sẽ không thay đổi quyết định của mình về vị trí thi đấu. Đó không phải chuyện có thể thương lượng bằng tình cảm gia đình."
Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu, rồi Hoàng Thị Nga thở dài. "Mẹ hiểu rồi. Dù sao thì... chúc con thi đấu tốt."
Cuộc gọi kết thúc, Yên Chi ngồi lặng một lúc, nhìn màn hình điện thoại tối đen. Cô không biết liệu lời chúc ấy có xuất phát từ sự thay đổi thật sự trong lòng mẹ hay chỉ là một cử chỉ xã giao gượng gạo, nhưng dù thế nào, cô cũng cảm thấy một chút ấm áp hiếm hoi len vào lòng mình.
Cô đặt điện thoại xuống, mở lại kế hoạch chiến thuật lần cuối trước khi ngủ. Ngày mai, trận đấu đầu tiên của mùa giải mới sẽ diễn ra, và đó sẽ là câu trả lời rõ ràng nhất cho tất cả những nghi ngờ, những lời gièm pha, những áp lực đã dồn lên cô suốt những ngày qua — không phải bằng lời nói, mà bằng chính màn trình diễn của cô trên sân đấu.
Nằm xuống giường, Yên Chi nhắm mắt, hình dung lại từng chi tiết chiến thuật đã chuẩn bị, từng pha xử lý cần thực hiện chuẩn xác. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận nhịp tim mình đập đều đặn, bình tĩnh — hoàn toàn khác với cảm giác hoảng loạn, bất lực của những ngày cuối cùng ở kiếp trước. Lần này, cô bước vào trận chiến không phải với tư cách một người đang cố chứng minh mình không có tội, mà với tư cách một chiến binh đã sẵn sàng giành lấy vinh quang thuộc về mình.
Cô không ngủ ngay được. Trong bóng tối, tâm trí cô lại lang thang về những trận đấu cuối cùng của kiếp trước — những trận đấu mà cô thi đấu trong tâm thế hoang mang, vừa phải gồng mình chứng minh bản thân trong sáng, vừa phải chịu đựng ánh mắt dò xét của chính đồng đội. Khi ấy, mỗi lần bước ra sân khấu, cô đều run rẩy không phải vì áp lực chuyên môn, mà vì sợ một sai lầm nhỏ nhất cũng có thể bị diễn giải thành bằng chứng cho tội danh mà cô không hề phạm phải. Sự sợ hãi ấy đã ăn mòn phong độ của cô từng chút một, cho đến khi cô không còn nhận ra chính mình trên sân đấu nữa.
Lần này thì khác. Không phải vì áp lực đã biến mất — áp lực từ gia đình, từ dư luận vẫn đang đè nặng từng ngày — mà vì cô đã học được cách tách bạch giữa nỗi sợ và hành động. Cô cho phép mình cảm nhận nỗi lo âu, cho phép mình đau lòng khi nghĩ đến ánh mắt thất vọng của cha, đến giọng nói tổn thương của mẹ, nhưng cô không để những cảm xúc ấy len vào khoảnh khắc cô cầm chuột, gõ phím, đưa ra quyết định trên bản đồ đấu trường. Ranh giới ấy, cô đã luyện tập không ngừng suốt những đêm mất ngủ đầu tiên sau khi trùng sinh.
Gần nửa đêm, có tiếng gõ cửa khe khẽ. Là Bách Khang, mang theo một tập tài liệu mỏng.
"Xin lỗi vì đến muộn thế này," anh nói khi Yên Chi mở cửa, "nhưng tôi vừa nhận được báo cáo phân tích cuối cùng từ đội ngũ dữ liệu, muốn đưa cho cậu xem trước khi thi đấu ngày mai."
Yên Chi nhận tập tài liệu, lướt qua vài trang đầu — biểu đồ thống kê tỷ lệ thắng của đội Hắc Phong Gaming theo từng khung giờ trận đấu, xu hướng chọn tướng theo từng vòng cấm chọn, thói quen giao tiếp trong đội hình của họ qua các trận đã ghi hình công khai. Cô ngước lên nhìn anh, có chút ngạc nhiên trước sự tỉ mỉ này.
"Anh làm việc này đến tận khuya vì tôi sao?"
"Vì đội," Bách Khang đáp, nhưng ánh mắt anh thoáng chút gì đó dịu dàng hơn cách anh vẫn thường thể hiện trước tập thể. "Nhưng cũng vì tôi tin cậu xứng đáng có mọi công cụ tốt nhất để chứng minh bản thân, sau tất cả những gì cậu đã phải chịu đựng những ngày qua."
Yên Chi im lặng một lúc, cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng. "Cảm ơn anh," cô nói, giọng chân thành. "Không chỉ vì tài liệu này, mà vì đã tin tưởng tôi ngay từ đầu, khi gần như không ai khác làm vậy."
Bách Khang khẽ gật đầu, không nói thêm, chỉ nhìn cô một lúc rồi quay người rời đi, để lại Yên Chi đứng trước cửa phòng, tay ôm tập tài liệu, lòng tràn đầy một quyết tâm mới. Cô đóng cửa, ngồi xuống bàn, đọc kỹ từng trang tài liệu cho đến khi thực sự thấm nhuần mọi chi tiết, rồi mới tắt đèn đi ngủ, sẵn sàng cho ngày mai — ngày mà cô sẽ chính thức viết lại chương đầu tiên của một số phận hoàn toàn khác.
Trước khi thiếp đi, cô còn kịp nhắn cho Gia Linh một dòng ngắn: "Mai đấu hết mình nhé, đừng để ý mấy chuyện ồn ào bên ngoài." Gia Linh nhắn lại ngay một biểu tượng nắm đấm cùng dòng chữ "Chốt đơn vô địch vòng bảng". Yên Chi mỉm cười, cất điện thoại vào ngăn kéo, để cho tâm trí hoàn toàn trống rỗng, chỉ còn lại nhịp thở đều đặn và giấc ngủ sâu của một người đã sẵn sàng cho trận chiến quyết định đầu tiên của kiếp sống thứ hai.