Đo Ván, Nữ Thừa Kế MVP Đã Quay Về
8 phút đọc

Chương 12

Chương 12 — Đo Ván, Nữ Thừa Kế MVP Đã Quay Về

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Chiếc xe đưa Ý Nhi đến một căn hộ riêng tư ở tầng cao nhất của một chung cư cao cấp, nơi Lâm Đắc Uy vẫn thường dùng làm địa điểm gặp gỡ những đối tác cần giữ kín danh tính. Bùi Đắc Long đã ngồi chờ sẵn trong phòng khách, trước mặt là một chiếc laptop mở sẵn, màn hình hiển thị giao diện chỉnh sửa dữ liệu phức tạp.

"Cô đã xem trận đấu chưa?" Long hỏi, giọng có phần châm biếm khi thấy vẻ mặt u ám của Ý Nhi. "Chị gái cô đúng là càng lúc càng khó nhằn."

"Đừng nói mấy chuyện đó nữa," Ý Nhi gắt lên, ngồi phịch xuống ghế sofa. "Anh có phương án nào chưa? Chú Đắc Uy nói anh đang chuẩn bị gì đó."

Long liếc nhìn Lâm Đắc Uy, chờ một cái gật đầu xác nhận trước khi mở lời. "Tôi có một mối quan hệ trong ngành công nghệ, chuyên xử lý dữ liệu log trận đấu của các giải esports. Với công cụ phù hợp, tôi có thể chỉnh sửa file log thi đấu để tạo ra dấu vết giả cho thấy có sự can thiệp của phần mềm hỗ trợ trái phép — thứ mà trong giới gọi là 'aimbot' hoặc 'wallhack' — trong một số trận đấu cụ thể của Yên Chi."

Ý Nhi nhíu mày. "Có chắc không bị phát hiện là giả không? Nếu ban tổ chức điều tra kỹ, phát hiện ra dấu vết chỉnh sửa, chuyện này sẽ phản tác dụng ngay lập tức."

"Đó là lý do tại sao tôi cần thời gian chuẩn bị kỹ lưỡng," Long đáp, giọng tự tin. "Tôi sẽ không tạo bằng chứng giả một cách thô thiển. Tôi sẽ khai thác một lỗ hổng nhỏ trong hệ thống ghi log của phần mềm thi đấu chính thức — lỗ hổng mà rất ít kỹ thuật viên biết đến — để chèn vào những đoạn mã bất thường trông giống hệt dấu hiệu sử dụng phần mềm hỗ trợ, đủ tinh vi để qua mặt được phần lớn chuyên gia kiểm định thông thường."

Lâm Đắc Uy, ngồi ở ghế đối diện, lên tiếng, giọng thận trọng. "Ta nhắc lại, việc này phải được thực hiện hết sức kín đáo. Nếu bị phát hiện có liên quan đến tập đoàn, hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng, không chỉ với sự nghiệp của cháu, Ý Nhi, mà cả với toàn bộ tập đoàn của ta."

"Cháu hiểu," Ý Nhi đáp, ánh mắt lóe lên một tia quyết tâm lạnh lùng. "Nhưng cháu không còn lựa chọn nào khác. Nếu để chị ấy tiếp tục thắng liên tục thế này, đến cuối mùa giải, không ai còn nhớ đến tên cháu nữa."

Long gật đầu, tiếp tục trình bày kế hoạch chi tiết. "Tôi sẽ nhắm vào trận đấu vòng bảng gần đây nhất — trận mà cô ấy vừa giành chiến thắng ấn tượng. Tôi sẽ tạo ra một bản sao log trận đấu đã bị chỉnh sửa, cho thấy có những khoảng thời gian phản ứng nhanh bất thường đến mức phi thực tế đối với khả năng con người, kèm theo vài đoạn mã giả lập kết nối đến một phần mềm bên thứ ba không rõ nguồn gốc. Sau đó, chúng ta sẽ gửi 'phát hiện' này đến ban tổ chức giải đấu thông qua một tài khoản ẩn danh, đóng vai một khán giả tinh ý phát hiện ra bất thường."

"Vậy khi nào có thể thực hiện?" Ý Nhi hỏi, giọng nôn nóng.

"Tôi cần khoảng hai tuần để hoàn thiện và kiểm tra kỹ lưỡng, đảm bảo không để lại sơ hở," Long đáp. "Trong thời gian đó, cô cứ tiếp tục xây dựng hình ảnh của mình trên mạng xã hội, để khi 'bằng chứng' xuất hiện, công chúng đã có sẵn một câu chuyện nền để tin vào nó."

Ý Nhi gật đầu, một nụ cười lạnh lẽo thoáng qua trên môi. Cô nhớ lại ánh mắt đầy tự hào của khán giả dành cho chị gái mình tối nay, nhớ lại cảm giác bị bỏ rơi trong bóng tối trong khi Yên Chi tắm mình trong ánh đèn sân khấu. Cảm giác ấy, thay vì khiến cô tự vấn về năng lực bản thân, lại càng hun đúc thêm sự oán hận đã âm ỉ từ thời thơ ấu.

Cô nhớ lại năm mình mười tuổi, lần đầu tiên đứng nhìn Yên Chi nhận giải thưởng học sinh xuất sắc của trường trong khi chính cô, dù cố gắng không kém, chỉ nhận được lời an ủi "con còn nhỏ, từ từ rồi sẽ giỏi như chị". Cô nhớ lại vô số lần tương tự trong suốt hai mươi năm cuộc đời, mỗi lần chị gái tỏa sáng, cô lại bị đẩy vào bóng tối của sự so sánh. Dần dần, trong tâm trí cô hình thành một niềm tin méo mó: mọi thành công của Yên Chi là một sự bất công đối với cô, và cách duy nhất để cân bằng lại "bất công" ấy là phải giành lấy những gì chị gái có, bằng bất kỳ giá nào.

"Được," Ý Nhi nói, giọng dứt khoát. "Cứ tiến hành theo kế hoạch. Tôi sẽ chờ tin từ hai người."

Trên đường trở về ký túc xá đội đêm đó, Ý Nhi ngồi trong xe, nhìn ra cửa sổ, ánh đèn đường lướt qua gương mặt cô từng nhịp một. Cô không hề cảm thấy tội lỗi khi nghĩ về kế hoạch vừa bàn bạc — trong tâm trí cô, đây không phải là hành động hãm hại một người vô tội, mà là một sự "đòi lại công bằng" mà cô tin rằng mình xứng đáng được nhận từ lâu.

Nhưng ở một góc sâu thẳm nào đó trong lòng, khi hình ảnh những ngày thơ ấu hai chị em cùng nhau luyện tập, cùng nhau cười đùa hiện lên trong đầu, Ý Nhi cũng không tránh khỏi một thoáng chần chừ. Cô nhắm mắt lại, cố xua đi cảm giác ấy, tự nhủ với chính mình rằng đã đến nước này, không còn đường lui nữa. Nếu cô không hành động, cô sẽ mãi mãi chỉ là cái bóng mờ nhạt đứng sau ánh hào quang của chị gái mình — và đó là điều cô không bao giờ có thể chấp nhận.

Chiếc xe dừng lại trước cổng ký túc xá, Ý Nhi bước xuống, chỉnh lại vẻ mặt mệt mỏi, cam chịu quen thuộc trước khi bước vào bên trong. Không ai trong đội biết được, đằng sau vẻ ngoài ấy, một âm mưu nguy hiểm đang được dệt nên trong bóng tối, chỉ chờ đúng thời điểm để giáng một đòn chí mạng vào sự nghiệp và danh dự của người chị ruột thịt của chính cô.

Cùng lúc đó, tại văn phòng quản lý đội, Bách Khang vẫn đang ngồi lại làm việc muộn, rà soát lại toàn bộ hệ thống bảo mật dữ liệu thi đấu của đội sau khi nhận được tin nhắn cảnh báo từ Yên Chi vài ngày trước về cụm từ "dữ liệu trận đấu" và "đảm bảo an toàn" mà Đinh Quốc Bảo tình cờ nghe được. Anh đã liên hệ với bộ phận kỹ thuật của ban tổ chức giải đấu, đề nghị kiểm tra lại quy trình lưu trữ và xác thực log thi đấu, viện lý do phòng ngừa rủi ro an ninh mạng chung cho toàn giải.

Phản hồi nhận được khiến anh không khỏi lo lắng: hệ thống ghi log hiện tại của giải đấu, dù đã được kiểm định, vẫn tồn tại một vài lỗ hổng kỹ thuật nhỏ mà một chuyên gia có đủ trình độ hoàn toàn có thể khai thác để chỉnh sửa dữ liệu mà không để lại dấu vết rõ ràng cho các công cụ kiểm tra thông thường. Đây chính là điều Bách Khang lo sợ nhất — nếu ai đó thực sự có ý đồ xấu, họ hoàn toàn có khả năng kỹ thuật để biến một trận đấu trong sạch thành "bằng chứng gian lận" giả mạo.

Anh gọi điện cho Yên Chi ngay trong đêm, dù đã khá muộn. "Xin lỗi vì gọi giờ này," anh nói khi cô bắt máy, giọng có phần gấp gáp hiếm thấy. "Nhưng tôi nghĩ cậu cần biết ngay. Hệ thống log thi đấu của giải có lỗ hổng bảo mật, và nếu ai đó có ý đồ xấu với đủ trình độ kỹ thuật, họ có thể tạo ra bằng chứng giả về việc sử dụng phần mềm hỗ trợ trái phép."

Yên Chi ngồi bật dậy trên giường, tim đập nhanh. "Vậy chúng ta phải làm gì để phòng ngừa?"

"Tôi đã đề nghị ban tổ chức tăng cường kiểm tra an ninh, nhưng đó chỉ là biện pháp chung, không thể ngăn chặn hoàn toàn một cuộc tấn công có chủ đích," Bách Khang giải thích. "Về phần cậu, tôi khuyên cậu nên tự lưu lại bản ghi hình đầy đủ, không qua chỉnh sửa, của mọi trận đấu chính thức cậu tham gia từ giờ trở đi, kèm theo xác nhận thời gian từ nhiều nguồn độc lập nếu có thể — ví dụ như bản ghi từ góc quay khán đài, từ các kênh phát trực tiếp của bên thứ ba. Nếu có ai đó cố tạo bằng chứng giả dựa trên log hệ thống, chúng ta cần có đối chứng khách quan để phản bác."

"Tôi hiểu," Yên Chi đáp, giọng đã lấy lại bình tĩnh, dù trong lòng vẫn còn dư âm của sự lo lắng. "Tôi sẽ bắt đầu lưu trữ cẩn thận ngay từ trận đấu tiếp theo."

Cúp máy, Yên Chi ngồi lặng trong bóng tối, cảm giác như đang đứng trước một cơn bão đang dần hình thành ngoài khơi xa mà cô chưa thể nhìn thấy rõ hình hài, chỉ cảm nhận được áp suất không khí đang thay đổi. Cô nhớ lại khoảnh khắc bị tuyên án cấm thi đấu ở kiếp trước, cảm giác bất lực khi đối diện với một "bằng chứng" mà cô biết chắc là giả nhưng không có cách nào chứng minh. Lần này, cô nhất quyết sẽ không để mình rơi vào tình cảnh tương tự mà không có bất kỳ sự chuẩn bị nào.

Cô mở laptop, bắt đầu thiết lập ngay một hệ thống lưu trữ cá nhân cho riêng mình, sao lưu song song mọi bản ghi trận đấu vào nhiều nơi khác nhau — một ổ cứng rời cất giữ tại phòng riêng, một bản sao lưu trên dịch vụ đám mây được mã hóa, và nhờ Gia Linh giữ hộ thêm một bản sao dự phòng mà không tiết lộ lý do cụ thể. Cô làm việc đến gần sáng, cẩn trọng như một người đang xây dựng một pháo đài phòng thủ trước một cuộc tấn công mà cô biết chắc chắn sẽ đến, chỉ là chưa rõ thời điểm.

Đã sao chép liên kết chương