Kiêu Hãnh Và Học Bổng
8 phút đọc

Chương 22

Chương 22 — Kiêu Hãnh Và Học Bổng

Đúng vào lúc mọi thứ dường như đang trên đà tốt đẹp, một biến cố bất ngờ ập tới, đe dọa phá vỡ sự bình yên mà Hoài An vừa mới tìm lại được. Giữa giờ học buổi sáng, cô nhận được cuộc gọi khẩn cấp từ bệnh viện, thông báo tình trạng của mẹ cô đột ngột trở nặng, cần phải phẫu thuật cấp cứu ngay lập tức.

Hoài An lao ra khỏi trường trong tâm trạng hoảng loạn tột độ, Minh Khôi và Bảo Trân, khi hay tin, cũng vội vàng xin phép nghỉ học để cùng cô tới bệnh viện. Tại đây, bác sĩ giải thích, tình trạng suy thận của cô Hạnh đã chuyển biến nghiêm trọng, cần phải tiến hành ghép thận khẩn cấp nếu muốn cứu sống bệnh nhân, với chi phí phẫu thuật lên tới hàng trăm triệu đồng — một con số khổng lồ vượt xa khả năng chi trả của gia đình Hoài An, dù đã có sự hỗ trợ từ quỹ khẩn cấp của trường và hoạt động kinh doanh nhỏ trước đó.

“Con không có đủ tiền,” Hoài An nói, giọng cô run rẩy trong nước mắt, đứng trước cửa phòng cấp cứu, “con phải làm sao đây?”

Minh Khôi ôm lấy cô, cố gắng trấn an dù bản thân cũng không giấu được sự lo lắng. “Chúng ta sẽ tìm cách,” cậu nói, “tớ sẽ liên hệ ngay với bệnh viện về các quỹ hỗ trợ ghép tạng, đồng thời báo tin cho thầy Quang và nhà trường.”

Bảo Trân, đứng bên cạnh, lập tức lấy điện thoại ra, không nói thêm lời nào, bắt đầu nhắn tin cho một số người mà cô tin tưởng. Tin tức về tình trạng nguy kịch của mẹ Hoài An nhanh chóng lan truyền khắp trường Hoàng Gia, không chỉ trong phạm vi lớp học của cô, mà lan rộng ra toàn khối, thậm chí cả những khối lớp khác từng nghe câu chuyện đầy cảm hứng về cô nữ sinh học bổng kiên cường này.

Lan Phương, ngay khi nhận được tin, lập tức khởi động một chiến dịch quyên góp khẩn cấp trên các nhóm mạng xã hội của trường, kêu gọi sự chung tay của toàn thể học sinh, phụ huynh, và cả các cựu học sinh từng biết tới câu chuyện của Hoài An qua những sự kiện trước đó.

“Mọi người ơi,” Lan Phương viết trong bài đăng, kèm theo lời kêu gọi tha thiết, “bạn Hoài An của chúng ta, người đã truyền cảm hứng cho biết bao người bằng nghị lực phi thường, giờ đây đang cần sự giúp đỡ của tất cả chúng ta để cứu lấy mẹ mình. Mỗi đóng góp, dù nhỏ, đều là một phần quan trọng để cứu sống một sinh mạng.”

Chỉ trong vòng vài giờ, số tiền quyên góp bắt đầu đổ về nhanh chóng, từ những khoản đóng góp nhỏ vài chục nghìn đồng của học sinh, tới những khoản lớn hơn từ phụ huynh và các mạnh thường quân. Thầy hiệu trưởng cũng chính thức thông báo, nhà trường sẽ hỗ trợ một phần đáng kể từ quỹ khẩn cấp mở rộng mới được thành lập.

Giữa dòng thông tin quyên góp liên tục cập nhật, một khoản đóng góp đặc biệt lớn xuất hiện, chiếm gần một nửa tổng số tiền cần thiết cho ca phẫu thuật, nhưng người đóng góp lại yêu cầu giữ bí mật hoàn toàn danh tính. Hoài An, khi nhìn thấy con số ấy trên màn hình điện thoại, không khỏi bàng hoàng, tự hỏi ai có thể là người hào phóng tới vậy trong lúc gia đình cô đang gặp khó khăn tột cùng.

Cô quay sang hỏi Minh Khôi, giọng cô vẫn còn run rẩy. “Cậu có biết đó là ai không?”

“Tớ không biết,” Minh Khôi lắc đầu, dù trong ánh mắt cậu thoáng qua một sự nghi ngờ mà cậu chưa dám nói ra, “nhưng dù là ai, tớ nghĩ cậu nên tập trung vào việc lo cho ca phẫu thuật của bác trước đã.”

Hoài An gật đầu, cố gắng gạt bỏ sự tò mò sang một bên để tập trung vào việc hoàn tất các thủ tục cần thiết cho ca phẫu thuật khẩn cấp. Với số tiền quyên góp đã đủ, cùng với sự hỗ trợ tận tình từ bệnh viện trong việc tìm kiếm nguồn thận phù hợp, ca phẫu thuật được lên lịch tiến hành ngay trong buổi chiều hôm đó.

Trong lúc chờ đợi kết quả ca phẫu thuật kéo dài nhiều giờ đồng hồ, Hoài An ngồi lặng lẽ ở hành lang bệnh viện, tay nắm chặt lấy tay Minh Khôi, còn Bảo Trân thì ngồi cạnh, thỉnh thoảng đưa cho cô một ly nước hoặc khăn giấy, âm thầm hỗ trợ mà không cần nói nhiều lời.

“Cảm ơn cậu vì đã ở đây,” Hoài An nói, quay sang nhìn Bảo Trân, giọng cô đầy biết ơn, “tớ không nghĩ, chỉ vài tháng trước, tớ lại có thể tin tưởng cậu đến mức để cậu chứng kiến khoảnh khắc yếu đuối nhất của mình như thế này.”

“Bạn bè là để ở bên nhau lúc khó khăn nhất mà,” Bảo Trân đáp, nắm nhẹ tay cô, giọng cô ấm áp, “cậu không cần phải cảm ơn tớ đâu, đây là điều tớ muốn làm.”

Ba tiếng đồng hồ trôi qua trong sự chờ đợi căng thẳng, cuối cùng, cánh cửa phòng phẫu thuật cũng mở ra, bác sĩ bước ra với gương mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt đầy sự nhẹ nhõm. “Ca phẫu thuật thành công,” ông thông báo, khiến cả ba người đồng loạt thở phào, những giọt nước mắt hạnh phúc không kìm được mà trào ra.

“Mẹ em hiện đang trong phòng hồi sức,” bác sĩ nói thêm, giọng ông ấm áp, “tình trạng ổn định, cần theo dõi thêm vài ngày nhưng tiên lượng rất tốt. Quả thận mới thích ứng khá tốt với cơ thể bệnh nhân.”

Hoài An ôm chầm lấy Minh Khôi rồi tới Bảo Trân, không kìm được những giọt nước mắt vỡ òa trong hạnh phúc. “Cảm ơn mọi người,” cô nói, giọng cô nghẹn ngào, “con không biết phải làm sao nếu không có sự giúp đỡ của tất cả các cậu và cả trường.”

“Đây là công sức của cả một tập thể,” Minh Khôi đáp, xoa nhẹ lưng cô để trấn an, “rất nhiều người đã chung tay vì cậu, vì họ tin tưởng và yêu mến cậu.”

Vài giờ sau, khi cô Hạnh đã tỉnh táo hơn, được phép có người thân vào thăm trong thời gian ngắn, Hoài An bước vào phòng hồi sức, nắm lấy tay mẹ, nước mắt lại một lần nữa không ngừng rơi. “Mẹ ơi, mẹ đã qua cơn nguy hiểm rồi,” cô thì thầm, giọng cô run run vì xúc động.

Cô Hạnh, dù còn yếu, vẫn cố gắng mỉm cười, siết nhẹ tay con gái. “Mẹ nghe bác sĩ nói,” bà thì thầm, giọng bà khàn đặc, “cả trường con đã chung tay giúp đỡ mẹ con mình. Mẹ thật sự rất biết ơn, con à.”

“Con cũng vậy mẹ,” Hoài An đáp, cúi xuống hôn nhẹ lên trán mẹ, “con chưa từng nghĩ, mình lại nhận được nhiều tình yêu thương, sự giúp đỡ như vậy từ những người xung quanh. Đây thực sự là một phép màu.”

Sau khi rời khỏi phòng hồi sức, Hoài An trở lại hành lang, nơi Minh Khôi và Bảo Trân vẫn đang chờ đợi. Cô kể lại cuộc trò chuyện ngắn ngủi với mẹ, giọng cô vẫn còn ngập tràn xúc động. “Mẹ tớ tỉnh táo rồi, bác sĩ nói tình trạng đang tiến triển rất tốt.”

“Tin tuyệt vời quá,” Bảo Trân nói, mỉm cười nhẹ nhõm, “tớ mừng cho cậu và bác thật lòng.”

Hoài An nhìn Bảo Trân, chợt nhớ tới khoản đóng góp bí ẩn khổng lồ đã giúp gia đình cô vượt qua khủng hoảng tài chính. “Cậu này,” cô hỏi, giọng cô dò xét, “cậu có biết gì thêm về người đã đóng góp số tiền lớn kia không? Tớ thực sự rất muốn gửi lời cảm ơn tới họ.”

Bảo Trân khựng lại một giây, ánh mắt cô lảng tránh trong thoáng chốc trước khi đáp, giọng cô cố giữ vẻ tự nhiên. “Tớ không biết,” cô nói, “có lẽ là một mạnh thường quân nào đó thôi, không muốn công khai danh tính vì lòng tốt xuất phát từ sự chân thành, không cần được ghi nhận.”

Câu trả lời ấy, dù nghe có vẻ hợp lý, lại khiến Hoài An thoáng chút nghi ngờ trước sự ngập ngừng nhỏ trong giọng nói của bạn mình, nhưng cô quyết định không gặng hỏi thêm, tôn trọng mong muốn ẩn danh của người đã giúp đỡ gia đình mình trong lúc khó khăn nhất, dù trong lòng, một linh cảm mơ hồ vẫn cứ thôi thúc cô tự hỏi, liệu người ân nhân bí ẩn ấy có phải chính là cô gái đang đứng trước mặt mình hay không.

Tối đó, khi Hoài An về nhà tạm nghỉ ngơi theo lời khuyên của bác sĩ, trong lúc mẹ vẫn còn ở lại bệnh viện theo dõi, cô ngồi lại một mình, mở lại toàn bộ danh sách những người đã quyên góp trên trang mạng xã hội của trường. Cô đọc kỹ từng cái tên, từng lời nhắn gửi động viên đầy ấm áp, cảm động trước tấm lòng của cả một cộng đồng đã cùng nhau dang tay giúp đỡ gia đình cô vượt qua cơn hoạn nạn.

Cô nhắn tin cảm ơn Lan Phương vì đã khởi xướng và điều phối toàn bộ chiến dịch quyên góp một cách nhanh chóng, hiệu quả. "Cảm ơn cậu rất nhiều," cô viết, "nếu không có cậu đứng ra kêu gọi kịp thời, có lẽ mọi chuyện đã không suôn sẻ như vậy."

"Đừng cảm ơn tớ," Lan Phương đáp lại, "tớ chỉ là người khởi xướng thôi, chính câu chuyện của cậu, sự chân thành và nghị lực của cậu mới là thứ thực sự chạm tới trái tim mọi người, khiến họ sẵn lòng chung tay giúp đỡ."

Hoài An mỉm cười, đặt điện thoại xuống, nhìn ra khung cửa sổ nhỏ nơi ánh trăng đang chiếu sáng con hẻm yên bình. Cô nghĩ về hành trình mấy tháng qua tại trường Hoàng Gia — từ những ngày đầu lạc lõng, bị chèn ép, tới giờ đây, được bao bọc bởi tình yêu thương, sự ủng hộ của biết bao con người tốt bụng. Cô thầm biết ơn số phận đã đưa cô tới ngôi trường này, dù con đường không hề bằng phẳng, nhưng cuối cùng đã dẫn cô tới những giá trị quý giá nhất mà cô có thể có được trong cuộc đời.

Đã sao chép liên kết chương