Kiêu Hãnh Và Học Bổng
8 phút đọc

Chương 8

Chương 8 — Kiêu Hãnh Và Học Bổng

Buổi họp toàn trường vào sáng thứ Hai tuần sau đó khiến Bảo Trân cảm thấy như bị dồn vào chân tường. Trước sự chứng kiến của toàn thể học sinh, thầy hiệu trưởng công khai tuyên bố kết quả điều tra, khẳng định Hoài An hoàn toàn trong sạch, đồng thời cảnh báo nghiêm khắc về hành vi lan truyền thông tin sai sự thật gây tổn hại danh dự người khác.

“Nhà trường sẽ xử lý nghiêm mọi trường hợp vi phạm quy định về ứng xử văn minh trên mạng xã hội,” thầy hiệu trưởng nói, giọng ông nghiêm khắc, ánh mắt lướt qua đám đông học sinh như đang tìm kiếm thủ phạm, “dù là ai, bất kể xuất thân gia đình như thế nào.”

Bảo Trân ngồi ở hàng ghế đầu, cảm giác như mọi ánh mắt đang đổ dồn về phía mình, dù cô không phải người trực tiếp đăng bài. Cô liếc nhìn Diễm Quỳnh ngồi cách đó không xa, thấy bạn mình cũng đang cúi gằm mặt, rõ ràng đang lo lắng không kém.

Sau buổi họp, khi tin đồn về nguồn gốc bài đăng ẩn danh dần lan truyền trong trường — dù chưa có kết luận chính thức, nhưng nhiều người đã bắt đầu nghi ngờ nhóm bạn thân cận của Bảo Trân — cô cảm thấy uy tín của mình bị ảnh hưởng nghiêm trọng, một cảm giác xa lạ mà cô chưa từng trải qua trong suốt ba năm học tại ngôi trường này.

“Cậu có biết gì về chuyện đó không?” một bạn học tò mò hỏi Bảo Trân trong giờ ra chơi, ánh mắt đầy nghi hoặc.

“Tớ không biết gì cả,” Bảo Trân đáp, giọng cô cứng lại, cố gắng giữ vẻ bình thản dù trong lòng đang sôi sục vì bị đặt vào tình thế khó xử.

Tối hôm đó, Bảo Trân triệu tập Diễm Quỳnh tới nhà mình, giọng cô đầy tức giận khi cả hai ở riêng trong phòng. “Cậu làm tớ liên lụy rồi đó,” cô nói, “giờ cả trường đang nghi ngờ nhóm mình đứng sau chuyện này.”

“Tớ xin lỗi,” Diễm Quỳnh cúi đầu, giọng có phần hối lỗi, “tớ không ngờ mọi chuyện lại đi xa tới mức này. Tớ chỉ nghĩ đơn giản là muốn giúp cậu thôi.”

“Từ giờ, đừng làm bất cứ điều gì liên quan tới chuyện này nữa,” Bảo Trân ra lệnh, giọng cô kiên quyết, “nếu bị phát hiện, cậu phải tự chịu trách nhiệm, đừng kéo tớ vào.”

Diễm Quỳnh gật đầu, dù trong lòng không khỏi cảm thấy tủi thân trước thái độ lạnh lùng, dứt khoát của người bạn mà cô vẫn luôn coi là thân thiết nhất. Sau khi Diễm Quỳnh ra về, Bảo Trân ngồi một mình trong phòng, cảm giác bối rối, mất phương hướng dần lấn át sự tức giận ban đầu.

Cô mở laptop, lại một lần nữa tìm kiếm thông tin về Hoài An, nhưng lần này, thay vì cảm giác ghen tị thuần túy, trong lòng cô lại dấy lên một sự tò mò pha lẫn ngưỡng mộ miễn cưỡng trước cách Hoài An đối mặt với nghịch cảnh — không hề nao núng, không cầu cứu ai, chỉ âm thầm chứng minh sự trong sạch bằng chính năng lực và sự kiên định của bản thân.

“Tại sao mình lại cảm thấy khó chịu vì một người mình còn chưa hiểu rõ như vậy?” cô tự hỏi, đóng laptop lại, nằm xuống giường nhưng không cách nào chợp mắt được. Cảm giác ghen tị, tức giận, và một chút gì đó giống như sự tò mò về cuộc sống hoàn toàn khác biệt của Hoài An cứ đan xen lẫn lộn trong tâm trí cô suốt cả đêm dài, khiến Bảo Trân, lần đầu tiên trong đời, phải tự vấn về chính những giá trị mà cô vẫn luôn tin tưởng tuyệt đối.

Sáng hôm sau, khi bước vào lớp, Bảo Trân bắt gặp cảnh tượng Hoài An đang được vây quanh bởi một nhóm bạn học, ai nấy đều tíu tít hỏi han, chúc mừng sau khi mọi chuyện được sáng tỏ. Cảnh tượng ấy, dù chỉ diễn ra trong tích tắc, lại khiến Bảo Trân cảm thấy một nỗi cô đơn kỳ lạ len lỏi trong lòng — dù cô luôn là tâm điểm của sự chú ý trong trường, nhưng phần lớn sự chú ý ấy tới từ vị thế gia đình, từ nỗi sợ hãi hoặc mong muốn lấy lòng, chứ không xuất phát từ sự yêu mến chân thành như những gì cô đang chứng kiến ở Hoài An.

Trong giờ học, Bảo Trân không thể tập trung như thường lệ, tâm trí cô cứ lơ đãng nghĩ về những điều vừa quan sát được. Cô liếc nhìn về phía Hoài An, thấy cô đang chăm chú ghi chép, thỉnh thoảng quay sang trao đổi bài với Minh Khôi, cả hai cười đùa thoải mái, tự nhiên.

“Sao tự nhiên lại để ý tới nó vậy,” Bảo Trân tự nhủ, cố gắng xua tan những suy nghĩ vẩn vơ, quay lại tập trung vào bài giảng. Nhưng dù cố gắng thế nào, hình ảnh về sự tự tin, kiên cường của Hoài An vẫn cứ ám ảnh cô suốt cả buổi học, khơi dậy một cảm giác vừa ghen tị vừa tò mò mà cô chưa từng trải qua trước đây đối với bất kỳ ai.

Giờ ra chơi, khi đi ngang qua khu vực sân trường, Bảo Trân tình cờ nghe được cuộc trò chuyện giữa hai giáo viên đứng gần đó, đang bàn tán về hoàn cảnh gia đình khó khăn của Hoài An — người mẹ bị bệnh nặng, phải chạy thận định kỳ, trong khi con gái vừa học vừa đi làm thêm để trang trải cuộc sống. Thông tin ấy khiến Bảo Trân sững lại, một cảm giác phức tạp dâng lên trong lòng cô, xen lẫn giữa sự ngạc nhiên và một chút gì đó giống như sự xấu hổ mơ hồ trước những gì cô đã từng làm.

Cô đứng lặng một lúc, nhìn theo bóng dáng hai giáo viên đang bước đi, tâm trí quay cuồng với những suy nghĩ mới mẻ. Trong khi cô vẫn thường than phiền về áp lực học tập, về những kỳ vọng nặng nề từ mẹ, thì Hoài An lại phải gánh vác cùng lúc cả việc học lẫn trách nhiệm chăm sóc gia đình, mà vẫn có thể đạt được thành tích xuất sắc như vậy.

Buổi trưa, khi ngồi ăn cùng nhóm bạn thân trong căng tin, Bảo Trân bất giác đặt câu hỏi mà chính cô cũng ngạc nhiên khi thốt ra. “Các cậu có biết gì về hoàn cảnh gia đình của Hoài An không?”

Nhóm bạn nhìn nhau, có phần bất ngờ trước sự quan tâm bất thường này. “Nghe nói mẹ bạn ấy bị bệnh nặng lắm,” một người đáp, “bạn ấy phải vừa học vừa đi làm thêm để kiếm tiền phụ giúp gia đình.”

Bảo Trân im lặng, tiếp tục ăn trong im lặng, nhưng tâm trí cô vẫn không ngừng suy nghĩ về những gì vừa nghe được. Cô nhìn lại chính cuộc sống của mình — đầy đủ vật chất, không thiếu thốn bất cứ điều gì, nhưng lại luôn cảm thấy trống rỗng, cô đơn giữa những kỳ vọng lạnh lùng từ gia đình.

“Sao tự nhiên cậu quan tâm tới nó vậy?” Diễm Quỳnh hỏi, giọng có chút dò xét.

“Không có gì,” Bảo Trân đáp, lảng tránh câu hỏi, cố gắng che giấu sự bối rối đang dần hình thành trong lòng, một sự bối rối mà cô biết, sẽ còn tiếp tục ám ảnh cô cho tới khi cô tìm ra được câu trả lời thỏa đáng cho chính những cảm xúc phức tạp mà mình đang trải qua.

Buổi tối hôm đó, khi mẹ cô, bà Kim Ngân, hiếm hoi về nhà sớm để dùng bữa tối cùng con gái, Bảo Trân bất ngờ hỏi một câu khiến bà sững người. “Mẹ ơi, mẹ có bao giờ cảm thấy áp lực vì phải luôn đứng đầu, luôn phải hoàn hảo không?”

Bà Kim Ngân nhìn con gái, có chút ngạc nhiên trước câu hỏi bất thường này. “Sao con lại hỏi vậy?”

“Con chỉ tò mò thôi,” Bảo Trân đáp, cúi xuống nhìn chén cơm trước mặt, không dám nhìn thẳng vào mắt mẹ, “dạo này con thấy mệt mỏi quá, lúc nào cũng phải cố gắng để không thua kém ai.”

Bà Kim Ngân im lặng một lúc, ánh mắt bà thoáng qua một sự suy tư hiếm thấy. “Mẹ hiểu cảm giác đó,” bà nói, giọng bà dịu lại hơn thường lệ, “nhưng con à, trong thế giới này, nếu con không đủ mạnh mẽ, con sẽ dễ dàng bị người khác vượt qua, bị coi thường. Mẹ chỉ muốn con luôn ở vị trí tốt nhất để không ai có thể bắt nạt con được.”

Câu trả lời ấy, dù xuất phát từ tình thương theo cách riêng của người mẹ, lại khiến Bảo Trân cảm thấy càng thêm cô đơn, bởi nó không hề chạm tới cốt lõi câu hỏi thực sự mà cô muốn hỏi — liệu mẹ có yêu thương cô vì chính con người cô, hay chỉ vì những thành tích, những vị trí số một mà cô luôn phải cố gắng đạt được bằng mọi giá.

Sau bữa tối, khi bà Kim Ngân trở lại phòng làm việc để tiếp tục công việc dang dở, Bảo Trân ngồi một mình trong phòng khách rộng lớn nhưng trống trải, ánh mắt cô dõi theo bóng dáng người giúp việc đang dọn dẹp bàn ăn. Căn biệt thự sang trọng này, dù đầy đủ tiện nghi, lại thiếu vắng hoàn toàn hơi ấm của một gia đình thực sự.

Cô nhớ lại hình ảnh Hoài An được bao bọc bởi tình thương của mẹ, dù trong hoàn cảnh nghèo khó, bệnh tật. Cô nhớ lại cả những lời kể về việc Hoài An vẫn dành thời gian chăm sóc mẹ, dù bận rộn tới đâu. Một sự so sánh không mong muốn cứ hiện lên trong tâm trí cô, khiến Bảo Trân cảm thấy một nỗi ganh tị mới, không còn đơn thuần chỉ vì thành tích học tập, mà vì một thứ tình cảm gia đình ấm áp mà cô luôn khao khát nhưng chưa bao giờ thực sự có được.

Cô đứng dậy, bước lên phòng riêng, mở lại tấm ảnh gia đình cũ mà cô vẫn cất giữ trong ngăn kéo, nhìn ngắm nó hồi lâu trước khi cẩn thận cất lại, tự nhủ rằng, dù có chuyện gì xảy ra, cô cũng sẽ không để bản thân trở nên yếu đuối, cho dù trong lòng, những cảm xúc phức tạp về Hoài An, về gia đình mình, vẫn tiếp tục âm ỉ cháy, chờ đợi một cơ hội để bùng phát thành một điều gì đó lớn lao hơn trong tương lai không xa.

Đã sao chép liên kết chương