Chương 11
Chương 11 — Kiêu Hãnh Và Học Bổng
Bảo Trân về nhà tối hôm đó với tâm trạng nặng nề, không thể giấu được vẻ mặt u ám trước mẹ mình. Bà Kim Ngân, vốn tinh tường trong việc nhận ra những thay đổi nhỏ nhất ở con gái, gặng hỏi ngay trong bữa tối.
“Có chuyện gì mà con buồn vậy?” bà hỏi, đặt đũa xuống, ánh mắt sắc bén quan sát con gái.
Bảo Trân do dự một lúc, không muốn để lộ cảm xúc thật của mình, nhưng cuối cùng cũng không giấu được. “Không có gì đâu mẹ,” cô đáp, cố gắng tỏ ra bình thường, “chỉ là chuyện trường lớp thôi.”
Bà Kim Ngân nhìn con gái một lúc lâu, rồi khéo léo hỏi thêm vài câu, dần dần khai thác được thông tin về việc Minh Khôi công khai thể hiện tình cảm với Hoài An trước mặt cả trường. Gương mặt bà thoáng qua một biểu cảm khó chịu, dù bà cố gắng che giấu.
“Thằng Khôi đó,” bà lẩm bẩm, giọng bà trầm ngâm, “con trai ông Tuấn, đối tác quan trọng của tập đoàn mình.”
Ngay sáng hôm sau, bà Kim Ngân chủ động sắp xếp một cuộc gặp gỡ với ông Trần Tuấn, ba của Minh Khôi, dưới danh nghĩa bàn bạc về một dự án hợp tác kinh doanh mới giữa hai công ty. Cuộc gặp diễn ra tại một nhà hàng sang trọng, không khí thân mật nhưng ẩn chứa những toan tính ngầm.
“Anh Tuấn này,” bà Kim Ngân nói, sau khi đã bàn xong những vấn đề kinh doanh chính, giọng bà chuyển sang thân mật hơn, “tôi nghe nói thằng Khôi nhà anh với con Trân nhà tôi học cùng lớp đó nhỉ.”
“Vâng, đúng vậy,” ông Tuấn gật đầu, “hai đứa có vẻ hợp nhau, thường xuyên trao đổi bài vở.”
“Vậy thì tốt quá,” bà Kim Ngân cười, ánh mắt bà lấp lánh một tia toan tính, “hai gia đình mình cũng đang hợp tác làm ăn thân thiết, nếu sau này hai đứa nhỏ có tình cảm với nhau, cũng là một mối lương duyên đẹp đẽ, vừa vẹn cả tình lẫn nghĩa.”
Ông Tuấn, dù không hoàn toàn hiểu rõ ý đồ sâu xa đằng sau câu nói này, cũng lịch sự đáp lại bằng những lời xã giao phù hợp, không ngờ rằng cuộc trò chuyện tưởng chừng vô thưởng vô phạt này sẽ tạo ra một áp lực vô hình lên con trai mình trong thời gian tới.
Tối đó, khi về nhà, ông Tuấn tình cờ nhắc lại cuộc trò chuyện với vợ trong bữa cơm, không để ý rằng Minh Khôi đang ngồi ngay đó, nghe được toàn bộ câu chuyện. “Bà Kim Ngân có vẻ rất quý con,” ông nói, nhìn sang phía Minh Khôi, “bà ấy còn nói bóng gió về chuyện con với con gái bà ấy sau này...”
Minh Khôi sững người, đũa trên tay khựng lại giữa chừng. “Ba nói vậy là sao ạ?” cậu hỏi, giọng cậu có phần căng thẳng.
“Ba chỉ đang kể lại thôi,” ông Tuấn đáp, không nhận ra sự thay đổi thái độ của con trai, “bà ấy có vẻ mong muốn hai gia đình mình gắn kết chặt chẽ hơn nữa trong tương lai.”
Minh Khôi im lặng, trong lòng dấy lên một cảm giác lo lắng mơ hồ. Cậu hiểu rõ, dù ba mẹ mình chưa chính thức đặt ra bất kỳ yêu cầu cụ thể nào, nhưng áp lực ngầm từ mối quan hệ làm ăn giữa hai gia đình có thể sẽ khiến tình cảm chân thành của cậu dành cho Hoài An trở nên phức tạp hơn rất nhiều, đặc biệt khi cậu biết rõ, bà Kim Ngân không phải người dễ dàng từ bỏ những gì bà đã quyết tâm theo đuổi.
“Ba,” Minh Khôi lên tiếng, cố gắng giữ giọng bình tĩnh, “con muốn nói rõ, con không có tình cảm gì với Bảo Trân cả. Con chỉ coi bạn ấy như một người bạn cùng lớp thôi.”
Ông Tuấn nhướn mày, có phần ngạc nhiên trước sự nghiêm túc bất thường của con trai. “Ba không ép con phải thích ai cả,” ông nói, “ba chỉ đang kể lại những gì bà Kim Ngân nói thôi. Con đừng suy nghĩ quá nhiều.”
“Con hiểu ạ,” Minh Khôi gật đầu, dù trong lòng vẫn không thể gạt bỏ hoàn toàn nỗi lo lắng vừa mới hình thành, “nhưng con muốn ba mẹ biết, con đã có người con thật lòng quan tâm rồi.”
Mẹ Minh Khôi, ngồi cạnh đó lắng nghe toàn bộ cuộc trò chuyện, tò mò hỏi thêm. “Vậy con thích ai vậy? Có phải bạn học cùng lớp không?”
Minh Khôi ngập ngừng một lúc, rồi quyết định thành thật. “Dạ, là một bạn tên Hoài An, học sinh học bổng của trường. Bạn ấy rất giỏi, chăm chỉ, và có nghị lực đáng ngưỡng mộ.”
Ba mẹ Minh Khôi nhìn nhau, không giấu được vẻ bất ngờ trước thông tin này, nhưng không ai vội vàng phản đối. “Nếu con thích bạn ấy vì tính cách, vì con người thật của bạn ấy,” mẹ cậu nói sau một lúc suy nghĩ, “thì ba mẹ tôn trọng lựa chọn của con. Chỉ cần con tập trung học hành, không để tình cảm ảnh hưởng tới tương lai là được.”
Lời nói cởi mở ấy khiến Minh Khôi cảm thấy nhẹ nhõm phần nào, dù cậu vẫn không khỏi lo lắng về cách bà Kim Ngân có thể phản ứng nếu bà biết rõ về tình cảm thật sự của cậu dành cho Hoài An, thay vì con gái của chính bà.
Sáng hôm sau tại trường, Minh Khôi kể lại toàn bộ câu chuyện cho Hoài An nghe trong giờ ra chơi, giọng cậu có phần trầm ngâm. “Tớ nghĩ, cậu nên biết chuyện này,” cậu nói, “mẹ Bảo Trân có vẻ đang muốn vun đắp quan hệ giữa hai gia đình mình. Tớ không muốn giấu cậu bất cứ điều gì.”
Hoài An lắng nghe, trong lòng dấy lên một nỗi lo lắng mới. “Vậy cậu định làm gì?” cô hỏi, giọng cô có phần thận trọng.
“Tớ đã nói rõ với ba mẹ, tớ không có tình cảm gì với Bảo Trân,” Minh Khôi đáp, ánh mắt cậu kiên định, “và tớ cũng đã nói rõ, tớ đang thích một người khác. Tớ không muốn để áp lực từ mối quan hệ làm ăn của gia đình quyết định thay tình cảm của mình.”
Sự dứt khoát ấy khiến Hoài An cảm động, nhưng cô cũng không khỏi lo lắng cho Minh Khôi. “Tớ sợ chuyện này sẽ gây khó khăn cho cậu,” cô nói, “mối quan hệ làm ăn giữa hai gia đình quan trọng vậy, nếu vì tớ mà ảnh hưởng tới công việc kinh doanh của ba cậu thì...”
“Cậu đừng lo cho tớ,” Minh Khôi ngắt lời, giọng cậu chắc chắn, “ba mẹ tớ tôn trọng lựa chọn của tớ. Quan hệ làm ăn là chuyện của người lớn, tình cảm là chuyện của tớ, hai chuyện đó không nên bị trộn lẫn vào nhau.”
Lời khẳng định ấy giúp Hoài An phần nào yên tâm hơn, nhưng cô vẫn không thể hoàn toàn gạt bỏ cảm giác bất an về những gì có thể xảy ra tiếp theo, đặc biệt khi cô hiểu rõ, bà Kim Ngân là người có ảnh hưởng lớn, không chỉ trong công việc kinh doanh mà còn trong chính ngôi trường mà cô đang theo học, nơi tương lai học tập của cô vẫn đang phụ thuộc vào suất học bổng quý giá ấy.
Buổi trưa, khi tan học, Hoài An tình cờ chạm mặt Bảo Trân ở hành lang, cả hai đứng khựng lại trong một khoảnh khắc ngượng ngùng. Lần đầu tiên, Bảo Trân không mở lời châm chọc hay tỏ thái độ kiêu ngạo như thường lệ, chỉ im lặng nhìn Hoài An với một ánh mắt phức tạp, khó đoán.
“Chào cậu,” Hoài An lên tiếng trước, cố gắng phá vỡ sự im lặng ngột ngạt, “chuẩn bị cho buổi tập luyện đội tuyển chưa?”
“Rồi,” Bảo Trân đáp cộc lốc, nhưng không rời đi ngay như thường lệ, ánh mắt cô lưỡng lự như đang muốn nói điều gì đó nhưng chưa tìm được lời phù hợp.
“Cậu có chuyện gì muốn nói à?” Hoài An hỏi, cảm nhận được sự bất thường trong thái độ của đối phương.
“Không có gì,” Bảo Trân lắc đầu, vội vàng lấy lại vẻ kiêu hãnh quen thuộc, “tớ chỉ đang nghĩ về buổi tập luyện thôi. Chúng ta nên gạt bỏ những mâu thuẫn cá nhân sang một bên để tập trung cho đội tuyển của trường.”
Câu nói ấy, dù vẫn giữ vẻ lạnh lùng, lại là lần đầu tiên Bảo Trân chủ động đề cập tới việc hợp tác thay vì đối đầu, khiến Hoài An không khỏi ngạc nhiên. “Tớ đồng ý,” cô đáp, gật đầu, “vì màu cờ sắc áo của trường, chúng ta nên gác lại những chuyện riêng tư để cùng nhau cố gắng.”
Bảo Trân gật đầu, không nói thêm gì, quay lưng bước đi, để lại Hoài An đứng đó với một cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa tò mò trước sự thay đổi thái độ bất ngờ này, dù cô cũng không dám chắc chắn liệu đây có phải là dấu hiệu của một sự hòa giải thực sự, hay chỉ đơn thuần là một thỏa thuận đình chiến tạm thời trước áp lực của cuộc thi sắp tới.
Chiều đó, buổi tập luyện đầu tiên của đội tuyển Olympic diễn ra tại phòng học riêng dành cho học sinh giỏi, với sự hướng dẫn của thầy Quang. Ngoài Hoài An và Bảo Trân, còn có thêm ba học sinh khác được chọn vào đội tuyển, tạo thành một nhóm năm người sẽ cùng nhau ôn luyện trong suốt những tuần tới.
“Cuộc thi Olympic liên trường năm nay có bốn môn thi chính,” thầy Quang giải thích, “Toán, Lý, Hóa, và Tiếng Anh. Mỗi người trong đội sẽ phụ trách một môn chuyên sâu, đồng thời phải hỗ trợ nhau trong phần thi đồng đội.”
Hoài An và Bảo Trân, dù không nói ra, đều ngầm hiểu rằng cả hai sẽ phải làm việc cùng nhau chặt chẽ hơn bao giờ hết trong những tuần sắp tới, bất kể những mâu thuẫn cá nhân vẫn còn tồn tại. Buổi tập luyện đầu tiên diễn ra trong không khí có phần gượng gạo, nhưng cả hai đều thể hiện được sự nghiêm túc, chuyên nghiệp cần thiết.
“Hoài An, em thử giải bài toán này xem,” thầy Quang nói, chỉ vào một bài toán khó trên bảng.
Hoài An bước lên, giải quyết bài toán một cách gọn gàng, chính xác. Bảo Trân quan sát từ dưới, không thể phủ nhận sự khâm phục trước cách tư duy sắc bén của đối thủ, dù trong lòng vẫn còn chút ganh đua không thể dứt bỏ hoàn toàn.
“Cách giải của em khá thú vị,” Bảo Trân bất ngờ lên tiếng nhận xét, giọng cô không còn vẻ châm biếm như trước, “nhưng tớ nghĩ có thể rút gọn thêm một bước nữa.”
Hoài An nhìn Bảo Trân, ngạc nhiên trước sự góp ý mang tính xây dựng này, nhưng cũng nhanh chóng nhận ra đó là một gợi ý hợp lý. “Cậu nói đúng,” cô đáp, gật đầu, “cảm ơn cậu đã chỉ ra.”
Khoảnh khắc trao đổi học thuật ngắn ngủi ấy, dù nhỏ bé, lại đánh dấu bước khởi đầu cho một mối quan hệ hoàn toàn mới giữa hai người — không còn đơn thuần là đối thủ ghen ghét, mà dần hình thành một sự tôn trọng lẫn nhau dựa trên năng lực thực sự, một nền tảng mong manh nhưng đầy hứa hẹn cho những thay đổi lớn lao hơn sẽ tới trong tương lai.