Đo Ván, Nữ Thừa Kế MVP Đã Quay Về
9 phút đọc

Chương 4

Chương 4 — Đo Ván, Nữ Thừa Kế MVP Đã Quay Về

Cập nhật 06/09/2026 9 phút đọc

Ba ngày sau buổi họp gia đình, áp lực không hề giảm bớt mà còn tăng lên gấp bội. Điện thoại Yên Chi liên tục nhận được cuộc gọi từ họ hàng — những người cô chưa từng nghĩ sẽ can thiệp vào chuyện nội bộ của mình. Cô dì, chú bác, thậm chí cả bà ngoại từ quê lên, ai cũng có chung một câu hỏi: "Sao con lại làm khó em gái như vậy?"

Yên Chi hiểu ngay lập tức đây không phải là sự trùng hợp. Cha mẹ cô, sau khi không thuyết phục được cô bằng lời lẽ trực tiếp, đã chuyển sang chiến thuật huy động áp lực từ cả họ hàng, hy vọng rằng dưới sức nặng của dư luận gia tộc, cô sẽ phải nhượng bộ như kiếp trước.

"Alô, Yên Chi à," giọng bà cô họ vang lên đầy trách móc qua điện thoại, "cô nghe mẹ con kể lại rồi, sao con lại ích kỷ với em ruột như vậy? Ngày xưa cô cũng có em gái, cô nhường em suốt, có sao đâu, gia đình mới êm ấm."

"Cháu cảm ơn cô đã quan tâm," Yên Chi đáp, giọng lễ phép nhưng không hề lay chuyển, "nhưng đây là chuyện chuyên môn thi đấu, không phải chuyện chia bánh kẹo trong nhà. Vị trí tuyển thủ chính được quyết định bởi năng lực và đánh giá của ban huấn luyện, không phải bởi thứ tự sinh ra trước sau."

Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi bà cô họ cúp máy trong sự bất mãn rõ rệt. Yên Chi thở dài, đặt điện thoại xuống bàn, xoa xoa thái dương. Cô biết đây chỉ là khởi đầu của một chuỗi những cuộc gọi tương tự sẽ còn tiếp diễn trong những ngày tới.

Tại phòng tập, không khí cũng không mấy dễ chịu. Một vài đồng đội, vốn đã nghe phong thanh về mâu thuẫn gia đình của Yên Chi qua lời kể của Ý Nhi, bắt đầu nhìn cô bằng ánh mắt dò xét. Đinh Quốc Bảo, xạ thủ chủ lực của đội, tiếp cận cô trong giờ nghỉ giải lao, giọng có chút ngập ngừng.

"Này, Yên Chi, nghe nói cậu với Ý Nhi đang có chuyện gì đó ở nhà à? Cậu ấy hôm qua vào nhóm chat than thở là bị chị gái chèn ép dữ lắm."

Yên Chi nhìn Quốc Bảo, không hề bất ngờ trước thông tin này. "Cậu tin lời đó à?"

Quốc Bảo gãi đầu, có chút bối rối. "Thì... tớ cũng không rõ thực hư thế nào, chỉ là thấy Ý Nhi buồn quá nên hỏi thử thôi."

"Tớ sẽ không giải thích dài dòng," Yên Chi nói, giọng bình thản. "Nhưng tớ mong mọi người trong đội đánh giá tớ dựa trên phong độ thi đấu, không phải dựa trên những câu chuyện được kể lại qua nhiều lớp lọc cảm xúc. Nếu cậu muốn biết sự thật, cứ xem lại số liệu huấn luyện của tớ và của Ý Nhi trong ba tháng qua, mọi thứ đều minh bạch."

Quốc Bảo gật gù, không nói thêm, nhưng ánh mắt anh đã có phần dịu lại. Yên Chi biết mình không thể kiểm soát được suy nghĩ của tất cả mọi người, nhưng cô có thể kiểm soát cách mình phản ứng — không thanh minh dài dòng, không tỏ ra yếu đuối, chỉ kiên định với sự thật và để thời gian cùng kết quả thi đấu tự nó lên tiếng.

Buổi tối hôm đó, Lục Thành Nam đích thân đến ký túc xá đội tìm cô. Ông đứng chờ ở sảnh, gương mặt hằn rõ sự mệt mỏi và có phần già đi trông thấy chỉ sau vài ngày. Yên Chi bước xuống, nhìn cha, trong lòng không khỏi dấy lên chút xót xa dù cô vẫn giữ vững lập trường.

"Ba đến đây làm gì?" cô hỏi, giọng nhẹ hơn so với thái độ cứng rắn tại buổi họp gia đình.

"Ba muốn nói chuyện với con, riêng hai ba con thôi," Lục Thành Nam nói, chỉ tay về phía băng ghế đá gần cổng ký túc xá.

Hai cha con ngồi xuống, im lặng một lúc lâu trước khi ông cất lời. "Con biết không, từ ngày Ý Nhi sinh non, ba mẹ lúc nào cũng sống trong nỗi sợ sẽ mất nó. Cái cảm giác nhìn con mình nằm trong lồng kính, không biết ngày mai có còn thở được không, nó ám ảnh ba mẹ đến tận bây giờ. Có lẽ vì vậy mà ba mẹ luôn nhìn Ý Nhi như một đứa trẻ cần được bảo vệ, dù bây giờ nó đã hai mươi hai tuổi rồi."

"Con hiểu điều đó, ba ạ," Yên Chi đáp, giọng dịu xuống. "Nhưng chính vì bảo bọc quá mức mà ba mẹ chưa từng để em có cơ hội tự đứng trên đôi chân của mình. Ba mẹ có nhận ra rằng, càng bảo vệ em khỏi mọi khó khăn, ba mẹ càng khiến em tin rằng em có quyền hưởng mọi thứ mà không cần phải tự tranh đấu không?"

Lục Thành Nam im lặng, đôi mắt nhìn xa xăm về phía sân tập tối om. "Ba không nghĩ xa đến vậy. Ba chỉ nghĩ đơn giản, con là chị, con mạnh mẽ, con nhường em một chút cũng không sao."

"Nhưng ba có bao giờ hỏi con, việc nhường nhịn ấy có công bằng với con không?" Yên Chi hỏi, giọng nghẹn lại một chút. "Con cũng đã cố gắng không kém gì em, thậm chí còn nhiều hơn. Tại sao mọi sự hy sinh luôn mặc định là của con?"

Câu hỏi ấy khiến Lục Thành Nam sững người. Ông nhìn con gái lớn, như thể lần đầu tiên trong đời thực sự nhìn thấy cô — không phải như một đứa con luôn ngoan ngoãn nghe lời, mà như một con người độc lập với những tổn thương và khát vọng riêng của chính mình.

"Ba... ba xin lỗi," ông nói, giọng khàn đi. "Ba chưa từng nghĩ theo hướng đó."

Yên Chi không đáp ngay, cô để cho khoảng lặng ấy kéo dài, cảm nhận một chút gì đó ấm áp le lói trong lòng — dấu hiệu đầu tiên cho thấy cha cô, dù chậm chạp, đang bắt đầu lay động. Nhưng cô cũng hiểu rõ, một lời xin lỗi chưa đủ để thay đổi cả một hệ thống niềm tin đã ăn sâu suốt hai mươi năm.

"Con không cần ba phải quyết định ngay bây giờ," Yên Chi nói, đứng dậy. "Con chỉ mong ba mẹ, thay vì áp đặt con phải nhường, hãy để mọi chuyện được quyết định bởi năng lực thật sự trên sân tập. Nếu Ý Nhi thực sự giỏi hơn con, con sẽ chấp nhận rời khỏi vị trí chính thức mà không một lời oán trách. Nhưng nếu không, con mong ba mẹ đừng ép con phải từ bỏ những gì mình xứng đáng có được."

Lục Thành Nam gật đầu chậm rãi, không hứa hẹn điều gì cụ thể, nhưng ánh mắt ông đã bớt đi phần gay gắt của những ngày trước. Ông đứng dậy, vỗ nhẹ vai con gái rồi lặng lẽ rời đi, dáng lưng có phần còng xuống như đang mang một gánh nặng suy tư mới.

Yên Chi đứng nhìn theo bóng cha khuất dần sau cổng ký túc xá, lòng vừa nhẹ nhõm vừa lo lắng. Cô biết cuộc trò chuyện vừa rồi là một bước tiến nhỏ, nhưng con đường phía trước vẫn còn dài, và cô hoàn toàn không ảo tưởng rằng mọi chuyện sẽ êm xuôi chỉ sau một buổi nói chuyện chân tình. Ý Nhi, với những gì cô đã trải qua ở kiếp trước, sẽ không dễ dàng chấp nhận thất bại trong việc lôi kéo sự ủng hộ của gia đình.

Quả nhiên, ngay tối hôm đó, điện thoại Yên Chi lại rung lên, lần này là tin nhắn từ chính Ý Nhi: "Chị làm ba buồn cả buổi tối, chị vui chưa? Em chỉ mong có một cơ hội thôi mà cũng khó đến vậy sao?"

Yên Chi nhìn dòng tin nhắn ấy, không cảm thấy tức giận, chỉ có một nỗi buồn sâu xa khi nhận ra, dù đã trùng sinh, dù đã học được bao nhiêu bài học đắt giá, có những điều dường như vẫn lặp lại đúng như một vòng lặp định mệnh — trừ khi cô kiên quyết bẻ gãy nó ngay từ gốc rễ.

Cô không trả lời tin nhắn. Thay vào đó, cô mở laptop, bắt đầu xem lại đoạn ghi hình phân tích chiến thuật cho buổi tập ngày mai. Dù thế giới xung quanh có quay cuồng thế nào, cô biết chỉ có một thứ không bao giờ phản bội cô: sự nỗ lực thật sự trên sân đấu.

Gần nửa đêm, Trịnh Gia Linh gõ cửa phòng, mang theo hai hộp sữa ấm. Cô ngồi xuống cạnh Yên Chi, nhìn màn hình laptop đang dừng ở một khung hình phân tích lối di chuyển của đối thủ, rồi thở dài.

"Cậu không mệt à? Áp lực dồn dập cả tuần nay, đến tớ nhìn còn thấy ngộp."

"Mệt chứ," Yên Chi thừa nhận, cầm hộp sữa Gia Linh đưa, "nhưng mệt vì phải chống đỡ dư luận còn đỡ hơn mệt vì phải sống cả đời giả vờ hài lòng với sự bất công. Tớ đã từng chọn con đường dễ dàng hơn, và cái giá phải trả đắt hơn tớ tưởng rất nhiều."

Gia Linh nhìn bạn, có chút ngạc nhiên trước cách nói đầy trải nghiệm ấy, như thể Yên Chi đang nói về một điều gì đó đã xảy ra chứ không phải một viễn cảnh giả định. Nhưng cô không hỏi thêm, chỉ khẽ vỗ vai bạn mình. "Dù thế nào, tớ vẫn đứng về phía cậu. Mấy đứa trong đội đang xì xào chuyện gia đình cậu, nhưng tớ đã nói thẳng với tụi nó rồi, ai muốn bàn tán thì cứ chờ xem cậu chơi ở vòng loại, để số liệu tự lên tiếng."

"Cảm ơn cậu," Yên Chi nói, giọng chân thành hiếm hoi. "Tớ không cần cả đội phải tin tớ ngay lập tức. Tớ chỉ cần vài người không vội kết luận trước khi thấy tớ thi đấu."

Sau khi Gia Linh rời đi, Yên Chi ngồi lại một mình, nhìn ra cửa sổ tối đen của ký túc xá. Cô nghĩ về cuộc trò chuyện với cha, về ánh mắt bối rối của ông khi lần đầu tiên bị hỏi ngược một câu mà suốt hai mươi năm chưa từng ai dám hỏi. Cô nghĩ về tin nhắn trách móc của Ý Nhi, về cách em gái mình vẫn kiên trì dùng nước mắt và sự tổn thương như một thứ vũ khí quen thuộc. Kiếp trước, thứ vũ khí ấy luôn hiệu quả với cô. Kiếp này, cô đã học được cách nhìn xuyên qua nó.

Yên Chi tắt laptop, nằm xuống giường, nhắm mắt lại nhưng tâm trí vẫn còn tỉnh táo. Ngày mai là buổi tập đầu tiên có sự xuất hiện của quản lý mới — người mà cô nhớ mang máng trong ký ức kiếp trước chỉ là một cái tên thoáng qua, vì kiếp đó cô đã bị loại khỏi đội từ trước khi người này chính thức nhậm chức. Lần này, mọi thứ đã khác. Cô tự hỏi, liệu người quản lý mới ấy sẽ đứng về phía sự thật, hay sẽ lại là một mắt xích khác trong chuỗi thỏa hiệp đã từng đẩy cô vào vực thẳm.

Cô không biết câu trả lời, nhưng cô biết mình sẽ không còn thụ động chờ đợi bất kỳ ai phán xét nữa. Ngày mai, cô sẽ bước vào sân tập với tư cách một tuyển thủ chính thức, và cô sẽ để đôi tay mình nói lên tất cả những gì lời nói không thể làm được.

Đã sao chép liên kết chương