Kiêu Hãnh Và Học Bổng
8 phút đọc

Chương 13

Chương 13 — Kiêu Hãnh Và Học Bổng

Một tuần sau khi nộp đơn xin xét duyệt trường hợp đặc biệt, Hoài An vẫn chưa nhận được bất kỳ phản hồi chính thức nào từ ban giám hiệu. Sự chờ đợi kéo dài khiến cô ngày càng thêm lo lắng, đặc biệt khi thời hạn áp dụng quy định mới đang tới gần.

Đúng vào lúc căng thẳng nhất, một cú điện thoại từ bệnh viện vang lên giữa giờ học buổi chiều khiến Hoài An bủn rủn cả người. Cô vội vàng xin phép ra khỏi lớp, tay run run nghe máy.

“Xin lỗi, chúng tôi gọi để thông báo, mẹ của em vừa có dấu hiệu biến chứng trong quá trình chạy thận,” giọng y tá vang lên qua điện thoại, “tình trạng khá nghiêm trọng, cần em tới bệnh viện ngay lập tức.”

Hoài An cảm thấy như cả thế giới sụp đổ trong khoảnh khắc đó. Cô lao ra khỏi trường, không kịp báo cho bất kỳ ai, bắt taxi tới thẳng bệnh viện với trái tim đập loạn nhịp vì lo sợ.

Tại bệnh viện, bác sĩ giải thích, tình trạng suy thận của mẹ cô đã chuyển biến xấu, cần phải tăng tần suất chạy thận, đồng thời có nguy cơ phải tính tới phương án ghép thận trong tương lai gần nếu muốn cải thiện chất lượng cuộc sống lâu dài. Chi phí cho mỗi đợt điều trị tăng cường, cùng với những xét nghiệm bổ sung, là một con số khổng lồ đối với khả năng tài chính hạn hẹp của gia đình cô.

“Chi phí điều trị tăng cường trong tháng này sẽ khoảng mười lăm triệu đồng,” bác sĩ nói, giọng ông nhẹ nhàng nhưng đầy thực tế, “gia đình cần chuẩn bị để đảm bảo quá trình điều trị không bị gián đoạn.”

Con số ấy như một cú sốc giáng thẳng vào Hoài An. Với thu nhập ít ỏi từ việc dạy kèm và phụ bán hàng, cô hoàn toàn không thể xoay xở được khoản tiền lớn như vậy trong thời gian ngắn, đặc biệt khi giờ đây, quy định mới của trường còn đang đe dọa giới hạn thời gian làm thêm của cô.

Đêm đó, ngồi bên giường bệnh của mẹ, nhìn gương mặt xanh xao, gầy gò của người phụ nữ đã hy sinh cả cuộc đời vì mình, Hoài An cảm thấy một nỗi tuyệt vọng chưa từng có xâm chiếm tâm hồn. Cô nắm chặt tay mẹ, cố gắng kìm nén những giọt nước mắt đang chực trào để không làm mẹ thêm lo lắng.

“Con xin lỗi vì không thể lo đủ cho mẹ,” cô thì thầm, dù biết mẹ đang trong trạng thái mê man, không thể nghe thấy, “con sẽ tìm cách, con hứa sẽ không để mẹ phải chịu thiệt thòi.”

Cô lấy điện thoại, nhắn tin cho Minh Khôi, kể lại toàn bộ tình huống, giọng văn trong tin nhắn không giấu được sự hoảng loạn. Chỉ vài phút sau, cậu gọi lại ngay lập tức.

“Cậu ổn không? Cần tớ giúp gì không?” giọng Minh Khôi vang lên đầy lo lắng qua điện thoại.

“Tớ không biết phải làm sao nữa,” Hoài An đáp, giọng cô nghẹn ngào trong nước mắt, “chi phí điều trị quá lớn, mà giờ tớ còn có nguy cơ mất học bổng vì không được làm thêm đủ giờ để kiếm tiền. Tớ cảm thấy như đang bị dồn vào đường cùng vậy.”

“Cậu bình tĩnh lại,” Minh Khôi nói, giọng cậu cố gắng trấn an dù bản thân cũng không giấu được sự lo lắng, “tớ sẽ tới bệnh viện ngay bây giờ. Chúng ta sẽ cùng nhau tìm cách giải quyết, cậu không phải đối mặt với chuyện này một mình đâu.”

Nửa tiếng sau, Minh Khôi có mặt tại bệnh viện, mang theo một túi trái cây và một ít tiền mặt cậu đã rút vội từ tài khoản cá nhân. “Đây là số tiền tớ dành dụm được,” cậu nói, đưa cho Hoài An một phong bì, “không nhiều lắm, nhưng hy vọng có thể giúp cậu trang trải phần nào trước mắt.”

Hoài An nhìn phong bì, cảm động nhưng cũng không khỏi ngần ngại. “Tớ không thể nhận số tiền này được,” cô nói, cố gắng đẩy lại, “đây là tiền dành dụm của cậu, tớ không muốn làm phiền cậu nhiều tới vậy.”

“Cậu không làm phiền tớ đâu,” Minh Khôi khẳng định, giọng cậu kiên quyết, “tớ chỉ đang giúp một người bạn đang gặp khó khăn thôi. Cậu cứ nhận đi, coi như tớ cho cậu vay, khi nào có điều kiện thì trả lại cũng được.”

Sự chân thành trong lời nói ấy khiến Hoài An không nỡ từ chối thêm, dù trong lòng vẫn còn chút áy náy. Cô nhận lấy phong bì, cảm ơn Minh Khôi bằng một cái ôm nhẹ đầy biết ơn, những giọt nước mắt lại một lần nữa không kìm được mà trào ra, lần này là những giọt nước mắt xen lẫn giữa đau khổ và sự ấm áp trước tình cảm chân thành của người bạn đặc biệt này.

Đêm đó, hai người ngồi cạnh nhau bên giường bệnh của cô Hạnh, cùng nhau bàn bạc về những giải pháp có thể thực hiện — từ việc liên hệ quỹ hỗ trợ bệnh nhân nghèo của bệnh viện, tới việc tìm kiếm thêm nguồn học bổng khác có thể hỗ trợ chi phí y tế, cho tới cả việc Hoài An cân nhắc tạm dừng một số hoạt động ngoại khóa không bắt buộc để có thêm thời gian giải quyết vấn đề tài chính cấp bách này.

“Tớ nghe nói bệnh viện có quỹ hỗ trợ bệnh nhân nghèo,” Minh Khôi nói, lấy điện thoại tra cứu thông tin, “để mai tớ hỏi thăm phòng công tác xã hội của bệnh viện xem điều kiện đăng ký như thế nào.”

“Cảm ơn cậu,” Hoài An đáp, giọng cô vẫn còn mệt mỏi nhưng đã bớt hoảng loạn hơn nhiều so với lúc đầu, “tớ không biết phải xoay xở ra sao nếu không có cậu giúp đỡ trong lúc này.”

“Đừng nói vậy,” Minh Khôi lắc đầu, “cậu luôn tự lo được mọi thứ mà, chỉ là lần này có thêm tớ hỗ trợ thôi. Cậu là người mạnh mẽ nhất tớ từng biết, Hoài An à.”

Lời động viên ấy khiến Hoài An cảm thấy ấm lòng giữa đêm dài đầy lo âu. Cô nhìn mẹ đang nằm im lìm trên giường bệnh, những đường ống truyền dịch chằng chịt quanh cơ thể gầy yếu, lòng cô lại càng thêm quyết tâm phải tìm mọi cách để vượt qua khủng hoảng kép này — cả về tài chính lẫn nguy cơ mất đi suất học bổng quý giá.

Gần nửa đêm, khi tình trạng của cô Hạnh đã tạm ổn định, bác sĩ trực khuyên Hoài An nên về nhà nghỉ ngơi để có sức tiếp tục chăm sóc mẹ vào ngày mai. Minh Khôi đề nghị đưa cô về, dù trời đã khuya, cậu vẫn kiên nhẫn đợi cho tới khi Hoài An thu xếp xong mọi thứ mới cùng cô rời khỏi bệnh viện, ánh đèn đường vàng vọt soi sáng con đường vắng lặng, như một chút ấm áp hiếm hoi giữa đêm tối đầy sóng gió này.

Trên đường về, Hoài An gọi điện báo tin cho Thảo Nhi, giọng cô vẫn còn run rẩy sau một ngày đầy biến cố. “Mẹ tao vừa bị biến chứng, phải nhập viện gấp,” cô kể, “với cả trường đang siết quy định làm thêm, tao không biết phải xoay xở sao với khoản chi phí điều trị nữa.”

“Trời ơi,” Thảo Nhi thốt lên, giọng cô đầy lo lắng, “mày cần tao giúp gì không? Dù tao không có nhiều tiền, nhưng tao có thể hỏi thăm giúp mày các quỹ hỗ trợ, hoặc tìm cách quyên góp trong nhóm bạn bè quen biết.”

“Cảm ơn mày,” Hoài An đáp, nước mắt lại chực trào, “tao thật sự không biết mình sẽ làm gì nếu không có những người bạn như mày và Minh Khôi ở bên cạnh lúc này.”

“Chúng ta là bạn bè mà,” Thảo Nhi nói, giọng cô kiên định, “lúc khó khăn mới là lúc cần có nhau nhất. Mày cứ vững tâm, chuyện gì cũng sẽ có cách giải quyết, tao tin vào điều đó.”

Cúp máy, Hoài An nhìn ra khung cửa xe, những dãy đèn đường lướt qua trong đêm tối, lòng cô tràn ngập một sự pha trộn phức tạp giữa nỗi lo lắng và cảm giác được yêu thương, ủng hộ từ những người xung quanh, tiếp thêm cho cô chút sức mạnh cần thiết để tiếp tục đối mặt với những thử thách chồng chất đang chờ đợi phía trước.

Về tới nhà, Minh Khôi tiễn Hoài An tới tận cửa, dặn dò cô nghỉ ngơi đầy đủ trước khi ra về. “Ngày mai tớ sẽ ghé qua bệnh viện thăm bác trước giờ học,” cậu nói, “cậu đừng ngại gọi cho tớ bất cứ lúc nào cần, dù là giữa đêm khuya cũng được.”

“Cảm ơn cậu vì tất cả,” Hoài An nói, giọng cô nghẹn ngào, “tớ không biết phải đền đáp lại sự tốt bụng này của cậu như thế nào.”

“Cậu không cần đền đáp gì cả,” Minh Khôi đáp, mỉm cười dịu dàng, “chỉ cần cậu khỏe mạnh, vững vàng vượt qua giai đoạn khó khăn này là đủ với tớ rồi.”

Hoài An nhìn cậu, trong lòng dâng lên một cảm xúc ấm áp khó tả trước sự chân thành không vụ lợi ấy. Cô gật đầu, chào tạm biệt Minh Khôi trước khi bước vào căn nhà nhỏ vắng lặng, nơi thường ngày luôn có mẹ chờ đón nhưng giờ đây chỉ còn lại sự tĩnh mịch đến nao lòng.

Cô ngồi xuống chiếc bàn học quen thuộc, nhìn quanh căn phòng nhỏ, ánh mắt dừng lại ở chiếc máy may cũ kỹ của mẹ phủ đầy bụi vì lâu ngày không sử dụng do sức khỏe yếu. Nước mắt Hoài An lại trào ra, nhưng lần này, giữa những giọt nước mắt ấy, cô cũng cảm nhận được một sự quyết tâm mãnh liệt đang dần hình thành — dù phải đối mặt với bao nhiêu khó khăn, cô sẽ không bao giờ để mẹ mình phải chịu thiệt thòi, và cũng sẽ không dễ dàng từ bỏ suất học bổng mà cô đã dày công giành được bằng chính nỗ lực của bản thân, dù cho con đường phía trước có gian nan tới đâu đi chăng nữa.

Đã sao chép liên kết chương