Kiêu Hãnh Và Học Bổng
9 phút đọc

Chương 16

Chương 16 — Kiêu Hãnh Và Học Bổng

Một tuần sau, thầy Quang triệu tập cuộc họp khẩn với ban giám hiệu để trình bày kết quả rà soát quy định mới về giới hạn giờ làm thêm đối với học sinh nhận học bổng. Ông đã dành nhiều ngày tìm hiểu kỹ lưỡng quy trình ban hành quyết định này, phát hiện ra nhiều điểm bất thường đáng chú ý.

“Thưa các thầy cô,” thầy Quang nói, mở đầu bài trình bày trước hội đồng, “sau khi kiểm tra hồ sơ, tôi nhận thấy quy định giới hạn giờ làm thêm được thông qua chỉ trong một cuộc họp bất thường của hội đồng quản trị, không tuân theo quy trình lấy ý kiến rộng rãi từ ban giám hiệu và hội đồng sư phạm như thông lệ.”

Thầy hiệu trưởng nhíu mày, ra hiệu cho thầy Quang tiếp tục. “Ngoài ra,” thầy Quang nói thêm, “quy định này chỉ áp dụng riêng cho học sinh nhận học bổng toàn phần, trong khi hiện tại, trường chỉ có duy nhất một trường hợp thuộc diện này — em Nguyễn Hoài An. Điều này khiến tôi không khỏi đặt câu hỏi về tính công bằng và mục đích thực sự đằng sau quyết định này.”

Không khí trong phòng họp trở nên căng thẳng. Thầy hiệu phó, người trực tiếp thông báo quy định này cho Hoài An, lên tiếng giải thích. “Quyết định này được đề xuất bởi một thành viên hội đồng quản trị,” ông nói, ánh mắt ông có phần né tránh, “với lý do đảm bảo chất lượng học tập của học sinh nhận học bổng.”

“Nhưng lý do đó không thuyết phục,” thầy Quang phản bác, giọng ông kiên quyết, “nếu thực sự muốn đảm bảo chất lượng học tập, quy định nên tập trung vào kết quả học tập thực tế, thay vì áp đặt giới hạn cứng nhắc về thời gian làm thêm, vốn không liên quan trực tiếp tới năng lực học tập của học sinh. Em Hoài An vẫn duy trì thành tích xuất sắc, đứng đầu khối, dù phải cân bằng giữa việc học và đi làm thêm.”

Thầy hiệu trưởng trầm ngâm suy nghĩ một lúc lâu trước khi lên tiếng, giọng ông dứt khoát. “Tôi đồng ý với quan điểm của thầy Quang. Nhà trường không thể ban hành những quy định thiếu công bằng, có dấu hiệu nhắm vào một cá nhân cụ thể, dù xuất phát từ bất kỳ áp lực nào.”

Ông quay sang thầy hiệu phó, giọng ông nghiêm khắc. “Tôi yêu cầu thu hồi quy định này ngay lập tức, đồng thời xây dựng lại chính sách hỗ trợ học sinh có hoàn cảnh khó khăn một cách toàn diện, công bằng hơn, không chỉ tập trung vào việc hạn chế mà còn cần có các biện pháp hỗ trợ thiết thực.”

Quyết định ấy, dù chưa được công bố chính thức, đã nhanh chóng lan tới tai bà Kim Ngân thông qua các mối quan hệ trong hội đồng quản trị. Bà tức tối gọi điện ngay cho thầy hiệu trưởng, giọng bà đầy uy quyền. “Tôi nghe nói ông định thu hồi quy định mới? Quy định đó đã được hội đồng quản trị thông qua chính thức.”

“Thưa bà Kim Ngân,” thầy hiệu trưởng đáp, giọng ông vẫn giữ được sự bình tĩnh và cứng rắn cần thiết, “với tư cách hiệu trưởng, tôi có trách nhiệm đảm bảo mọi chính sách của trường đều công bằng, minh bạch, và tuân thủ đúng quy trình. Quy định này có nhiều dấu hiệu bất thường, tôi không thể để nó tiếp tục có hiệu lực nếu không được xem xét lại kỹ lưỡng.”

Bà Kim Ngân im lặng một lúc, không ngờ vị hiệu trưởng vốn luôn tôn trọng ý kiến của hội đồng quản trị lại kiên quyết phản đối tới vậy. “Được,” bà nói, giọng bà cứng lại, “vậy chúng ta sẽ đưa vấn đề này ra thảo luận chính thức trong cuộc họp hội đồng quản trị sắp tới.”

Cúp máy, bà Kim Ngân ngồi trong phòng làm việc, ánh mắt bà đăm chiêu nhìn ra cửa sổ. Bà không ngờ, quyết định tưởng chừng đơn giản của mình lại vấp phải sự phản đối mạnh mẽ từ chính vị hiệu trưởng mà bà từng tin tưởng sẽ dễ dàng ủng hộ mọi đề xuất từ hội đồng quản trị.

Bà gọi thư ký, yêu cầu chuẩn bị đầy đủ tài liệu để bảo vệ quan điểm của mình trong cuộc họp sắp tới, nhưng trong thâm tâm, một phần nhỏ của bà cũng bắt đầu tự vấn về động cơ thực sự đằng sau quyết định này. Bà biết rõ, mình đã để cảm xúc cá nhân — sự bảo vệ thái quá dành cho con gái — chi phối một quyết định mang tính chính sách quan trọng của cả một ngôi trường.

Tối đó, khi Bảo Trân về nhà, bà Kim Ngân gọi con gái vào phòng làm việc, muốn tham khảo ý kiến trước khi cuộc họp chính thức diễn ra. “Con nghĩ sao về quy định giới hạn giờ làm thêm mà mẹ đề xuất?” bà hỏi, giọng bà dò xét phản ứng của con gái.

Bảo Trân do dự một lúc lâu, những cảm xúc phức tạp về Hoài An vẫn còn nguyên vẹn trong lòng cô, nhưng lần đầu tiên, cô cũng cảm thấy một sự áy náy rõ rệt trước tình huống này. “Con nghĩ,” cô nói, giọng cô chậm rãi, “có lẽ quy định đó hơi... quá khắt khe với riêng một trường hợp cụ thể. Con không chắc đó có phải là cách công bằng để đánh giá năng lực học tập hay không.”

Câu trả lời ấy khiến bà Kim Ngân sững người, không ngờ chính con gái mình — người mà bà tin rằng sẽ ủng hộ tuyệt đối quyết định này — lại tỏ ra do dự, thậm chí có phần nghiêng về phía đối lập. “Con đang bênh vực nó à?” bà hỏi, giọng bà có phần ngạc nhiên.

“Con không bênh vực ai cả,” Bảo Trân đáp, giọng cô cứng lại để che giấu sự bối rối bên trong, “con chỉ đang nói lên suy nghĩ thật của mình thôi mẹ.”

Bà Kim Ngân nhìn con gái một lúc lâu, ánh mắt bà dò xét nhưng không gặng hỏi thêm. “Được rồi,” bà nói, giọng bà dịu lại, “mẹ sẽ cân nhắc thêm ý kiến của con. Nhưng con nên nhớ, là con gái của chủ tịch tập đoàn, mọi lời nói và hành động của con đều có thể ảnh hưởng tới uy tín của cả gia đình.”

“Con hiểu ạ,” Bảo Trân đáp, cúi đầu, dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang những suy nghĩ chưa được giải tỏa trọn vẹn.

Rời khỏi phòng làm việc của mẹ, Bảo Trân đứng tựa vào cửa, thở dài. Cô không hiểu tại sao mình lại nói ra những lời bênh vực Hoài An như vậy, trong khi suốt mấy tháng qua, cô vẫn luôn coi cô gái ấy là đối thủ cần phải vượt qua bằng mọi giá. Có lẽ, những gì cô chứng kiến trong quá trình tập luyện chung cho đội tuyển Olympic, cùng với những thông tin về hoàn cảnh gia đình khó khăn của Hoài An, đã dần thay đổi cách nhìn nhận của cô, dù bản thân cô vẫn chưa hoàn toàn sẵn sàng thừa nhận sự thay đổi ấy một cách rõ ràng.

Cô lên phòng riêng, nằm xuống giường, nhìn lên trần nhà, tự hỏi liệu mình có đang dần trở thành một người khác, khác xa với hình ảnh tiểu thư kiêu ngạo, lạnh lùng mà cô vẫn luôn thể hiện trước mặt mọi người suốt bao năm qua hay không. Câu hỏi ấy, dù chưa có lời giải đáp rõ ràng, cũng đủ khiến Bảo Trân trăn trở suốt cả đêm dài, đánh dấu một bước ngoặt âm thầm nhưng quan trọng trong hành trình trưởng thành của chính cô.

Trong khi đó, tại trường, tin tức về việc thầy hiệu trưởng dự định thu hồi quy định giới hạn giờ làm thêm nhanh chóng lan truyền, mang lại một luồng sinh khí mới cho Hoài An và những người ủng hộ cô. Thầy Quang chủ động tìm gặp cô để thông báo tin vui này.

“Cảm ơn thầy rất nhiều,” Hoài An nói, giọng cô tràn đầy biết ơn, “nếu không có thầy đứng ra điều tra, có lẽ em đã phải chịu đựng quy định bất công đó mà không có cách nào phản kháng.”

“Đây là trách nhiệm của thầy,” thầy Quang đáp, mỉm cười, “thầy tin rằng, một ngôi trường tốt phải là nơi công bằng với tất cả học sinh, bất kể hoàn cảnh xuất thân. Em đã chứng minh được, thực lực và nghị lực mới là thước đo giá trị thực sự, không phải điều kiện kinh tế gia đình.”

“Nhưng thầy nghĩ, cuộc họp hội đồng quản trị sắp tới sẽ diễn ra thế nào ạ?” Hoài An hỏi, vẫn còn chút lo lắng trước khả năng quyết định cuối cùng có thể không như mong đợi.

“Thầy tin công lý sẽ chiến thắng,” thầy Quang đáp, giọng ông chắc chắn, “thầy hiệu trưởng đã có lập trường rất rõ ràng và kiên định. Với những bằng chứng thầy đã thu thập được về tính bất thường trong quy trình ban hành quy định, thầy tin hội đồng quản trị sẽ phải xem xét lại một cách nghiêm túc.”

Lời trấn an ấy giúp Hoài An phần nào an tâm hơn, dù cô vẫn không thể hoàn toàn gạt bỏ sự hồi hộp khi nghĩ tới cuộc họp quan trọng sắp diễn ra, nơi số phận của suất học bổng mà cô đã dày công gìn giữ sẽ chính thức được định đoạt.

Chiều đó, buổi tập luyện đội tuyển Olympic diễn ra như thường lệ, nhưng không khí giữa Hoài An và Bảo Trân đã trở nên khác lạ hơn hẳn. Bảo Trân, dù vẫn giữ vẻ kiêu hãnh quen thuộc, lại thỉnh thoảng đưa ra những góp ý mang tính xây dựng, không còn chút mỉa mai hay châm chọc như trước.

“Cậu có nghe tin về cuộc họp hội đồng quản trị sắp tới chưa?” Bảo Trân bất ngờ hỏi, khi cả hai đang cùng nhau giải một bài tập nhóm.

“Có,” Hoài An đáp, ngước lên nhìn Bảo Trân, có phần cảnh giác trước câu hỏi bất ngờ này, “cậu biết gì về chuyện đó à?”

Bảo Trân im lặng một lúc, dường như đang cân nhắc có nên tiết lộ thông tin hay không. “Mẹ tớ là người đề xuất quy định đó,” cô cuối cùng cũng thừa nhận, giọng cô có phần khó khăn, “nhưng tớ đã nói với mẹ, tớ nghĩ quy định đó không công bằng.”

Lời thú nhận ấy khiến Hoài An sững người, không ngờ Bảo Trân lại chủ động chia sẻ thông tin nhạy cảm này. “Cảm ơn cậu đã nói cho tớ biết,” cô nói, giọng cô chân thành, “và cảm ơn cậu vì đã lên tiếng bênh vực, dù đó là quyết định của mẹ cậu.”

“Tớ không làm vậy vì cậu,” Bảo Trân đáp nhanh, cố gắng giữ vẻ kiêu hãnh quen thuộc, nhưng giọng cô lại thiếu đi sự sắc bén thường thấy, “tớ chỉ nghĩ, một quy định thiếu công bằng sẽ ảnh hưởng xấu tới uy tín của cả trường thôi.”

Hoài An mỉm cười, không phản bác lại lời giải thích có phần gượng gạo ấy, chỉ lặng lẽ ghi nhận sự thay đổi tích cực trong thái độ của đối phương, dù nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa, như một tia sáng hy vọng cho một mối quan hệ có thể sẽ chuyển biến theo chiều hướng tốt đẹp hơn trong tương lai.

Đã sao chép liên kết chương