Chương 5
Chương 5 — Kiêu Hãnh Và Học Bổng
Vài ngày sau kỳ thi, Hoài An bắt đầu nhận thấy những thay đổi tinh vi trong thái độ của một số bạn cùng lớp đối với mình. Những lời chào hỏi thân thiện trước đây dần trở nên nhạt nhòa, một vài ánh mắt dò xét, thì thầm bàn tán xuất hiện mỗi khi cô đi ngang qua.
“Cậu có để ý gì khác thường không?” Hoài An hỏi Lan Phương trong giờ ra chơi, giọng cô có chút băn khoăn.
“Có,” Lan Phương gật đầu, vẻ mặt cũng không giấu được sự lo lắng, “tớ nghe vài đứa trong nhóm bạn của Bảo Trân xì xào gì đó về cậu, nhưng chưa rõ cụ thể là chuyện gì.”
Sự mơ hồ ấy khiến Hoài An càng thêm bất an. Cô cố gắng tập trung vào việc học, tự nhủ mình không làm gì sai trái nên không có gì phải sợ hãi, nhưng linh cảm về một điều gì đó không hay đang âm thầm hình thành vẫn không ngừng ám ảnh cô suốt cả ngày.
Tới cuối tuần, khi Hoài An đăng nhập vào trang mạng xã hội dành riêng cho học sinh trong trường để kiểm tra bài tập nhóm, cô sững người khi thấy một bài đăng ẩn danh đang lan truyền nhanh chóng, thu hút hàng trăm bình luận chỉ trong vài giờ.
"Có ai thắc mắc giống mình không, học sinh học bổng gì mà điểm số cao bất thường vậy? Nghe nói đề thi đầu vào của bạn ấy có người quen trong ban giám khảo. Không biết có gian lận gì không nữa..."
Hoài An đọc đi đọc lại bài đăng, tay run run vì phẫn nộ lẫn hoang mang. Cô chưa từng gặp bất kỳ ai trong ban giám khảo tuyển sinh, càng không có bất kỳ mối quan hệ nào có thể tác động tới kết quả thi của mình. Nhưng những bình luận bên dưới bài đăng lại đang dần biến giả thuyết vô căn cứ ấy thành một "sự thật" được nhiều người tin tưởng.
"Đúng đó, tự nhiên vượt qua Bảo Trân ngay kỳ thi đầu tiên, nghe có vẻ đáng ngờ thật."
"Chắc lại chạy học bổng chứ gì, giờ thời buổi này cái gì chẳng mua được."
"Nhà nghèo mà học trường xịn vậy, chắc phải có gì mờ ám."
Mỗi bình luận như một nhát dao cứa vào lòng tự trọng của Hoài An. Cô cố gắng bình tĩnh, gõ một bình luận phản bác, khẳng định mình không hề gian lận, nhưng dòng bình luận của cô nhanh chóng bị chìm nghỉm giữa hàng loạt ý kiến tiêu cực khác, thậm chí còn bị vài người mỉa mai là "chống chế".
Chủ nhật, Hoài An gọi điện cho Lan Phương, giọng cô không giấu được sự lo lắng. “Cậu có biết ai đăng bài đó không?”
“Tớ không chắc,” Lan Phương đáp, giọng cô cũng đầy áy náy, “nhưng tài khoản đăng bài là tài khoản ẩn danh, được tạo cách đây vài ngày. Tớ nghi là có liên quan tới nhóm bạn của Bảo Trân, nhưng không có bằng chứng cụ thể.”
Hoài An siết chặt điện thoại, cảm giác bất lực dâng lên trong lòng. Cô hiểu rõ, đây chính là hình thức chèn ép mà Lan Phương từng cảnh báo — không phải những lời đe dọa trực tiếp, mà là những đòn tấn công gián tiếp, khó lòng truy ra thủ phạm cụ thể, nhưng lại đủ sức phá hủy danh dự của một người chỉ trong vài ngày ngắn ngủi.
Thứ Hai, khi Hoài An bước vào lớp, cô cảm nhận rõ bầu không khí đã thay đổi hẳn. Một vài bạn học tránh ánh mắt cô, những cuộc trò chuyện rôm rả trước đây bỗng im bặt mỗi khi cô tới gần. Bảo Trân ngồi ở bàn đầu, không hề nhìn về phía cô, nhưng khóe miệng cô thoáng qua một nét cười mãn nguyện khó nhận ra.
Minh Khôi, nhận thấy sự cô lập bất thường đang bao trùm lấy Hoài An, tìm cách ngồi gần cô hơn trong giờ ra chơi, cố gắng tạo không khí bình thường như chưa từng có chuyện gì xảy ra. “Cậu đừng để ý tới mấy lời đồn vô căn cứ đó,” cậu nói, giọng chân thành, “ai hiểu cậu thì sẽ biết cậu không phải người như vậy.”
“Cảm ơn cậu,” Hoài An đáp, giọng cô có phần mệt mỏi, “nhưng tớ không biết phải làm sao để chứng minh sự trong sạch của mình khi không biết ai đang đứng sau chuyện này.”
Cô nhìn về phía Bảo Trân, người vẫn đang thản nhiên trò chuyện cùng nhóm bạn của mình như không hề hay biết gì, và tự hỏi, liệu đây có phải chỉ là khởi đầu cho một chuỗi những thử thách còn khó khăn hơn nữa đang chờ đợi cô ở phía trước tại ngôi trường vốn tưởng chừng là cơ hội đổi đời này.
Giờ học Toán buổi chiều, thầy giáo bất ngờ gọi Hoài An lên bảng giải một bài toán khó, phần bài tập nâng cao mà cả lớp đều e ngại. Hoài An bước lên, cố gắng tập trung dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang bởi những chuyện vừa xảy ra. Cô giải quyết bài toán một cách gọn gàng, chính xác, khiến cả lớp không khỏi trầm trồ.
“Rất tốt, Hoài An,” thầy giáo khen ngợi, “cách giải của em rất sáng tạo, khác hẳn với cách giải thông thường trong sách giáo khoa.”
Lời khen ấy, dù đáng lẽ phải mang lại niềm vui, lại khiến Hoài An cảm thấy thêm phần lo lắng, khi cô bắt gặp ánh mắt khó chịu thoáng qua từ một vài học sinh trong nhóm bạn thân cận của Bảo Trân. Cô lặng lẽ trở về chỗ ngồi, cố gắng không để những ánh mắt ấy ảnh hưởng tới sự tập trung của mình trong phần còn lại của buổi học.
Sau giờ học, khi Hoài An đang thu dọn sách vở, một trong những người bạn thân cận của Bảo Trân — cô gái tên Diễm Quỳnh — cố tình đi ngang qua, va nhẹ vào vai Hoài An khiến vài cuốn sách rơi xuống đất.
“Ơ, xin lỗi nha,” Diễm Quỳnh nói, giọng điệu giả tạo không hề có chút thành ý, “tại thấy cậu đứng chắn lối đi quá.”
Hoài An không đáp lại, chỉ lặng lẽ cúi xuống nhặt sách, cố gắng giữ bình tĩnh dù trong lòng hiểu rõ đây chỉ là một trong chuỗi những hành động khiêu khích nhỏ nhặt mà cô có thể sẽ còn phải đối mặt trong thời gian tới.
“Cậu ổn không?” Minh Khôi hỏi, chạy tới giúp cô nhặt nốt mấy cuốn sách còn lại, ánh mắt cậu nhìn theo bóng dáng Diễm Quỳnh đang bước đi với vẻ khó chịu rõ rệt.
“Tớ ổn,” Hoài An đáp, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, “chỉ là một tai nạn nhỏ thôi mà.”
Nhưng cả hai đều hiểu rõ, đó không đơn thuần chỉ là một tai nạn, mà là dấu hiệu đầu tiên cho một cuộc chiến ngầm đang dần hình thành, nơi Hoài An, dù không hề mong muốn, cũng buộc phải học cách đối mặt và tự bảo vệ bản thân trước những thử thách đang chờ đợi phía trước tại ngôi trường quý tộc này.
Tối đó, Hoài An gọi điện tâm sự với Thảo Nhi, kể lại toàn bộ những gì đã xảy ra trong tuần qua — từ bài đăng ẩn danh, tới sự cô lập ngấm ngầm, tới cả hành động khiêu khích nhỏ nhặt của Diễm Quỳnh.
“Nghe ghê quá,” Thảo Nhi nói, giọng cô đầy lo lắng, “mày có nghĩ nên báo cho giáo viên chủ nhiệm biết không? Ít nhất để họ nắm được tình hình.”
“Tao cũng nghĩ tới chuyện đó,” Hoài An đáp, “nhưng tao sợ nếu báo mà không có bằng chứng cụ thể, sẽ chỉ khiến mọi chuyện thêm rắc rối, mà lại còn bị gán cho cái mác mách lẻo, yếu đuối.”
“Vậy mày định làm gì?” Thảo Nhi hỏi.
“Tao nghĩ,” Hoài An trầm ngâm một lúc trước khi đáp, “tao sẽ cứ tập trung vào việc học, chứng minh bằng thực lực rằng mình không hề gian lận. Nếu có bằng chứng cụ thể về việc ai đứng sau chuyện này, tao sẽ báo ngay. Còn hiện tại, tao không muốn để những lời đồn vô căn cứ làm ảnh hưởng tới mục tiêu ban đầu của mình.”
“Mày mạnh mẽ thật đó,” Thảo Nhi nói, giọng cô đầy khâm phục, “tao tin mày sẽ vượt qua được thôi. Có gì cần tao giúp, cứ gọi tao bất cứ lúc nào nhé.”
Sau cuộc gọi, Hoài An ngồi lại một mình trong phòng, mở cuốn sổ tay ra, viết thêm một dòng mới bên dưới lời tự nhắc nhở trước đó: "Sự thật, dù có bị che giấu bao lâu, cuối cùng cũng sẽ được phơi bày. Điều quan trọng là mình phải giữ vững lập trường và không đánh mất chính mình trong quá trình chờ đợi điều đó." Cô gấp cuốn sổ lại, chuẩn bị tinh thần cho những ngày tháng đầy thử thách còn ở phía trước, quyết tâm không để bất kỳ ai, kể cả Bảo Trân, có thể đánh gục ý chí và ước mơ mà cô đã dày công vun đắp.
Sáng hôm sau, trước khi tới trường, Hoài An ghé qua bệnh viện thăm mẹ đang trong ca chạy thận định kỳ. Nhìn mẹ nằm trên giường bệnh, cánh tay gắn đầy dây dẫn, gương mặt xanh xao nhưng vẫn cố nở nụ cười khi thấy con gái, Hoài An càng thêm quyết tâm không để bất kỳ khó khăn nào ở trường học làm chùn bước mình.
“Con ổn không?” cô Hạnh hỏi, giọng bà yếu ớt nhưng đầy quan tâm, “dạo này mẹ thấy con có vẻ trầm hơn mọi khi.”
“Con ổn mà mẹ,” Hoài An đáp, cố gắng nở nụ cười trấn an, không muốn mẹ phải lo lắng thêm trong lúc sức khỏe đang yếu, “chỉ là bài vở hơi nhiều thôi, con đang cố gắng sắp xếp thời gian hợp lý hơn.”
Cô Hạnh nhìn con gái, ánh mắt bà như thấu hiểu có điều gì đó Hoài An đang giấu giếm, nhưng bà không gặng hỏi thêm, chỉ nắm chặt tay con, truyền đi một sự động viên thầm lặng. “Dù có chuyện gì xảy ra,” bà nói, giọng bà chậm rãi nhưng đầy sức nặng, “con cứ nhớ, mẹ luôn tin tưởng con. Con là đứa con gái mạnh mẽ, kiên cường nhất mà mẹ từng biết.”
Lời động viên ấy khiến Hoài An cảm thấy ấm lòng, tiếp thêm cho cô sức mạnh cần thiết để đối mặt với những thử thách đang chờ đợi ở phía trước. Cô hôn nhẹ lên trán mẹ, tạm biệt để kịp giờ tới trường, mang theo trong lòng một quyết tâm mãnh liệt hơn bao giờ hết — dù con đường phía trước có chông gai tới đâu, cô cũng sẽ không để bản thân gục ngã, vì phía sau cô còn có một người mẹ đang đặt trọn niềm tin và hy vọng vào tương lai của con gái mình.