Kiêu Hãnh Và Học Bổng
8 phút đọc

Chương 2

Chương 2 — Kiêu Hãnh Và Học Bổng

Ngày thứ ba nhập học, Hoài An vội vã chạy tới lớp sau khi kết thúc ca dạy kèm buổi sáng cho một em học sinh lớp bảy gần nhà. Cô ôm chồng sách vở nặng trịch trong tay, cố gắng len qua đám đông học sinh đang tụ tập ở hành lang để kịp vào lớp trước khi chuông reo.

Vừa rẽ qua góc hành lang, cô va phải một người đang bước ngược chiều, chồng sách trên tay văng tung tóe xuống sàn, cùng lúc đó là tiếng "xoảng" của một thứ gì đó rơi vỡ.

“Cậu không có mắt à?” một giọng nói sắc lạnh vang lên.

Hoài An ngẩng lên, nhận ra ngay đó chính là Bảo Trân — cô tiểu thư mà cô đã thấy bước xuống từ chiếc limousine hôm khai giảng. Dưới chân Bảo Trân là những mảnh vỡ của một chiếc ly sứ trang trí tinh xảo, có lẽ vừa được cô mang từ nhà tới để tặng ai đó.

“Xin lỗi, tớ không cố ý,” Hoài An vội vàng cúi xuống nhặt sách, giọng cô chân thành, “tớ đền cho cậu được không?”

Bảo Trân nhìn xuống đống sách cũ kỹ, vài cuốn đã sờn gáy vì được sử dụng qua nhiều năm, rồi liếc nhìn đôi giày đã cũ của Hoài An, ánh mắt cô lộ rõ vẻ khinh miệt không giấu diếm. “Cậu đền á? Cái ly đó là hàng nhập từ Ý, giá trị bằng cả năm học phí của cậu đó, cậu lấy gì mà đền?”

Câu nói ấy như một cái tát vô hình giáng thẳng vào lòng tự trọng của Hoài An. Xung quanh, vài học sinh khác đã dừng lại, tò mò quan sát tình huống, khiến cô càng thêm ngượng ngùng.

“Tớ xin lỗi vì đã làm vỡ đồ của cậu,” Hoài An nói, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng đang sôi sục, “nhưng tớ nghĩ cậu không cần phải nói vậy. Đó chỉ là một tai nạn ngoài ý muốn.”

“Tai nạn hay không thì cũng là do cậu bất cẩn,” Bảo Trân đáp trả, giọng cô vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng, “học sinh học bổng thì nên biết thân biết phận, đi đứng cẩn thận hơn một chút, đừng để va chạm vào những thứ mình không đền nổi.”

Hai chữ "học sinh học bổng" được Bảo Trân nhấn mạnh với một sắc thái mỉa mai rõ rệt, khiến Hoài An cảm thấy máu nóng dồn lên mặt. Cô định đáp trả gay gắt hơn, nhưng kịp kìm lại, nhớ tới lời mẹ dặn phải giữ bình tĩnh, không để bản thân rơi vào những cuộc tranh cãi không cần thiết ngay trong những ngày đầu nhập học.

“Tớ đã xin lỗi rồi,” Hoài An nói, giọng cô cứng rắn nhưng vẫn giữ được sự lễ độ, “nếu cậu vẫn muốn tớ đền, tớ sẽ tìm cách, dù có thể mất thời gian hơn cậu mong đợi. Nhưng tớ nghĩ, cách cậu đang nói chuyện không phù hợp lắm với một học sinh gương mẫu của trường.”

Câu nói ấy khiến Bảo Trân sững lại một giây, không ngờ cô gái nhà nghèo trước mặt mình lại dám đáp trả thẳng thắn như vậy, thay vì cúi đầu xin lỗi rối rít như phần lớn học sinh khác vẫn làm mỗi khi đối diện với cô.

“Cậu tên gì?” Bảo Trân hỏi, ánh mắt cô nheo lại, đầy vẻ dò xét.

“Nguyễn Hoài An,” cô đáp, đứng thẳng người, ánh mắt không hề né tránh.

“Được,” Bảo Trân nói, giọng cô lạnh lùng, “tớ sẽ nhớ cái tên này.”

Nói xong, cô quay lưng bước đi, để lại đám mảnh vỡ trên sàn cùng một bầu không khí căng thẳng vẫn còn lơ lửng trong hành lang. Vài học sinh xung quanh xì xào bàn tán, một số nhìn Hoài An với ánh mắt ái ngại, số khác lại có vẻ hả hê trước cảnh tượng hiếm hoi khi có người dám đối đáp lại với Bảo Trân.

“Cậu gan thật đó,” Lan Phương chạy tới, giúp Hoài An nhặt nốt chỗ sách còn lại, giọng cô vừa lo lắng vừa có chút khâm phục, “ít ai dám nói chuyện thẳng thừng với Bảo Trân như vậy lắm, cậu ấy có tiếng là hay để bụng chuyện cỏn con.”

“Tớ chỉ nói đúng những gì cần nói thôi,” Hoài An đáp, dù trong lòng cũng không khỏi lo lắng trước lời cảnh báo của bạn, “tớ không nghĩ mình sai khi bảo vệ lòng tự trọng của chính mình.”

“Tớ hiểu,” Lan Phương gật đầu, “chỉ là, cậu nên cẩn thận hơn một chút. Bảo Trân có ảnh hưởng lớn trong trường, không ít người từng bị cậu ấy gây khó dễ chỉ vì những chuyện nhỏ nhặt.”

Hoài An gật đầu, ghi nhớ lời cảnh báo, nhưng trong lòng vẫn không hối hận về cách mình đã phản ứng. Cô tự nhủ, dù có phải đối mặt với bất kỳ khó khăn nào ở ngôi trường mới này, cô cũng sẽ không đánh mất lòng tự trọng của bản thân chỉ vì sự chênh lệch giàu nghèo.

Giờ ra chơi, tin tức về vụ va chạm đã lan khắp khối 10, thậm chí một vài học sinh lớp trên cũng ghé qua lớp 10A2 để tận mắt xem "cô gái dám cãi lại Bảo Trân" trông như thế nào. Hoài An ngồi im lặng ở bàn mình, cố gắng phớt lờ những ánh mắt tò mò đang đổ dồn về phía mình, tay vẫn cắm cúi ôn lại bài học sáng nay.

“Cậu nổi tiếng nhanh thật,” một bạn nam ngồi bàn trên quay xuống, cười trêu, “mới có ba ngày mà đã thành tâm điểm chú ý của cả khối rồi.”

“Tớ không cố ý muốn nổi tiếng đâu,” Hoài An đáp, cười gượng, “chỉ là một tai nạn thôi.”

“Ừ thì tớ biết,” bạn nam ấy — tên Gia Huy, người mà sau này Hoài An mới biết là thân cận với nhóm bạn của Bảo Trân — nói, giọng có phần dò xét, “nhưng cậu nên cẩn thận đó. Bảo Trân không phải người dễ bỏ qua chuyện gì đâu.”

Lời cảnh báo ấy khiến Hoài An hơi chột dạ, nhưng cô cố gắng không để nó ảnh hưởng quá nhiều tới tâm trạng. Cô tập trung vào việc học, tự nhủ rằng chỉ cần mình giữ vững thành tích và không làm gì sai trái, sẽ không có gì đáng phải lo lắng.

Buổi chiều, trên đường về nhà, Hoài An ghé qua tiệm tạp hóa nhỏ của dì Sáu như thường lệ để phụ bán hàng vài tiếng kiếm thêm thu nhập. Dì Sáu, người phụ nữ trung niên tốt bụng đã quen biết gia đình Hoài An từ lâu, nhận ra ngay vẻ mặt trầm ngâm khác thường của cô.

“Có chuyện gì mà mặt con buồn thiu vậy?” dì Sáu hỏi, đưa cho Hoài An một ly nước mía mát lạnh.

Hoài An kể lại toàn bộ sự việc buổi sáng, từ vụ va chạm cho tới lời cảnh báo của Gia Huy. Dì Sáu nghe xong, vỗ nhẹ vai cô an ủi.

“Con đừng lo quá,” dì nói, giọng dì ấm áp, “ở đời, ai sống đàng hoàng, tự trọng thì trước sau gì cũng được người ta tôn trọng thôi. Con cứ giữ vững lập trường của mình, đừng để những lời đe dọa vu vơ làm con sợ hãi.”

Lời động viên chân thành của dì Sáu khiến Hoài An cảm thấy nhẹ lòng hơn phần nào. Cô tiếp tục công việc phụ bán hàng với tinh thần phấn chấn hơn, thầm nhủ rằng, dù ngôi trường mới có nhiều thử thách tới đâu, cô cũng sẽ không để bản thân bị khuất phục trước những áp lực từ sự chênh lệch giai cấp mà cô đang phải đối mặt hằng ngày.

Tối đó, sau khi hoàn thành bài tập, Hoài An nhắn tin kể lại toàn bộ chuyện với Thảo Nhi, cô bạn thân từ hồi cấp hai, giờ đang học ở một trường công lập gần nhà. Thảo Nhi, dù không cùng trường, vẫn luôn là người bạn đầu tiên Hoài An tìm tới mỗi khi có chuyện cần chia sẻ.

"Con nhỏ đó chảnh dữ vậy," Thảo Nhi nhắn lại, kèm theo vài biểu tượng cảm xúc tức giận, "mày đừng có sợ nó, cứ đàng hoàng mà sống, ai làm gì được mày."

"Tao không sợ," Hoài An nhắn lại, "chỉ là hơi lo thôi, tại nghe nói con bé đó có ảnh hưởng lớn trong trường, sợ gây khó dễ cho việc học của tao."

"Kệ nó đi," Thảo Nhi trấn an, "mày học giỏi vậy, cứ tập trung vào việc học là được. Với lại, có tao ở đây, lúc nào cần tâm sự cứ gọi tao, tao sẵn sàng nghe hết."

Đọc những dòng tin nhắn ấm áp của bạn thân, Hoài An cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn hẳn. Cô đặt điện thoại xuống, nhìn ra khung cửa sổ nhỏ, ánh trăng khuya chiếu xuống con hẻm yên tĩnh, thầm nghĩ về những ngày tháng phía trước tại ngôi trường mới đầy thử thách nhưng cũng chứa đựng không ít cơ hội để cô chứng minh bản thân.

Cô lấy cuốn sổ tay nhỏ ra, viết xuống một dòng ngắn gọn như một lời tự nhắc nhở: "Dù xuất phát điểm có khác nhau, giá trị của một con người không nằm ở những gì họ sở hữu, mà ở cách họ đối xử với người khác và nỗ lực mà họ bỏ ra." Cô gấp cuốn sổ lại, tắt đèn đi ngủ, chuẩn bị tinh thần cho một ngày mới đầy thử thách đang chờ đợi phía trước tại ngôi trường Hoàng Gia danh giá.

Cùng lúc đó, trong căn biệt thự sang trọng phía bên kia thành phố, Bảo Trân ngồi một mình trong phòng riêng, ánh mắt cô vẫn còn vương lại chút bực bội từ sự việc ban sáng. Cô mở laptop, gõ tìm kiếm cái tên "Nguyễn Hoài An" trên hệ thống thông tin học sinh của trường, tò mò muốn biết thêm về cô gái dám đối đáp thẳng thắn với mình.

Kết quả tìm kiếm hiện ra bảng điểm tuyển sinh của Hoài An — một điểm số gần như tuyệt đối, cao hơn hẳn so với chính điểm số của Bảo Trân khi cô thi vào trường ba năm trước. Bảo Trân nhíu mày, cảm giác khó chịu trong lòng càng thêm rõ rệt.

“Chỉ là học sinh học bổng thôi mà,” cô lẩm bẩm một mình, đóng laptop lại, cố gắng gạt bỏ sự tò mò không đáng có này sang một bên.

Nhưng dù cố gắng không nghĩ tới, hình ảnh cô gái với ánh mắt kiên định, không hề run sợ trước lời đe dọa của mình vẫn cứ luẩn quẩn trong đầu Bảo Trân, khơi dậy một cảm giác lạ lùng mà cô chưa từng trải qua trước đây — một sự pha trộn giữa khó chịu, tò mò, và đâu đó, một chút gì đó giống như sự ngưỡng mộ miễn cưỡng mà cô nhất quyết không muốn thừa nhận với chính bản thân mình.

Đã sao chép liên kết chương