Kiêu Hãnh Và Học Bổng
8 phút đọc

Chương 4

Chương 4 — Kiêu Hãnh Và Học Bổng

Hai tuần sau ngày nhập học, trường Hoàng Gia tổ chức kỳ kiểm tra khảo sát đầu năm, kết quả sẽ được dùng để xếp lớp chọn và làm căn cứ đánh giá năng lực học sinh trong suốt học kỳ. Đây cũng là kỳ thi mà Bảo Trân luôn tự hào giữ vững vị trí dẫn đầu khối suốt ba năm liền.

Hoài An dành trọn thời gian rảnh rỗi hiếm hoi để ôn tập, tranh thủ từng phút giữa những buổi dạy kèm và phụ bán hàng. Cô hiểu rõ, đây là cơ hội để chứng minh mình xứng đáng với suất học bổng đã giành được, không chỉ với nhà trường mà còn với chính bản thân mình.

“Cậu ôn bài kỹ chưa?” Minh Khôi hỏi, trong giờ ra chơi trước ngày thi, thấy Hoài An vẫn đang cắm cúi với chồng đề cương ôn tập.

“Chắc cũng tạm ổn,” Hoài An đáp, không rời mắt khỏi trang sách, “nhưng tớ vẫn còn hơi lo về phần Vật Lý, chương trình ở đây có vẻ khó hơn trường cũ của tớ nhiều.”

“Để tớ giúp cậu ôn phần đó,” Minh Khôi đề nghị, “tớ học khá phần này, mình có thể ôn cùng nhau vào giờ nghỉ trưa.”

Hoài An gật đầu đồng ý, cảm kích trước sự nhiệt tình của cậu bạn cùng bàn. Suốt giờ nghỉ trưa hôm đó, hai người ngồi lại cùng nhau ôn tập, Minh Khôi kiên nhẫn giải thích từng công thức, từng dạng bài khó mà Hoài An còn vướng mắc, không hề tỏ ra khó chịu hay coi thường dù đôi khi phải giảng đi giảng lại nhiều lần.

Ngày thi tới, không khí trong phòng thi căng thẳng, nghiêm túc. Hoài An tập trung cao độ, cẩn thận giải từng câu hỏi, không để bản thân bị phân tâm bởi bất kỳ áp lực nào xung quanh. Bảo Trân, ngồi cách đó vài bàn, cũng thể hiện phong thái tự tin quen thuộc, những nét chữ được viết nhanh nhẹn, dứt khoát trên tờ giấy thi.

Một tuần sau, kết quả kỳ thi được công bố trên bảng tin của trường. Học sinh túa ra xem, tiếng xôn xao bàn tán vang lên khắp hành lang. Hoài An chen chân giữa đám đông, tim đập thình thịch khi tìm kiếm tên mình trên danh sách.

Khi ánh mắt cô dừng lại ở vị trí đầu tiên trong bảng xếp hạng, cô không dám tin vào những gì mình đang thấy — "1. Nguyễn Hoài An — 9.8 điểm trung bình". Ngay bên dưới, ở vị trí thứ hai, là cái tên "Lê Bảo Trân — 9.6 điểm".

“Cậu đứng nhất khối rồi!” Lan Phương reo lên, ôm chầm lấy Hoài An, giọng cô đầy phấn khích, “tớ biết ngay cậu sẽ làm được mà!”

Hoài An đứng lặng người trước bảng thông báo, cảm xúc dâng trào khó tả — vừa tự hào vì thành quả xứng đáng với công sức bỏ ra, vừa thấp thỏm lo lắng trước phản ứng có thể xảy ra từ phía Bảo Trân, người lần đầu tiên trong suốt ba năm học tại Hoàng Gia phải chấp nhận vị trí thứ hai.

Đúng như dự đoán, Bảo Trân xuất hiện ngay sau đó, len qua đám đông để tận mắt xác nhận kết quả. Gương mặt cô thoáng qua một biểu cảm sốc nặng nề khi nhìn thấy tên mình đứng dưới Hoài An, trước khi nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh, dù đôi tay cô siết chặt tới mức các đốt ngón tay trắng bệch.

“Chúc mừng cậu,” Bảo Trân nói, giọng cô cố giữ vẻ lịch sự nhưng không giấu được sự cứng nhắc, “xem ra học sinh học bổng cũng không tệ như tớ nghĩ.”

“Cảm ơn cậu,” Hoài An đáp, cố giữ thái độ khiêm tốn, không muốn làm căng thẳng thêm tình hình vốn đã nhạy cảm, “tớ nghĩ cậu cũng làm rất tốt, chỉ là kỳ này tớ may mắn hơn một chút thôi.”

“Không cần khách sáo,” Bảo Trân đáp, giọng cô lạnh nhạt, “điểm số là điểm số, không có chuyện may mắn ở đây.” Nói xong, cô quay lưng bước đi, dáng vẻ vẫn kiêu hãnh nhưng bước chân có phần vội vã hơn thường lệ, như đang cố gắng che giấu sự tổn thương đang dâng trào bên trong.

Hoài An nhìn theo bóng lưng ấy, trong lòng dấy lên một cảm giác phức tạp — không hẳn là hả hê trước chiến thắng, mà là một sự cảm thông mơ hồ trước phản ứng của Bảo Trân, dù cô cũng ý thức rõ, kết quả này có thể sẽ khiến mối quan hệ vốn đã căng thẳng giữa hai người trở nên tồi tệ hơn trong thời gian tới.

Buổi trưa, khi tin tức về kết quả thi lan khắp trường, không ít học sinh tìm tới chúc mừng Hoài An, một số khác thì thầm bàn tán về phản ứng của Bảo Trân. Minh Khôi, sau khi nghe tin, chạy ngay tới chỗ Hoài An với nụ cười rạng rỡ.

“Tớ đã nói rồi mà, cậu chắc chắn sẽ làm được,” cậu nói, giọng đầy tự hào, “đứng nhất khối ngay trong kỳ thi đầu tiên, quá xuất sắc luôn.”

“Cảm ơn cậu đã giúp tớ ôn bài,” Hoài An đáp, mỉm cười, “nếu không có cậu giảng lại mấy phần Vật Lý khó, chắc tớ không đạt điểm cao như vậy đâu.”

“Đừng khiêm tốn quá,” Minh Khôi cười, “công sức chính là của cậu, tớ chỉ hỗ trợ một chút thôi. Cậu xứng đáng được tự hào về thành tích này.”

Lan Phương, đứng gần đó, không giấu được sự lo lắng xen lẫn niềm vui. “Tớ mừng cho cậu thật lòng,” cô nói, “nhưng tớ cũng hơi lo, không biết Bảo Trân sẽ phản ứng thế nào sau chuyện này. Cậu ấy chưa từng phải chịu đứng sau ai suốt ba năm liền, chắc sẽ khó chấp nhận lắm.”

“Tớ cũng nghĩ vậy,” Hoài An gật đầu, nét mặt trở nên trầm ngâm, “nhưng tớ không thể vì sợ phản ứng của cậu ấy mà cố tình học kém đi được. Tớ chỉ có thể cố gắng cư xử đàng hoàng, tôn trọng, hy vọng mọi chuyện sẽ ổn thỏa.”

Buổi chiều, khi về tới nhà, Hoài An hào hứng khoe với mẹ về kết quả thi xuất sắc của mình. Cô Hạnh nghe xong, ôm chầm lấy con gái, nước mắt tự hào lăn dài trên má.

“Mẹ biết con làm được mà,” bà nói, giọng run run vì xúc động, “con giỏi giống ba con lắm, ngày xưa ba con cũng luôn đứng đầu lớp suốt những năm đi học.”

Hoài An mỉm cười, cảm nhận rõ niềm hạnh phúc trọn vẹn khi nhìn thấy nụ cười tự hào trên gương mặt mẹ, dù trong lòng vẫn còn thấp thỏm một nỗi lo mơ hồ về những gì có thể sẽ xảy ra tiếp theo với Bảo Trân, người mà cô linh cảm sẽ không dễ dàng chấp nhận thất bại này.

Cùng lúc đó, trong căn biệt thự sang trọng, Bảo Trân đóng sầm cửa phòng lại sau lưng, ném cặp sách xuống giường trong cơn tức giận không kìm nén được. Cô đứng trước gương, nhìn chằm chằm vào phản chiếu của chính mình, cố gắng tìm ra lý do tại sao mình lại để một học sinh học bổng vượt mặt.

Điện thoại cô rung lên, là cuộc gọi từ mẹ. “Mẹ nghe nói kết quả thi rồi,” giọng bà Kim Ngân vang lên qua điện thoại, lạnh lùng và đầy thất vọng, “con đứng thứ hai? Ba năm liền con đứng nhất, sao kỳ này lại để tuột mất vị trí đó?”

“Con xin lỗi mẹ,” Bảo Trân đáp, giọng cô cố giữ bình tĩnh dù trong lòng đang sôi sục, “con sẽ cố gắng hơn ở kỳ thi tới.”

“Mẹ không cần lời xin lỗi,” bà Kim Ngân nói, giọng bà càng thêm nghiêm khắc, “mẹ cần kết quả. Con là con gái của chủ tịch tập đoàn sở hữu ngôi trường đó, con không có quyền để bản thân thua kém bất kỳ ai, đặc biệt là một học sinh học bổng không đóng một xu học phí nào.”

Cuộc gọi kết thúc, để lại Bảo Trân đứng đó với cảm giác uất ức dâng trào. Cô hiểu rõ, đối với mẹ mình, thành tích học tập không chỉ đơn thuần là điểm số, mà còn là danh dự của cả gia tộc, là minh chứng cho việc con gái duy nhất của bà xứng đáng thừa kế toàn bộ cơ nghiệp trong tương lai.

Cô ngồi phịch xuống giường, nhìn ra khung cửa sổ lớn của phòng mình, nơi có thể nhìn thấy toàn cảnh thành phố lấp lánh ánh đèn về đêm. Dù sở hữu tất cả những gì vật chất có thể mang lại, Bảo Trân vẫn cảm thấy một khoảng trống cô đơn khó tả, và giờ đây, khoảng trống ấy càng thêm sâu sắc trước áp lực phải giành lại vị trí số một bằng mọi giá, kể cả khi phải đối đầu trực diện với cô gái mà cô đã bắt đầu để tâm theo một cách không mấy tích cực.

Cô nhớ lại những năm tháng còn nhỏ, khi ba mẹ vẫn còn ở bên nhau, mỗi lần cô mang về một tấm bảng điểm xuất sắc, ba cô sẽ ôm cô vào lòng, khen ngợi không ngớt lời. Nhưng từ ngày ba bỏ đi, để lại mẹ một mình gồng gánh cả tập đoàn, những lời khen ngợi ấy dần được thay thế bằng những kỳ vọng lạnh lùng, những con số, những vị trí xếp hạng phải luôn đứng đầu.

Bảo Trân mở ngăn kéo bàn học, lấy ra một tấm ảnh cũ chụp cả gia đình ba người khi cô còn nhỏ, nét mặt ai cũng rạng rỡ hạnh phúc. Cô nhìn tấm ảnh hồi lâu, một giọt nước mắt lăn xuống mà chính cô cũng không nhận ra, trước khi vội vàng lau đi, cất tấm ảnh trở lại ngăn kéo, tự nhủ mình không được yếu đuối.

“Mình phải giành lại vị trí đó,” cô lẩm bẩm một mình, đứng dậy, lấy sách vở ra chuẩn bị cho việc ôn tập kỹ càng hơn cho kỳ thi tiếp theo, cố gắng dồn hết mọi cảm xúc phức tạp đang cuộn trào bên trong vào quyết tâm phải chứng minh bản thân, dù cô cũng không hoàn toàn chắc chắn, liệu mình đang cố gắng vì chính mình, hay chỉ để làm hài lòng những kỳ vọng lạnh lùng từ người mẹ luôn bận rộn với công việc hơn là với con gái của chính mình.

Đã sao chép liên kết chương