Chương 12
Chương 12 — Kiêu Hãnh Và Học Bổng
Dù buổi tập luyện đội tuyển đã mang lại một sự thấu hiểu nhất định giữa Hoài An và Bảo Trân, nhưng vết thương lòng từ việc chứng kiến Minh Khôi công khai bảo vệ và bày tỏ tình cảm với Hoài An vẫn âm ỉ trong lòng Bảo Trân, không dễ dàng nguôi ngoai chỉ sau vài cử chỉ hòa hoãn nhỏ nhặt.
Tối đó, khi ngồi một mình trong phòng, Bảo Trân nhận được cuộc gọi từ mẹ, thông báo về kế hoạch xem xét lại quy chế học bổng của trường trong cuộc họp hội đồng quản trị sắp tới. “Mẹ nghĩ,” bà Kim Ngân nói qua điện thoại, giọng bà đầy toan tính, “năm nay nên siết chặt hơn các tiêu chí duy trì học bổng, đảm bảo chất lượng đầu ra tương xứng với danh tiếng của trường.”
Bảo Trân im lặng lắng nghe, trong lòng dấy lên một cảm giác mâu thuẫn. Một phần trong cô hiểu rõ, đây rõ ràng là một động thái nhắm trực tiếp vào Hoài An, dù mẹ cô không nói thẳng ra. Nhưng phần khác, những cảm xúc ghen tị, tổn thương vẫn còn nguyên vẹn từ những ngày qua khiến cô không đủ can đảm lên tiếng phản đối.
“Con nghĩ sao?” bà Kim Ngân hỏi, giọng bà dò xét.
“Con nghĩ... cũng hợp lý ạ,” Bảo Trân đáp, giọng cô có phần ngập ngừng, dù trong lòng không hoàn toàn đồng tình với quyết định này.
Vài ngày sau, thông báo chính thức từ ban giám hiệu được gửi tới toàn bộ giáo viên, nội dung yêu cầu rà soát lại điều kiện duy trì học bổng, bổ sung thêm các tiêu chí khắt khe hơn về điểm rèn luyện, hoạt động ngoại khóa, và đặc biệt là quy định giới hạn thời gian làm thêm ngoài giờ học đối với học sinh nhận học bổng toàn phần.
Tin tức này khiến Hoài An không khỏi hoang mang khi cô giáo chủ nhiệm gọi cô lên trao đổi riêng. “Quy định mới yêu cầu học sinh học bổng không được làm thêm quá mười giờ mỗi tuần,” cô giáo giải thích, giọng cô cũng có phần áy náy, “trong khi thời gian biểu hiện tại của em vượt xa con số đó khá nhiều.”
Hoài An cảm thấy như đất dưới chân mình đang sụp đổ. “Nhưng thưa cô,” cô nói, giọng cô run lên vì lo lắng, “nếu em không đi làm thêm, em sẽ không đủ tiền trang trải chi phí sinh hoạt và viện phí cho mẹ em. Học bổng chỉ miễn học phí, còn rất nhiều khoản khác em vẫn phải tự lo.”
“Cô hiểu hoàn cảnh của em,” cô giáo đáp, giọng cô đầy cảm thông, “nhưng quy định mới đã được hội đồng quản trị thông qua, cô không có thẩm quyền thay đổi. Em cần tìm cách điều chỉnh lại thời gian biểu, hoặc nộp đơn xin xem xét trường hợp đặc biệt lên ban giám hiệu.”
Rời khỏi phòng giáo viên, Hoài An cảm thấy một nỗi bất lực dâng trào chưa từng có. Cô hiểu rõ, đây không đơn thuần chỉ là một quy định cải cách bình thường, mà rất có thể là một đòn tấn công có chủ đích, nhắm thẳng vào hoàn cảnh đặc thù của cô — thứ duy nhất khiến cô khác biệt so với phần lớn học sinh khác trong trường.
Cô tìm tới Minh Khôi ngay sau đó, kể lại toàn bộ tình huống, giọng cô không giấu được sự hoảng loạn. “Tớ không biết phải làm sao,” cô nói, “nếu không được đi làm thêm, tớ sẽ không đủ khả năng trang trải cuộc sống, nhưng nếu vi phạm quy định, tớ có thể mất luôn cả suất học bổng.”
Minh Khôi nắm lấy tay cô, ánh mắt cậu đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ tìm cách giải quyết,” cậu nói, giọng cậu chắc chắn, “tớ sẽ giúp cậu soạn đơn xin xét duyệt trường hợp đặc biệt, đồng thời tìm hiểu xem quy định này có thực sự công bằng và đúng quy trình hay không.”
Tối đó, Hoài An gọi điện tâm sự với mẹ qua điện thoại từ bệnh viện, giọng cô không giấu được sự lo lắng. Cô Hạnh nghe xong, im lặng một lúc lâu trước khi lên tiếng, giọng bà trầm xuống. “Con à, có phải vì con mà chuyện này xảy ra không?”
“Con không biết mẹ à,” Hoài An đáp, giọng cô nghẹn ngào, “nhưng con cảm thấy quy định này ra đời đúng lúc, ngay sau khi con vào đội tuyển Olympic cùng Bảo Trân, có vẻ không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên.”
“Mẹ tin con sẽ tìm ra cách giải quyết,” cô Hạnh nói, cố gắng giữ giọng vững vàng dù trong lòng cũng đầy lo lắng, “nhưng nếu thật sự không thể tiếp tục vừa học vừa làm theo quy định mới, con đừng ngần ngại nói cho mẹ biết. Mẹ sẽ tìm cách xoay xở, dù có khó khăn tới đâu.”
“Con không muốn mẹ phải gánh thêm áp lực,” Hoài An nói, nước mắt bắt đầu trào ra, “mẹ đang bệnh, con không muốn làm mẹ lo lắng thêm vì chuyện của con nữa.”
“Con là con của mẹ,” cô Hạnh đáp, giọng bà đầy kiên định dù đang yếu ớt, “chuyện của con cũng là chuyện của mẹ. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua, như đã luôn làm suốt bao năm qua.”
Cuộc gọi kết thúc trong nước mắt của cả hai mẹ con, nhưng cũng để lại trong lòng Hoài An một sự ấm áp, tiếp thêm sức mạnh để cô đối mặt với thử thách mới đầy cam go này. Cô hiểu, dù con đường phía trước có khó khăn tới đâu, cô cũng không đơn độc, khi có mẹ, có Minh Khôi, và cả những người bạn chân thành luôn sẵn sàng đứng về phía cô trong mọi hoàn cảnh.
Ngày hôm sau, Minh Khôi cùng Hoài An tới gặp thầy Quang để nhờ tư vấn về quy trình nộp đơn xin xét duyệt trường hợp đặc biệt. Thầy Quang, sau khi nghe trình bày, nhíu mày suy nghĩ một lúc lâu.
“Quy định mới này thực sự khá bất thường,” thầy nói, giọng thầy trầm ngâm, “thường thì những thay đổi lớn về chính sách học bổng cần được thông báo trước cả học kỳ, không phải ban hành đột ngột giữa chừng như vậy. Thầy sẽ tìm hiểu thêm về quy trình thông qua quyết định này.”
“Thầy nghĩ liệu có ai đó cố tình tác động không ạ?” Hoài An hỏi, giọng cô ngập ngừng, không muốn đưa ra cáo buộc vô căn cứ.
“Thầy không dám khẳng định chắc chắn,” thầy Quang đáp, cẩn trọng trong từng lời nói, “nhưng em cứ chuẩn bị đơn xin xét duyệt trường hợp đặc biệt thật kỹ lưỡng, nêu rõ hoàn cảnh gia đình, thành tích học tập, và cả sự đóng góp của em cho đội tuyển Olympic sắp tới của trường. Đó sẽ là những căn cứ vững chắc để bảo vệ quyền lợi của em.”
Hoài An gật đầu, cảm thấy phần nào yên tâm hơn trước sự hỗ trợ tận tâm của thầy Quang. Cô và Minh Khôi dành cả buổi chiều để soạn thảo lá đơn, liệt kê chi tiết từng thành tích, từng nỗ lực mà cô đã đạt được kể từ ngày nhập học, cùng với những bằng chứng cụ thể về hoàn cảnh khó khăn của gia đình.
“Cảm ơn cậu đã luôn ở bên giúp đỡ tớ,” Hoài An nói, khi cả hai hoàn thành xong lá đơn vào lúc chiều muộn, giọng cô đầy biết ơn.
“Không cần cảm ơn đâu,” Minh Khôi đáp, mỉm cười, “tớ chỉ đang làm những gì một người quan tâm tới cậu nên làm thôi. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua thử thách này, tớ tin chắc chắn như vậy.”
Trong khi đó, tại một góc khác của trường, Lan Phương cũng đang tất bật thu thập chữ ký của các bạn học sinh khác, âm thầm soạn một bản kiến nghị gửi lên ban giám hiệu, bày tỏ sự ủng hộ đối với Hoài An và bày tỏ lo ngại về tính công bằng của quy định mới ban hành quá đột ngột.
“Tớ nghĩ, nếu có nhiều tiếng nói cùng lên tiếng, may ra ban giám hiệu sẽ xem xét lại kỹ lưỡng hơn,” Lan Phương giải thích với những bạn học được cô vận động ký tên, “Hoài An xứng đáng được đối xử công bằng, không nên để một quy định mơ hồ tước đi cơ hội học tập của bạn ấy.”
Nhiều học sinh, cảm động trước câu chuyện nghị lực của Hoài An, đã nhiệt tình ký tên ủng hộ, một số còn tự nguyện viết thêm những lời nhận xét tích cực về tinh thần học tập và sự chân thành của cô trong suốt thời gian qua.
Tối đó, khi Lan Phương báo tin về bản kiến nghị cho Hoài An, cô không khỏi xúc động trước sự ủng hộ bất ngờ này. “Tớ không ngờ có nhiều người sẵn sàng đứng ra bênh vực tớ như vậy,” cô nói, giọng cô nghẹn ngào.
“Cậu xứng đáng được như vậy,” Lan Phương đáp, “sau tất cả những gì cậu đã trải qua, mọi người đều thấy rõ cậu là người có thực lực và nhân cách tốt. Chúng tớ chỉ đang làm những gì cần làm để bảo vệ một người bạn đáng quý thôi.”
Sự ủng hộ chân thành từ bạn bè, thầy cô, và cả người mình yêu thương khiến Hoài An cảm thấy có thêm sức mạnh để đối mặt với thử thách phía trước, dù cô vẫn không thể hoàn toàn xua tan nỗi lo lắng về kết quả cuối cùng của lá đơn xin xét duyệt trường hợp đặc biệt mà cô sắp phải trình lên ban giám hiệu.
Đêm đó, trước khi đi ngủ, Hoài An mở cuốn sổ tay, viết thêm một dòng mới: "Dù thế giới có bất công tới đâu, vẫn luôn có những người tốt sẵn sàng đứng lên vì lẽ phải. Mình sẽ không đơn độc trong hành trình này." Cô gấp cuốn sổ lại, nhắm mắt, cầu mong một kết quả tốt đẹp sẽ tới với mình trong những ngày sắp tới, khi số phận của suất học bổng quý giá đang treo lơ lửng, chờ đợi quyết định cuối cùng từ những người có quyền lực trong ngôi trường quý tộc này, một quyết định mà cô biết, sẽ ảnh hưởng sâu sắc tới cả tương lai học tập lẫn cuộc sống của hai mẹ con cô.