Chương 19
Chương 19 — Kiêu Hãnh Và Học Bổng
Một tuần sau chiến thắng Olympic, khi không khí hân hoan đã lắng xuống, Bảo Trân trở nên trầm lặng khác thường. Hoài An, giờ đây đã đủ tinh ý để nhận ra sự thay đổi này, quyết định chủ động hỏi thăm sau giờ học.
“Cậu có chuyện gì vậy? Dạo này tớ thấy cậu không được vui,” Hoài An hỏi, khi cả hai tình cờ ở lại lớp muộn để hoàn thành bài tập nhóm.
Bảo Trân do dự một lúc lâu, dường như đang đấu tranh nội tâm giữa việc giữ vững vẻ ngoài kiêu hãnh quen thuộc và mong muốn được chia sẻ. Cuối cùng, cô thở dài, buông bút xuống bàn. “Mẹ tớ vừa thông báo,” cô nói, giọng cô nghẹn lại, “bà đã lên kế hoạch cho tớ du học ngành quản trị kinh doanh ở nước ngoài sau khi tốt nghiệp, để chuẩn bị kế thừa tập đoàn. Tớ không có quyền lựa chọn ngành học mình thực sự yêu thích.”
“Vậy cậu thực sự muốn học gì?” Hoài An hỏi, giọng cô đầy quan tâm.
“Tớ thích văn học,” Bảo Trân đáp, giọng cô nhỏ lại như thể đang thú nhận một bí mật khó nói, “tớ mơ ước trở thành nhà văn, hoặc ít nhất là biên tập viên cho một nhà xuất bản nào đó. Nhưng mẹ tớ nói, đó chỉ là một sở thích viển vông, không thể nuôi sống bản thân, càng không xứng đáng với vị thế của gia đình tớ.”
Hoài An lắng nghe, cảm nhận rõ nỗi đau ẩn giấu đằng sau vẻ ngoài hào nhoáng, đầy đủ vật chất mà Bảo Trân vẫn luôn thể hiện trước mặt mọi người. “Cậu đã bao giờ nói thẳng với mẹ về mong muốn thực sự của mình chưa?” cô hỏi.
“Tớ không dám,” Bảo Trân lắc đầu, nước mắt bắt đầu ứa ra, điều hiếm khi xảy ra trước mặt người khác, “mẹ tớ đã hy sinh rất nhiều để xây dựng tập đoàn sau khi ba tớ bỏ đi. Tớ không muốn làm bà thất vọng, dù điều đó có nghĩa là tớ phải từ bỏ ước mơ của chính mình.”
“Tớ hiểu cảm giác đó,” Hoài An nói, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Bảo Trân, “nhưng tớ nghĩ, một người mẹ thực sự yêu thương con cái sẽ muốn thấy con mình hạnh phúc, chứ không phải chỉ đơn thuần đạt được những gì bà kỳ vọng. Có lẽ cậu nên thử nói chuyện thẳng thắn với mẹ, chia sẻ cảm xúc thật của mình. Biết đâu bà sẽ hiểu và ủng hộ cậu.”
Bảo Trân nhìn Hoài An, ánh mắt cô đầy sự ngạc nhiên trước sự thấu hiểu sâu sắc này. “Tớ không ngờ,” cô nói, giọng cô run run, “cậu, người có hoàn cảnh khó khăn hơn tớ nhiều, lại có thể an ủi tớ về những vấn đề tưởng chừng xa xỉ như vậy.”
“Mỗi người đều có những khó khăn riêng,” Hoài An đáp, mỉm cười nhẹ nhàng, “tớ nghèo về vật chất, nhưng tớ luôn có mẹ ở bên, luôn được tự do theo đuổi ước mơ của mình, dù phải vất vả hơn. Còn cậu, dù đầy đủ vật chất, lại phải gánh chịu những áp lực, kỳ vọng mà tớ chưa từng phải trải qua. Không ai trong chúng ta hoàn toàn may mắn hay bất hạnh cả, chỉ là mỗi người đối mặt với những thử thách khác nhau thôi.”
Bảo Trân lau nước mắt, ngồi im lặng một lúc, để cho những lời nói ấy thấm sâu vào tâm trí. “Cậu biết không,” cô nói sau đó, giọng cô đã bình tĩnh hơn, “từ nhỏ tới giờ, tớ chưa từng có ai để tâm sự những điều này. Bạn bè xung quanh tớ toàn những người quan tâm tới địa vị, tới những gì tớ có thể mang lại cho họ, chứ không thực sự quan tâm tới cảm xúc thật của tớ.”
“Giờ cậu có tớ rồi,” Hoài An nói, siết nhẹ tay Bảo Trân, “dù mối quan hệ của chúng ta bắt đầu không mấy suôn sẻ, nhưng tớ tin, chúng ta có thể trở thành bạn bè thực sự, nếu cậu muốn.”
Bảo Trân nhìn Hoài An, một nụ cười chân thành, hiếm hoi nở trên môi cô. “Tớ muốn,” cô đáp, giọng cô đầy chân thành, “cảm ơn cậu, Hoài An, vì đã không để bụng những gì tớ từng gây ra cho cậu, và vì đã sẵn lòng lắng nghe những tâm sự của tớ hôm nay.”
“Bạn bè là để giúp đỡ nhau vượt qua khó khăn mà,” Hoài An đáp, mỉm cười, “tớ tin, nếu cậu đủ can đảm chia sẻ ước mơ thật sự với mẹ, bà sẽ hiểu và tôn trọng lựa chọn của cậu. Đôi khi, người lớn cũng cần thời gian và cơ hội để hiểu con cái mình hơn.”
“Tớ sẽ thử,” Bảo Trân nói, giọng cô đầy quyết tâm mới mẻ, “cảm ơn cậu vì đã cho tớ thêm can đảm để đối mặt với điều này.”
Hai người ngồi lại thêm một lúc, trò chuyện về những ước mơ, hoài bão của mỗi người, một cuộc trò chuyện chân thành mà có lẽ, nếu không trải qua bao thử thách, hiểu lầm suốt mấy tháng qua, họ sẽ không bao giờ có cơ hội được chia sẻ cùng nhau như vậy.
“Cậu muốn học ngành gì sau này?” Bảo Trân hỏi, tò mò muốn biết thêm về ước mơ của Hoài An.
“Tớ muốn học ngành Y,” Hoài An đáp, ánh mắt cô sáng lên đầy nhiệt huyết, “vì mẹ tớ bị bệnh, tớ chứng kiến quá nhiều những khó khăn mà bệnh nhân nghèo phải đối mặt. Tớ muốn trở thành bác sĩ, để có thể giúp đỡ những người có hoàn cảnh giống mẹ con tớ.”
“Ước mơ đó thật ý nghĩa,” Bảo Trân nói, giọng cô đầy sự ngưỡng mộ, “tớ tin cậu sẽ trở thành một bác sĩ giỏi, tận tâm.”
“Cảm ơn cậu,” Hoài An cười, “còn cậu, nếu thực sự theo đuổi ước mơ văn học, tớ tin cậu cũng sẽ thành công. Cậu có tài quan sát tinh tế, cách diễn đạt sắc sảo, tớ nghĩ đó là những tố chất quan trọng của một nhà văn giỏi.”
Bảo Trân mỉm cười, cảm động trước lời động viên chân thành này. “Cảm ơn cậu đã tin tưởng tớ,” cô nói, “tớ nghĩ, đây là lần đầu tiên có người thực sự ủng hộ ước mơ của tớ, thay vì chỉ nhìn vào những gì tớ 'nên' làm theo kỳ vọng của người khác.”
Trời đã tối muộn khi cả hai rời khỏi lớp học, cùng nhau bước ra cổng trường trong một bầu không khí ấm áp, gần gũi chưa từng có trước đây. Cuộc trò chuyện chân thành tối nay đã đặt nền móng vững chắc cho một tình bạn mới, một tình bạn được xây dựng không phải trên sự ganh đua, đố kỵ, mà trên sự thấu hiểu, tôn trọng lẫn nhau giữa hai cô gái từng đứng ở hai đầu đối lập của xã hội.
Trên đường về nhà, Hoài An nhắn tin kể lại toàn bộ cuộc trò chuyện cho Minh Khôi nghe, giọng văn trong tin nhắn tràn đầy sự ngạc nhiên xen lẫn niềm vui. "Cậu có tin được không, tớ vừa có một buổi trò chuyện thật sâu sắc với Bảo Trân. Hóa ra, đằng sau vẻ kiêu ngạo đó là một người con gái cô đơn, đang chật vật tìm cách sống đúng với ước mơ của chính mình."
"Tớ không quá bất ngờ đâu," Minh Khôi nhắn lại, "tớ luôn tin, sâu bên trong, Bảo Trân không phải người xấu, chỉ là cậu ấy chưa tìm được ai thực sự hiểu mình thôi. Cậu đã làm rất tốt khi mở lòng với cậu ấy."
"Tớ mừng vì mọi chuyện đang dần tốt đẹp hơn," Hoài An nhắn, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cô khi gõ những dòng chữ ấy, "cảm giác như, sau tất cả những sóng gió vừa qua, mọi thứ đang dần tìm được sự cân bằng."
"Đó là vì cậu luôn biết cách đối xử tử tế với mọi người, ngay cả khi họ từng đối xử không tốt với cậu," Minh Khôi đáp, "đó chính là điều khiến tớ ngưỡng mộ cậu nhất, Hoài An à."
Đọc dòng tin nhắn ấy, Hoài An cảm thấy trái tim mình ấm áp lạ thường. Cô cất điện thoại vào túi, bước đi trong ánh hoàng hôn nhuộm vàng con đường quen thuộc, lòng tràn đầy hy vọng vào một tương lai tươi sáng hơn, không chỉ cho riêng bản thân mình, mà còn cho cả những người xung quanh cô — những người mà cô chưa từng nghĩ tới, lại có thể trở thành những người bạn, người đồng minh quan trọng trong hành trình trưởng thành đầy ý nghĩa này.
Vài ngày sau, Bảo Trân quyết định thực hiện lời hứa với chính mình, tìm một buổi tối yên tĩnh để nói chuyện thẳng thắn với mẹ về ước mơ theo đuổi ngành văn học. Cô chuẩn bị kỹ lưỡng những gì mình muốn nói, luyện tập trước gương nhiều lần để có đủ can đảm đối mặt với phản ứng có thể không như mong đợi từ người mẹ quyền uy của mình.
“Mẹ,” cô mở lời, giọng cô run run nhưng kiên định, khi cả hai đang dùng bữa tối, “con muốn nói với mẹ về ước mơ thật sự của con.”
Bà Kim Ngân ngẩng lên, có phần ngạc nhiên trước sự nghiêm túc bất thường trong giọng nói của con gái. “Con nói đi,” bà đáp, đặt đũa xuống, lắng nghe.
Bảo Trân hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu chia sẻ toàn bộ tâm tư đã giấu kín suốt bao năm qua — tình yêu với văn học, ước mơ trở thành nhà văn hoặc biên tập viên, và cả nỗi sợ hãi phải sống một cuộc đời không phải của chính mình chỉ để làm hài lòng kỳ vọng của người khác. Đây là lần đầu tiên, sau nhiều năm im lặng, cô dám mở lòng hoàn toàn trước mẹ mình, không giấu giếm bất cứ điều gì.
Bà Kim Ngân lắng nghe trong im lặng, gương mặt bà thoáng qua nhiều cung bậc cảm xúc phức tạp, từ ngạc nhiên, tới trầm ngâm, và cuối cùng là một sự xúc động mà bà cố gắng che giấu. Khi Bảo Trân kết thúc lời tâm sự, phòng ăn chìm trong im lặng một lúc lâu trước khi bà lên tiếng, giọng bà không còn vẻ nghiêm khắc như thường lệ.
“Mẹ xin lỗi,” bà nói, khiến Bảo Trân sững người vì bất ngờ, “mẹ đã quá tập trung vào việc chuẩn bị cho con kế thừa tập đoàn, mà quên mất hỏi con thực sự muốn gì. Mẹ sẽ suy nghĩ nghiêm túc về những gì con vừa chia sẻ.”
Lời nói ấy, dù chưa phải là một sự chấp thuận hoàn toàn, cũng đã mở ra một tia hy vọng mới cho Bảo Trân, một bước tiến quan trọng trong hành trình tìm kiếm sự thấu hiểu giữa hai mẹ con, sau bao năm chỉ giao tiếp qua những kỳ vọng và áp lực lạnh lùng.