Kiêu Hãnh Và Học Bổng
8 phút đọc

Chương 6

Chương 6 — Kiêu Hãnh Và Học Bổng

Thứ Tư đầu tuần, khi Hoài An đang trong giờ học Hóa, cô nhân viên văn phòng gõ cửa lớp, thông báo cô cần lên gặp phòng giám thị ngay lập tức. Cả lớp xì xào bàn tán, ánh mắt tò mò đổ dồn về phía Hoài An khi cô lo lắng thu dọn sách vở, bước ra khỏi lớp trong sự hoang mang tột độ.

Tại phòng giám thị, thầy hiệu phó và cô giáo chủ nhiệm đã ngồi sẵn, vẻ mặt nghiêm trọng. Trên bàn là bản in của bài đăng ẩn danh mà Hoài An từng thấy trên mạng xã hội trường, cùng với một số bình luận được đánh dấu đỏ.

“Em ngồi xuống đi,” thầy hiệu phó nói, giọng ông nghiêm nghị, “nhà trường nhận được một số phản ánh liên quan tới tính minh bạch trong kết quả tuyển sinh học bổng của em. Chúng tôi cần làm rõ vấn đề này.”

Tim Hoài An đập thình thịch, cô cố gắng giữ bình tĩnh dù cảm giác oan ức đang dâng trào mãnh liệt trong lòng. “Thưa thầy, em hoàn toàn không hiểu tại sao lại có những cáo buộc như vậy. Em thi tuyển học bổng hoàn toàn bằng thực lực, không hề có bất kỳ mối quan hệ nào với ban giám khảo.”

“Chúng tôi hiểu em có thể cảm thấy bị xúc phạm,” cô giáo chủ nhiệm nói, giọng cô có phần nhẹ nhàng hơn, cố gắng trấn an, “nhưng vì đây là vấn đề liên quan tới uy tín của nhà trường, chúng tôi buộc phải điều tra kỹ lưỡng mọi phản ánh, dù có căn cứ hay không.”

“Em có thể chứng minh được điều gì không?” thầy hiệu phó hỏi, ánh mắt ông dò xét, “ví dụ như quá trình ôn luyện, hay bất kỳ bằng chứng nào cho thấy kết quả của em là hoàn toàn công bằng?”

Hoài An cảm thấy một nỗi tủi thân dâng trào, không ngờ mình lại phải đứng đây chứng minh sự trong sạch chỉ vì những lời đồn vô căn cứ. “Em có thể cung cấp toàn bộ vở ghi chép, tài liệu ôn luyện mà em đã sử dụng suốt mấy tháng trước kỳ thi,” cô nói, cố giữ giọng bình tĩnh, “thầy cô cũng có thể liên hệ với giáo viên chủ nhiệm cũ của em ở trường cấp hai để xác nhận quá trình học tập của em.”

“Được,” thầy hiệu phó gật đầu, ghi chú lại, “chúng tôi sẽ tiến hành xác minh. Trong thời gian này, em cứ tiếp tục học tập bình thường, nhưng nhà trường cũng sẽ tạm thời theo dõi sát sao hơn.”

Câu nói cuối cùng ấy, dù được diễn đạt một cách trung lập, vẫn khiến Hoài An cảm thấy như mình đang bị coi là nghi phạm trong một vụ án nào đó, dù cô hoàn toàn vô tội. Cô rời khỏi phòng giám thị với đôi chân run rẩy, cố gắng kìm nén những giọt nước mắt tủi thân đang chực trào.

Tin tức về việc Hoài An bị gọi lên phòng giám thị nhanh chóng lan khắp trường trong buổi chiều hôm đó, kèm theo đủ loại phiên bản thêu dệt khác nhau. Một số người thương cảm, tin tưởng vào sự trong sạch của cô; nhưng không ít người khác lại càng thêm tin vào những lời đồn thổi, cho rằng "không có lửa làm sao có khói".

Minh Khôi, khi nghe tin, lập tức tìm gặp Hoài An sau giờ học, gương mặt cậu đầy lo lắng. “Cậu ổn không? Tớ nghe nói cậu bị gọi lên phòng giám thị.”

“Tớ ổn,” Hoài An đáp, giọng cô mệt mỏi, “chỉ là hơi sốc vì bị nghi ngờ gian lận một cách vô căn cứ như vậy.”

“Ai đứng sau chuyện này chắc chắn muốn hạ bệ cậu,” Minh Khôi nói, giọng cậu đầy phẫn nộ, “tớ sẽ giúp cậu tìm ra sự thật, không thể để cậu chịu oan ức như vậy được.”

Hoài An nhìn cậu, cảm động trước sự chân thành và quyết tâm ấy, dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang lo lắng về việc liệu quá trình điều tra của nhà trường có thể minh oan cho cô kịp thời hay không, trước khi những lời đồn thổi kịp phá hủy hoàn toàn danh dự mà cô đã dày công xây dựng.

“Cậu định làm gì?” Hoài An hỏi, nhìn Minh Khôi với ánh mắt vừa tò mò vừa lo lắng.

“Tớ sẽ nói chuyện với thầy Quang, giáo viên phụ trách công tác tuyển sinh học bổng,” Minh Khôi đáp, “thầy ấy là người trực tiếp chấm bài thi của cậu, chắc chắn sẽ có hồ sơ lưu lại quá trình chấm điểm minh bạch. Nếu có bằng chứng rõ ràng, sẽ dễ dàng bác bỏ những lời đồn vô căn cứ này hơn.”

“Cảm ơn cậu,” Hoài An nói, giọng cô nghẹn ngào vì cảm động, “tớ không ngờ cậu lại sẵn sàng giúp đỡ tớ nhiệt tình tới vậy, dù chúng ta mới quen biết nhau chưa lâu.”

“Tớ tin vào con người cậu,” Minh Khôi đáp, ánh mắt cậu chân thành, “từ những gì tớ quan sát được suốt mấy tuần qua, cậu không phải kiểu người gian dối. Tớ không thể đứng nhìn cậu bị đối xử bất công như vậy được.”

Lời khẳng định ấy khiến Hoài An cảm thấy ấm lòng giữa những ngày tháng đầy sóng gió này. Cô gật đầu, cảm ơn Minh Khôi một lần nữa trước khi chia tay để về nhà, trong lòng dấy lên một tia hy vọng mong manh rằng, với sự giúp đỡ của những người tin tưởng mình, sự thật rồi sẽ được sáng tỏ.

Buổi tối, khi kể lại chuyện này cho mẹ nghe qua điện thoại từ bệnh viện, cô Hạnh im lặng một lúc lâu trước khi lên tiếng, giọng bà đầy xót xa nhưng cũng không kém phần kiên định. “Con à, mẹ biết con đang phải chịu oan ức, nhưng mẹ tin, người ngay thẳng cuối cùng cũng sẽ được minh oan. Con cứ giữ vững tinh thần, đừng để những lời đồn ác ý làm con gục ngã.”

“Con biết mẹ à,” Hoài An đáp, cố gắng nén lại những giọt nước mắt đang chực trào, “con sẽ cố gắng mạnh mẽ, không để chuyện này ảnh hưởng tới việc học và cả sức khỏe của mẹ.”

Cúp máy, Hoài An ngồi lặng lẽ trong phòng, nhìn lên trần nhà, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ rối bời trong đầu. Cô biết, con đường phía trước sẽ còn nhiều thử thách, nhưng cô cũng tin tưởng, với sự ủng hộ của những người xung quanh và chính sự trong sạch của bản thân, cô sẽ có thể vượt qua được cơn bão này, giống như cách cô đã luôn kiên cường vượt qua mọi khó khăn trong suốt cuộc đời mình.

Ngày hôm sau tại trường, Lan Phương tìm tới Hoài An ngay từ sáng sớm, mang theo một tin tức đáng chú ý. “Tớ nghe được vài đứa trong lớp bên nói rằng, Diễm Quỳnh là người quản lý tài khoản đăng bài ẩn danh đó. Không biết có đúng không, nhưng tớ nghĩ cậu nên biết.”

Hoài An sững người trước thông tin này, những mảnh ghép dần khớp lại trong đầu cô — Diễm Quỳnh, người bạn thân cận của Bảo Trân, người từng cố tình va chạm với cô trong hành lang. “Cậu có bằng chứng gì không?” cô hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng đang sôi sục.

“Chưa có bằng chứng cụ thể,” Lan Phương lắc đầu, “chỉ là tin đồn thôi, nhưng tớ nghĩ đáng để tìm hiểu thêm.”

Hoài An gật đầu, ghi nhớ thông tin này, tự nhủ sẽ cẩn thận quan sát thêm trước khi đưa ra bất kỳ kết luận vội vàng nào. Cô hiểu rõ, nếu không có bằng chứng xác thực, việc cáo buộc ngược lại có thể khiến tình hình của cô càng thêm bất lợi, nhất là khi đối thủ là những người có ảnh hưởng lớn trong trường.

Giờ ra chơi, Minh Khôi tìm tới Hoài An với vẻ mặt nghiêm túc. “Tớ đã nói chuyện với thầy Quang,” cậu nói, “thầy ấy xác nhận có lưu giữ đầy đủ hồ sơ chấm thi, bao gồm cả camera giám sát phòng thi. Thầy sẽ trình bày với ban giám hiệu để làm rõ vụ việc trong vài ngày tới.”

“Cảm ơn cậu,” Hoài An nói, cảm thấy nhẹ nhõm hơn phần nào trước tin tức tích cực này, “tớ hy vọng mọi chuyện sẽ sớm được sáng tỏ.”

“Tớ tin chắc chắn sẽ như vậy,” Minh Khôi khẳng định, ánh mắt cậu đầy sự động viên, “sự thật luôn có cách để tự chứng minh, chỉ là đôi khi cần thêm chút thời gian thôi.”

Trong khi đó, tại một góc khuất của căng tin, Bảo Trân ngồi cùng Diễm Quỳnh, gương mặt cô lộ rõ vẻ không hài lòng. “Chuyện đăng bài đó, cậu làm hơi lộ liễu rồi,” Bảo Trân nói, giọng cô hạ thấp, “giờ có người đang nghi ngờ cậu đó.”

“Tớ chỉ muốn giúp cậu thôi mà,” Diễm Quỳnh đáp, giọng có phần ấm ức, “thấy cậu buồn vì mất vị trí số một, tớ nghĩ nếu con bé đó bị nghi ngờ gian lận, mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn cho cậu.”

Bảo Trân im lặng một lúc, trong lòng dấy lên một cảm giác mâu thuẫn khó tả. Một phần trong cô cảm thấy hài lòng khi thấy Hoài An gặp rắc rối, nhưng một phần khác lại thấy bất an trước cách thức thiếu đàng hoàng mà bạn mình đã sử dụng. “Từ giờ đừng làm gì thêm nữa,” cô nói, giọng cô nghiêm khắc, “nếu chuyện này bị phanh phui, sẽ ảnh hưởng tới cả tớ nữa.”

“Được rồi,” Diễm Quỳnh gật đầu, dù trong lòng không hoàn toàn hiểu được sự thay đổi thái độ đột ngột của bạn mình.

Bảo Trân nhìn ra xa, ánh mắt cô dõi theo bóng dáng Hoài An đang ngồi cùng Minh Khôi ở một góc căng tin khác, trò chuyện vui vẻ, thoải mái. Một cảm giác ghen tị mơ hồ len lỏi trong lòng cô, không chỉ vì thành tích học tập, mà còn vì một điều gì đó khác mà cô chưa dám thừa nhận với chính bản thân mình — sự thân thiết đang dần hình thành giữa Hoài An và Minh Khôi, người mà mẹ cô vẫn thường nhắc tới như một mối quan hệ tiềm năng cho tương lai của tập đoàn gia đình.

Đã sao chép liên kết chương