Chương 1
Chương 1 — Kiêu Hãnh Và Học Bổng
Hoài An đọc đi đọc lại dòng thông báo trên màn hình điện thoại tới lần thứ năm, vẫn chưa dám tin đó là sự thật. "Chúc mừng em Nguyễn Hoài An đã trúng tuyển suất học bổng toàn phần Trường THPT Hoàng Gia năm học này." Chỉ một dòng chữ ngắn gọn, nhưng đủ sức khiến tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
“Mẹ ơi! Con đậu rồi!” cô hét lên, chạy ào vào căn phòng nhỏ nơi mẹ đang ngồi may lại chiếc áo sơ mi cũ dưới ánh đèn vàng vọt.
Cô Hạnh ngẩng lên, đôi tay gầy guộc vẫn còn cầm kim chỉ, gương mặt bà sáng bừng lên một niềm vui khó tả. “Đậu học bổng Hoàng Gia thật hả con? Cái trường mà ba năm nay chỉ có một suất duy nhất đó?”
“Dạ đúng rồi mẹ,” Hoài An gật đầu lia lịa, nước mắt đã bắt đầu ứa ra vì xúc động, “con đậu thật rồi.”
Cô Hạnh đặt kim chỉ xuống, ôm chầm lấy con gái, cả hai mẹ con cùng khóc trong niềm hạnh phúc vỡ òa. Suốt ba năm cấp hai, Hoài An luôn là học sinh giỏi nhất trường, nhưng giấc mơ được học ở một ngôi trường danh giá như Hoàng Gia vẫn luôn là điều xa vời với một gia đình chỉ trông chờ vào tiệm may nhỏ và sức khỏe ngày càng yếu của người mẹ đơn thân.
“Con biết không,” cô Hạnh nói, giọng bà vẫn còn run vì xúc động, “ba con, nếu còn sống, chắc chắn sẽ tự hào về con lắm.”
Nhắc tới ba, không khí trong căn phòng nhỏ chợt trầm xuống một chút. Ba Hoài An mất vì tai nạn giao thông khi cô mới lên sáu tuổi, để lại một mình mẹ cô gồng gánh nuôi con bằng nghề may vá. Vài năm gần đây, sức khỏe của cô Hạnh ngày càng suy yếu, bác sĩ chẩn đoán suy thận mạn, cần chạy thận định kỳ mỗi tuần ba lần — một gánh nặng tài chính không nhỏ đè lên vai hai mẹ con.
“Học bổng toàn phần nghĩa là con không phải đóng học phí đúng không mẹ?” Hoài An hỏi, cố gắng tính toán trong đầu những khoản chi phí sắp tới.
“Đúng vậy,” cô Hạnh gật đầu, “nhưng chắc vẫn còn tiền đồng phục, sách vở, với cả các khoản sinh hoạt khác con à. Trường đó toàn con nhà giàu, chắc tốn kém lắm.”
Hoài An gật đầu, trong lòng thoáng qua một nỗi lo lắng, nhưng cô nhanh chóng gạt nó sang một bên, tự nhủ mình sẽ tìm cách xoay xở, giống như cách cô đã luôn làm suốt những năm qua — nhận dạy kèm cho các em nhỏ trong xóm, phụ bán hàng cho cô hàng xóm vào cuối tuần, bất cứ việc gì có thể kiếm thêm vài đồng để phụ mẹ.
Ngày khai giảng, Hoài An đứng trước cổng trường THPT Hoàng Gia, choáng ngợp trước quy mô đồ sộ của ngôi trường. Cổng trường được xây theo lối kiến trúc cổ điển châu Âu, những dãy nhà cao tầng khang trang, sân trường rộng rãi với thảm cỏ xanh mướt được cắt tỉa gọn gàng, khác một trời một vực so với ngôi trường cấp hai cũ kỹ nơi cô từng học.
Xung quanh cô, học sinh lũ lượt bước xuống từ những chiếc xe hơi bóng loáng, mặc đồng phục được may đo vừa vặn, đeo những chiếc balo hàng hiệu mà chỉ nhìn qua cũng biết giá trị không hề rẻ. Hoài An nhìn xuống bộ đồng phục mới nhưng giản dị của mình, đôi giày cũ đã được mẹ khâu lại cẩn thận ở phần đế, cảm giác lạc lõng bắt đầu len lỏi trong lòng.
“Cậu là học sinh mới à?” một giọng nói vang lên bên cạnh.
Hoài An quay sang, thấy một cô gái tóc ngắn, gương mặt thân thiện đang mỉm cười với mình. “Ừ, tớ tên Hoài An, học sinh học bổng.”
“Ồ, cậu chính là người giành được suất học bổng duy nhất năm nay à?” cô gái reo lên, mắt sáng rực đầy ngưỡng mộ, “tớ nghe nói đề thi tuyển học bổng khó kinh khủng, cậu giỏi quá. Tớ là Lan Phương, học sinh lớp 10A2, giống cậu đó.”
Hoài An cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút trước sự thân thiện bất ngờ này. “Cảm ơn cậu. Tớ hơi lo lắng, không biết mình có hòa nhập được không, thấy ai cũng...” cô ngập ngừng, không biết diễn tả sao cho khéo léo.
“Ai cũng giàu có chứ gì,” Lan Phương cười, hiểu ý ngay, “đừng lo, phần lớn mọi người ở đây cũng dễ chịu lắm, chỉ có một số ít hơi... đặc biệt thôi.”
Đúng lúc đó, một chiếc limousine đen bóng loáng từ từ tiến vào cổng trường, thu hút ánh nhìn của gần như tất cả mọi người xung quanh. Cửa xe mở ra, một cô gái bước xuống với dáng vẻ tự tin, kiêu hãnh, mái tóc dài được uốn nhẹ nhàng, trên người là bộ đồng phục được cách tân tinh tế hơn hẳn so với những học sinh khác, đôi giày da bóng loáng in logo thương hiệu nổi tiếng.
“Bảo Trân tới rồi,” Lan Phương thì thầm, giọng cô có chút dè dặt, “con gái của bà Kim Ngân, chủ tịch tập đoàn sở hữu trường mình đó. Ba năm liền đứng nhất khối, học sinh có ảnh hưởng nhất trường luôn.”
Hoài An nhìn theo bóng dáng kiêu sa ấy đang bước đi giữa đám đông học sinh cúi chào lễ phép, một cảm giác vừa tò mò vừa cảnh giác len lỏi trong lòng cô, dù cô hoàn toàn không thể ngờ, chỉ vài tuần nữa thôi, con đường của mình và cô tiểu thư kiêu kỳ ấy sẽ va chạm nhau theo một cách không thể ngờ tới.
Lễ khai giảng diễn ra trang trọng trong hội trường lớn của trường, với bài phát biểu chào mừng từ thầy hiệu trưởng, sau đó là phần giới thiệu các học sinh xuất sắc của năm học mới. Khi tên Hoài An được xướng lên như một trong những học sinh có thành tích tuyển sinh đầu vào cao nhất, cả hội trường vỗ tay, nhưng cô cũng không khỏi nhận ra vài ánh mắt dò xét, thì thầm bàn tán từ phía những học sinh xung quanh, đặc biệt là từ dãy ghế nơi Bảo Trân đang ngồi.
“Học sinh học bổng á?” một giọng nói khẽ vang lên đủ để Hoài An nghe thấy, “chắc phải học ghê lắm mới vào được trường này mà không cần đóng tiền.”
Hoài An giả vờ không nghe thấy, giữ nguyên nụ cười trên môi, nhưng trong lòng không khỏi chột dạ trước những lời bàn tán ấy. Cô tự nhủ, mình cần phải chứng minh bằng thực lực, không để những lời nói đó ảnh hưởng tới quyết tâm ban đầu.
Sau buổi lễ, Lan Phương dẫn Hoài An đi tham quan một vòng quanh trường, giới thiệu từng khu vực — thư viện rộng lớn với hàng nghìn đầu sách, phòng thí nghiệm hiện đại trang bị đầy đủ máy móc tiên tiến, khu thể thao với bể bơi trong nhà, và cả một khu căng tin sang trọng phục vụ đủ loại món ăn từ khắp nơi trên thế giới.
“Trường này đúng là khác một trời một vực so với trường cũ của tớ,” Hoài An lẩm bẩm, không giấu được sự choáng ngợp.
“Cậu sẽ quen dần thôi,” Lan Phương trấn an, “với lại, ở đây quan trọng nhất vẫn là thành tích học tập. Cậu giỏi vậy, chắc chắn sẽ chứng minh được giá trị của mình.”
Buổi chiều, khi trở về căn nhà nhỏ trong con hẻm lao động, Hoài An kể lại cho mẹ nghe về ngày đầu tiên đầy ấn tượng ở ngôi trường mới, không quên nhắc tới sự chênh lệch rõ rệt giữa mình và các bạn cùng lớp.
“Con đừng để chuyện đó làm con tự ti,” cô Hạnh nói, xoa đầu con gái, “giàu nghèo chỉ là hoàn cảnh bên ngoài thôi, quan trọng là con có thực lực và lòng tự trọng. Mẹ tin con sẽ làm tốt.”
Hoài An gật đầu, ôm lấy mẹ, cảm nhận rõ hơi ấm quen thuộc dù căn nhà nhỏ có phần lạnh lẽo hơn ngôi trường sang trọng cô vừa rời đi. Cô nhìn ra khung cửa sổ, nơi ánh đèn đường vàng vọt hắt vào con hẻm quen thuộc, thầm hứa với bản thân sẽ cố gắng hết sức, không phụ lòng mong mỏi của mẹ và cả suất học bổng quý giá mà mình đã giành được bằng chính nỗ lực của bản thân.
Tối hôm đó, sau khi cơm nước xong xuôi, Hoài An ngồi vào bàn học nhỏ kê trong góc phòng, lấy danh sách sách vở và dụng cụ học tập cần chuẩn bị cho năm học mới ra xem lại. Con số cuối cùng khiến cô không khỏi nhíu mày — dù học phí đã được miễn hoàn toàn, những khoản chi phí phụ trợ như đồng phục thể dục, sách tham khảo, và tiền tham gia các câu lạc bộ ngoại khóa bắt buộc vẫn cộng lại thành một số tiền không nhỏ đối với gia đình cô.
“Con tính sao rồi?” cô Hạnh hỏi, bước vào phòng với một ly sữa nóng đặt lên bàn học cho con gái.
“Con nghĩ,” Hoài An đáp, gấp lại tờ danh sách, “con sẽ xin nhận thêm vài học sinh dạy kèm nữa, với lại cuối tuần con vẫn có thể phụ dì Sáu bán hàng như trước. Chắc cũng đủ xoay xở được mẹ à.”
Cô Hạnh nhìn con gái, ánh mắt bà vừa xót xa vừa tự hào. “Mẹ ước gì mẹ có thể lo cho con đầy đủ như những gia đình khác, không phải để con vất vả như vậy.”
“Mẹ đừng nói vậy,” Hoài An nắm lấy tay mẹ, giọng cô kiên định, “con không thấy vất vả chút nào. Con tự hào vì mình có thể tự lo được, không cần dựa dẫm vào ai. Với lại, chính nhờ những khó khăn đó mà con mới có động lực học thật giỏi để thay đổi cuộc sống của hai mẹ con mình.”
Cô Hạnh xoa đầu con gái, không nói thêm gì, chỉ để cho những giọt nước mắt hạnh phúc lặng lẽ lăn dài trên má, trước khi rời khỏi phòng để con gái tiếp tục việc học. Hoài An nhìn theo bóng mẹ khuất sau cánh cửa, rồi quay lại với chồng sách vở trước mặt, trong lòng dâng lên một quyết tâm mãnh liệt — dù con đường phía trước tại ngôi trường danh giá ấy có khó khăn, chênh lệch tới đâu, cô cũng sẽ không để bản thân gục ngã, mà sẽ biến chính hoàn cảnh xuất phát điểm khiêm tốn của mình thành động lực để vươn lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.