Chương 8
Chương 8 — Đo Ván, Nữ Thừa Kế MVP Đã Quay Về
Nhà thi đấu Thiên Trường sáng đèn rực rỡ từ sớm, hàng dài khán giả xếp hàng trước cổng chờ vào xem trận mở màn vòng loại giải VCC. Yên Chi ngồi trong phòng chờ của tuyển thủ, tai nghe cách âm đeo sẵn trên cổ, mắt nhắm lại, tập trung vào hơi thở của chính mình. Bên cạnh cô, Đinh Quốc Bảo đang kiểm tra lại chuột và bàn phím cá nhân lần cuối, còn Trịnh Gia Linh ngồi im lặng, ánh mắt hướng về phía màn hình lớn hiển thị lịch thi đấu.
Cửa phòng chờ mở ra, Bách Khang bước vào, tay cầm một tấm bảng nhỏ ghi vắn tắt những điều chỉnh chiến thuật phút chót. Anh nhìn quanh một lượt, ánh mắt dừng lại ở Yên Chi lâu hơn một chút.
"Mọi người đã sẵn sàng chưa?" anh hỏi, giọng điềm tĩnh nhưng đầy uy lực của một người từng đứng ở vị trí này.
"Sẵn sàng," cả đội đồng thanh đáp, không khí căng thẳng nhưng không hề hoảng loạn.
"Tôi chỉ muốn nhắc lại một điều trước khi các bạn bước ra sân khấu," Bách Khang nói, ánh mắt quét qua từng người. "Ngoài kia có bao nhiêu ống kính, bao nhiêu ánh mắt, bao nhiêu lời bàn tán, điều đó không quan trọng. Điều duy nhất quan trọng là những gì diễn ra trên bản đồ trong bốn mươi lăm phút tới. Hãy chơi đúng những gì các bạn đã luyện tập, tin vào đồng đội, và tin vào chính mình."
Yên Chi hít một hơi sâu, cảm nhận từng lời nói ấy như một liều thuốc trấn an mạnh mẽ. Cô đứng dậy cùng đồng đội, bước ra hành lang dẫn đến sân khấu thi đấu, tiếng reo hò của khán giả vọng vào ngày càng rõ khi họ tiến gần hơn.
Trận đấu bắt đầu đúng như những gì đội đã phân tích. Đối thủ Hắc Phong Gaming tung ra lối chơi áp đảo sớm quen thuộc, đường rừng của họ di chuyển sang hỗ trợ đường trên ngay từ phút thứ tư. Nhưng lần này, nhờ sự chuẩn bị kỹ lưỡng, đường trên của Bạch Ưng Gaming đã lường trước và tránh được pha khống chế nguy hiểm, đồng thời Yên Chi chủ động đẩy nhanh đường giữa, buộc đường rừng đối phương phải quay về hỗ trợ, tạo ra khoảng trống thời gian quý giá cho đường trên phát triển.
Từng phút trôi qua, Yên Chi thi đấu với một sự tập trung tuyệt đối. Mỗi lần bắt được nhịp di chuyển của đối thủ, mỗi lần tính toán chuẩn xác thời điểm giao tranh, cô lại cảm nhận rõ hơn cảm giác kiểm soát hoàn toàn tình huống — thứ cảm giác mà kiếp trước, khi phải thi đấu trong tâm trạng hoang mang sợ hãi, cô chưa bao giờ có được trọn vẹn.
Đến phút thứ hai mươi hai, đúng như phân tích của cô từ trước, đối phương hết chiêu khống chế quan trọng ở giao tranh giữa bản đồ. Yên Chi lập tức phát tín hiệu cho đồng đội, dẫn đầu một đợt giao tranh tổng lực. Combo kỹ năng của cô thực hiện chuẩn xác đến từng mili giây, hạ gục liên tiếp hai tuyển thủ chủ lực của đối phương, mở ra cơ hội cho toàn đội áp đảo hoàn toàn thế trận.
Khi trận đấu kết thúc với chiến thắng thuyết phục nghiêng hẳn về Bạch Ưng Gaming, khán đài bùng nổ trong tiếng reo hò. Yên Chi đứng dậy khỏi ghế thi đấu, cảm giác nhẹ nhõm và mãn nguyện tràn ngập tâm trí — không phải niềm vui đơn thuần của một chiến thắng, mà là cảm giác của một người vừa chứng minh được rằng, giá trị thật sự của mình không phải là thứ có thể bị vu khống hay ngụy tạo bởi bất kỳ ai.
Bên ngoài sân khấu, Bách Khang đón cả đội với nụ cười hiếm hoi trên gương mặt vốn luôn nghiêm nghị. "Màn trình diễn xuất sắc," anh nói, ánh mắt dừng lại ở Yên Chi lâu hơn một chút. "Đặc biệt là cách cậu đọc được thời điểm giao tranh, chính xác như những gì chúng ta đã phân tích."
"Nhờ có tài liệu anh chuẩn bị," Yên Chi đáp, giọng vẫn còn phảng phất sự phấn khích của trận đấu vừa qua.
"Đó là công sức của cả đội," Bách Khang nói, rồi quay sang những người khác, khen ngợi từng đóng góp cụ thể của mỗi người. Yên Chi nhận ra, đây chính là điều khiến anh khác biệt với những nhà quản lý cô từng biết — anh không chỉ nhìn thấy ngôi sao sáng nhất, mà còn trân trọng từng mắt xích nhỏ trong cỗ máy tập thể.
Buổi tối hôm đó, mạng xã hội tràn ngập những bài phân tích, video highlight về màn trình diễn của Yên Chi. Những bình luận trước đây từng nghi ngờ, chỉ trích cô giờ dần chuyển sang khen ngợi, dù vẫn còn một số ít tiếp tục bảo vệ hình ảnh "cô em gái đáng thương". Nhưng phần lớn dư luận, khi đối diện với một chiến thắng rõ ràng, không thể phủ nhận thực lực của cô.
Yên Chi ngồi trong phòng, lướt qua vài bình luận tích cực, lòng dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm chưa từng có. Cô không ảo tưởng rằng một trận thắng có thể xóa bỏ hoàn toàn mọi nghi ngờ, nhưng đây là bằng chứng sống động nhất cho thấy con đường cô chọn — chứng minh bằng thực lực thay vì tranh cãi bằng lời nói — đang phát huy tác dụng.
Điện thoại cô rung lên, một tin nhắn từ mẹ: "Mẹ có xem trận đấu. Con chơi tốt lắm." Chỉ vài chữ ngắn ngủi, nhưng Yên Chi đọc đi đọc lại nhiều lần, cảm nhận một sự ấm áp len lỏi vào lòng, dù cô biết rõ, con đường hòa giải thật sự với gia đình vẫn còn rất dài và không hề đơn giản.
Cô đặt điện thoại xuống, nhìn ra cửa sổ, ánh đèn thành phố lấp lánh xa xa. Trận thắng hôm nay chỉ là bước đầu tiên trong một chặng đường dài phía trước — còn nhiều vòng đấu nữa phải vượt qua, và cô biết rõ, Ý Nhi cùng những kẻ đứng sau lưng cô ta sẽ không dễ dàng chấp nhận thất bại này mà không có bất kỳ phản ứng nào.
Nhưng dù chuyện gì xảy ra tiếp theo, Yên Chi tự nhủ, cô đã có trong tay thứ vũ khí mạnh mẽ nhất: thực lực không thể chối cãi, và một đồng minh đáng tin cậy luôn sẵn sàng sát cánh cùng cô đối mặt với mọi sóng gió.
Sáng hôm sau, tại buổi họp rút kinh nghiệm sau trận đấu, HLV trưởng Tống Việt Hùng mở đầu bằng một tràng khen ngợi hiếm hoi dành cho toàn đội, đặc biệt nhấn mạnh vào khả năng thích ứng chiến thuật theo thời gian thực của Yên Chi. "Chỉ số phản ứng của con ở phút hai mươi hai là điều tôi chưa từng thấy ở bất kỳ tuyển thủ đường giữa nào trong ba mùa giải gần đây," ông nói, ánh mắt đầy tự hào. "Nếu giữ được phong độ này, chúng ta hoàn toàn có cơ hội đi sâu ở giải năm nay."
Ý Nhi ngồi cuối phòng họp, im lặng suốt buổi, chỉ gật đầu qua loa khi được hỏi ý kiến về phần phân tích chiến thuật của mình ở trận đấu tập buổi sáng. Yên Chi để ý thấy ánh mắt em gái thỉnh thoảng lướt qua mình với một vẻ phức tạp khó gọi tên — không hẳn là sự ngưỡng mộ, cũng không hoàn toàn là sự thù hằn lộ liễu, mà là một thứ gì đó âm ỉ, dồn nén, như ngọn lửa nhỏ đang chờ đủ gió để bùng lên.
Sau buổi họp, khi mọi người đã giải tán, Yên Chi nán lại phòng tập một mình, xem lại vài đoạn ghi hình để rút kinh nghiệm cho những lỗi nhỏ mà cô tự nhận thấy trong trận đấu vừa qua. Bách Khang bước vào, mang theo hai ly nước, đưa cho cô một ly.
"Cậu không định nghỉ ngơi một chút sau trận thắng lớn như vậy sao?" anh hỏi, ngồi xuống ghế bên cạnh.
"Chiến thắng hôm qua chỉ là một trận trong cả mùa giải," Yên Chi đáp, nhấp một ngụm nước. "Tôi không muốn để bản thân ngủ quên trên chiến thắng, nhất là khi biết rõ, mọi chuyện với gia đình mình vẫn chưa kết thúc."
Bách Khang gật đầu, ánh mắt nhìn cô có phần trầm ngâm. "Tôi cũng nghĩ vậy. Chiến thắng chuyên môn có thể xoay chuyển dư luận, nhưng nó không giải quyết được gốc rễ vấn đề nếu có ai đó thực sự cố tình muốn hại cậu. Tôi vẫn đang để ý những dấu hiệu bất thường mà cậu kể hôm trước, về việc Ý Nhi hay gặp riêng người bên phòng truyền thông của nhà tài trợ."
"Anh có phát hiện được gì thêm không?" Yên Chi hỏi, đặt ly nước xuống.
"Chưa có gì cụ thể," Bách Khang thừa nhận, "nhưng tôi đã âm thầm yêu cầu bộ phận hành chính cung cấp lịch trình ra vào của các nhân viên phòng truyền thông nhà tài trợ trong tháng qua, với lý do kiểm tra an ninh định kỳ. Nếu có điều gì bất thường, dữ liệu đó sẽ giúp ích rất nhiều sau này."
Yên Chi nhìn anh, thầm cảm kích trước sự cẩn trọng và tầm nhìn xa của người đồng minh này. "Cảm ơn anh đã để tâm đến chuyện này, dù nó không thuộc trách nhiệm trực tiếp của anh."
"Trách nhiệm của tôi là bảo vệ sự công bằng cho đội," Bách Khang đáp, giọng chắc nịch. "Và tôi tin rằng, sự công bằng ấy bao gồm cả việc bảo vệ cậu khỏi bất kỳ âm mưu nào đang âm thầm hình thành."
Yên Chi mỉm cười nhẹ, gật đầu, trong lòng vừa ấm áp vừa cảnh giác. Cô biết, chiến thắng hôm qua chỉ là một trận chiến nhỏ trong cuộc chiến lớn hơn nhiều đang chờ đợi phía trước, và cô cần phải giữ vững cả phong độ trên sân đấu lẫn sự tỉnh táo trước mọi âm mưu có thể đang được dệt nên trong bóng tối.
Rời phòng tập khi trời đã sẩm tối, cô ngước nhìn bầu trời thành phố nhuộm màu cam nhạt, tự nhủ rằng dù con đường phía trước còn nhiều ẩn số, ít nhất giờ đây cô không còn phải một mình dò dẫm trong bóng tối như kiếp trước nữa.