Một Lời Hứa Ở Trạm Cáp Treo
10 phút đọc

Chương 1

Nửa chiếc vé trong ngăn kéo

Linh kéo ngăn kéo cuối cùng ra khỏi chiếc tủ gỗ của cha, và một lớp bụi mỏng rơi xuống cổ tay. Cô không hắt hơi. Ba tháng sau ngày ông mất, căn phòng này vẫn có cách làm cô nín thở trước cả khi tìm thấy thứ gì.

Trong ngăn kéo chỉ có những vật nhỏ: một hộp kim bấm đã han, hai viên pin hết điện, sổ bảo hành của chiếc radio cũ và một chiếc vé giấy bị xé mất gần nửa bên phải. Linh nhặt nó bằng hai đầu ngón tay. Giấy vàng giòn, mép rách có những sợi xơ dựng lên như rễ cây. Trên phần còn lại hiện số 17, bên dưới là dòng mực xanh đã nhòe: “Ga trên. Trước khi cáp dừng.”

Cô đặt chiếc vé cạnh hồ sơ tử vong của cha. Hai thứ chẳng liên quan gì nhau, vậy mà tay cô vẫn giữ nguyên tư thế, như thể chỉ cần buông ra thì một câu hỏi đã mắc trong nhà suốt nhiều năm sẽ rơi xuống sàn và vỡ mất.

Cha cô, ông Khải, từng làm ở phòng lưu trữ của thị trấn. Ông không phải người thích đi du lịch, càng không có lý do để giữ một chiếc vé cáp treo cũ. Mấy năm cuối đời, sau khi nghỉ việc, ông làm đủ thứ lặt vặt: sửa khóa, đóng khung ảnh, nhận chở hàng lên các bản quanh Vân Lộ. Mẹ Linh đã mất từ lâu, hai cha con sống với nhau bằng những cuộc trò chuyện thực dụng. Hôm nay ăn gì, tháng này tiền điện bao nhiêu, ai sẽ đưa ông đi khám.

Chuyện cũ hiếm khi được nhắc tới. Linh chỉ biết cha từng mắc một khoản nợ liên quan đến tuyến cáp treo. Ông đã trả dần, rồi bán căn nhà cũ dưới chân núi để chuyển về căn phòng thuê bé hơn. Mỗi lần cô hỏi vì sao khoản nợ không đứng tên ông mà vẫn phải trả, ông đều đáp: “Có những việc bố nhận làm thì phải làm cho xong.” Câu trả lời ấy khiến Linh bực hơn là yên tâm.

Cô lật mặt sau chiếc vé. Ở góc dưới còn sót một phần con dấu hình tròn. Vân Lộ, chuyến thử số 17. Ngày tháng bị rách đúng chỗ. Một ý nghĩ bật lên: nếu chiếc vé liên quan đến khoản nợ, có lẽ trong sổ sách của tuyến cáp vẫn còn dấu vết.

Linh lấy điện thoại gọi cho số ghi trên tấm danh thiếp cũ mà cô tìm thấy dưới hộp kim chỉ. Người nghe là một phụ nữ lớn tuổi.

“Quán bà Năm ở ga dưới phải không ạ?”

“Ai đấy?”

“Cháu là Linh, con ông Khải.”

Ở đầu dây bên kia có tiếng bát đũa va vào nhau rồi im bặt. Bà Năm không hỏi Linh gọi để làm gì. Một lát sau, bà nói: “Cháu đang cầm nửa chiếc vé?”

Linh ngồi thẳng lưng. “Bà biết ạ?”

“Biết nó tồn tại. Không biết nó còn nằm trong tay ai.”

“Cha cháu gửi cho bà à?”

“Không. Ông ấy đem một nửa tới quán cách đây mười hai năm, hỏi bà nếu một ngày tuyến Vân Lộ đóng thì phải tìm người giữ nửa còn lại ở đâu. Bà bảo ông ấy hỏi nhầm người. Ông ấy vẫn ngồi uống hết cốc trà, rồi để lại một câu dặn.”

“Câu gì ạ?”

“Nếu cáp ngừng chạy, hãy trao hộp thiếc ở ga trên cho người có nửa vé kia.”

Linh nhìn về phía chiếc vé trên bàn. “Hộp thiếc nào?”

“Bà chưa từng thấy.”

“Vậy sao bà biết?”

“Vì cha cháu đã hỏi đúng câu ấy mỗi mùa cáp treo sửa định kỳ. Có năm ông ấy lên núi một mình. Có năm ông ấy không đi, chỉ đứng dưới ga nhìn cabin chạy qua. Bà nghĩ đó là chuyện của đàn ông, không tiện hỏi.”

Linh cảm thấy một luồng lạnh chạy qua lưng dù cửa sổ đang đóng. “Tuyến cáp sắp đóng thật ạ?”

“Cuối tuần này. Người ta thay toàn bộ hệ thống phanh và dây dẫn. Sau chuyến cuối, ga trên sẽ khóa vài tháng.”

“Bà có biết người giữ nửa vé còn lại là ai không?”

“Một cậu kỹ thuật viên tên Duy. Mẹ cậu ấy từng làm cùng cha cháu. Nếu cậu ta chưa bỏ núi, cháu sẽ gặp.”

Cuộc gọi kết thúc mà Linh vẫn cầm điện thoại bên tai. Cô mở lịch làm việc. Ba ngày nữa là ngày cuối cùng tuyến cáp vận hành trước khi tháo dỡ. Cô còn hai ngày phép chưa dùng, vốn để dành cho việc dọn căn phòng của cha. Cô gửi đơn xin nghỉ ngay trong tối hôm đó.

Sáng hôm sau, Linh đến ga dưới khi sương còn phủ trên mái tôn. Vân Lộ không giống những tấm ảnh du lịch trên mạng. Ga cáp treo nằm giữa chợ nhỏ và bãi đỗ xe, tường sơn màu vàng đã bạc. Một dãy người xách rau, bình gas, thùng hàng đứng lẫn với du khách mang máy ảnh. Mỗi cabin có sức chứa mười người, thân kim loại xám, cửa kính xước thành những đường mảnh.

Quán bà Năm dựng sát hàng rào. Bà đang đổ nước sôi vào ấm trà, tóc búi thấp, mắt nhìn Linh qua hơi nước.

“Ngồi đi. Cháu giống mẹ hơn cha.”

Linh ngồi xuống chiếc ghế nhựa. “Bà từng nói với cha cháu về chiếc hộp?”

“Bà chỉ nhắc đúng những gì ông ấy muốn nghe. Cha cháu không phải người dễ nói chuyện khi đang giữ bí mật.”

“Ông ấy giữ bí mật với cả cháu.”

Bà Năm đẩy chén trà về phía cô. “Ông ấy tưởng làm vậy là bảo vệ cháu.”

“Bảo vệ bằng cách để cháu thừa kế một khoản nợ không rõ nguyên nhân?”

Bà Năm không đáp ngay. Bà nhìn lên tuyến cáp đang rung nhẹ trong gió, cabin số 6 lướt qua trên đầu. “Nợ không chỉ có tiền. Có khi người ta nợ một lời nhận lỗi. Có khi người ta nợ việc nói ra ai đã làm gì. Cha cháu chọn trả bằng tiền vì ông ấy nghĩ đó là phần duy nhất mình có thể làm.”

Linh lấy nửa vé đặt lên mặt bàn. “Cháu muốn gặp Duy.”

“Cậu ấy đang ở ga.”

“Bà gọi giúp cháu được không?”

“Cậu ấy không thích bị gọi khi đang kiểm tra cáp.”

“Vậy cháu chờ.”

Linh vừa nói xong thì một người đàn ông mặc áo khoác kỹ thuật màu xanh bước qua cổng kiểm soát. Anh cao, vai rộng nhưng không có vẻ vội. Trên tay là máy đo rung, túi dụng cụ đeo sát hông. Anh dừng ở từng cabin, gõ nhẹ vào khớp cửa, kiểm tra chốt khóa rồi ghi số lên bảng.

Bà Năm không cần chỉ. “Duy đấy.”

Linh đứng dậy, đi đến hàng rào. “Anh Duy?”

Người đàn ông quay lại. Anh có gương mặt sạm nắng, tóc cắt ngắn, một vết xước chạy ngang đốt ngón tay phải.

“Cô cần mua vé hay gửi hàng?”

“Tôi là Linh, con ông Khải.”

Ánh mắt Duy dừng trên cô lâu hơn phép lịch sự. Máy đo rung trong tay anh phát ra tiếng bíp khô.

“Tôi biết cô sẽ đến.”

“Ai nói?”

“Mẹ tôi.”

Duy đặt máy xuống thành lan can, rút ví từ túi áo. Anh lấy ra một mảnh vé gấp làm tư. Mảnh giấy của anh sẫm màu hơn, mép rách cũng lởm chởm. Khi Linh đặt nửa vé của mình cạnh đó, hai đường rách khớp nhau gần như tuyệt đối. Con số 17 liền lại. Nhưng phần ngày tháng trên vé của Duy là năm 2008, còn mảnh của Linh có một nét mực khác, có vẻ là năm 2009.

“Vé cùng số, khác ngày,” Linh nói.

“Mẹ tôi bảo cha cô giữ một nửa chuyến thử. Cha cô bảo mẹ tôi giữ nửa chuyến bảo trì.”

“Hai người đã hẹn trao hộp vào ngày nào?”

“Không ai nói.”

“Vậy chúng ta lên ga trên để tìm một chiếc hộp mà không biết hình dạng, vị trí hay người nhận?”

“Tôi không nói chúng ta.”

“Anh không muốn biết vì sao gia đình anh phải trả nợ thay người khác à?”

Duy nhặt máy đo rung lên. “Tôi biết gia đình mình từng trả nợ. Tôi không biết cha cô có liên quan đến việc đó thế nào.”

“Cha tôi đã mất. Tôi không thể hỏi ông.”

“Còn tôi vẫn có thể hỏi mẹ. Nhưng bà không muốn nhắc.”

Linh quan sát anh. Sự im lặng của Duy không giống thái độ phòng thủ; nó giống một người đã nhiều lần hỏi nhưng chỉ nhận lại những câu trả lời bị cắt giữa chừng.

Bà Năm từ quán gọi vọng: “Cabin 17 còn trống. Nếu hai đứa muốn lên thì đi chuyến này. Chiều gió sẽ mạnh.”

Duy nhìn lên dãy cabin đang chậm dần khi vào ga. “Tôi còn phải kiểm tra hệ thống.”

“Anh kiểm tra trên đường được không?”

“Cô nghĩ tôi sẽ bỏ việc để đi tìm hộp cho cô?”

Linh siết mảnh vé. “Tôi nghĩ anh sẽ không để mẹ mình tiếp tục mang khoản nợ không thuộc về bà.”

Duy không trả lời. Anh nhìn số 17 sơn đỏ trên thân cabin vừa dừng trước sân ga. Một người giao hàng bước ra, kéo theo bao tải ngô. Cabin trống lại, cửa tự động mở lần nữa.

Anh nhấc túi dụng cụ lên vai. “Tôi chỉ đi đến ga trên. Tìm được gì thì chia nhau xem. Không giấu vật chứng, không tự ý mở khóa, không mang hộp rời khỏi ga.”

“Được.”

“Nếu gió vượt mức an toàn, tôi quyết định quay về.”

“Được.”

“Nếu cô đổi ý giữa đường, tôi không đưa cô xuống bằng cách riêng. Chúng ta chờ đội vận hành.”

“Tôi hiểu.”

Duy bước vào cabin trước. Linh theo sau, ngồi đối diện cửa kính. Bà Năm đứng ngoài hiên quán, một tay giữ ấm trà, tay kia đưa lên như muốn dặn thêm điều gì. Nhưng cabin đã đóng cửa.

Động cơ kéo cáp phát ra tiếng ù trầm. Sàn rung dưới chân. Ga dưới lùi dần, mái chợ thu nhỏ thành những mảng màu lộn xộn. Linh nhìn nửa chiếc vé trong lòng bàn tay. Duy mở bảng điều khiển phụ, kiểm tra đèn báo phanh.

“Anh có từng gặp cha tôi trên tuyến cáp không?”

“Một lần. Tôi còn nhỏ.”

“Ông nói gì?”

“Ông ấy bảo tôi đừng đứng sát cửa khi cabin lắc.”

“Chỉ vậy?”

“Và bảo một ngày nào đó, tôi sẽ phải chọn giữa việc giữ một lời hứa với người đã mất và nói sự thật với người đang sống.”

Linh ngẩng lên.

Duy vẫn nhìn bảng điều khiển. “Tôi tưởng ông nói chuyện đó để dọa trẻ con.”

Ngoài cửa kính, cabin vượt qua rừng thông. Gió đập vào thân kim loại tạo thành những nhịp rỗng. Duy cất mảnh vé vào ví, nhưng Linh thấy anh vẫn đặt tay lên túi áo như sợ nó biến mất.

Một tiếng cảnh báo vang lên trên trần cabin. Đèn màu cam nhấp nháy. Duy lập tức đứng dậy, nhìn về phía trụ cáp phía trước.

“Có chuyện gì?”

“Chưa biết.”

Cabin chậm lại giữa hai sườn núi, rồi đứng hẳn. Những người đi cùng, vốn đang nói chuyện, đồng loạt im tiếng. Một đứa trẻ bắt đầu khóc. Duy bấm nút liên lạc với ga.

“Cabin 17 gọi ga dưới. Tôi cần trạng thái gió và nguồn điện.”

Chỉ có tiếng rè đáp lại.

Linh nhìn qua cửa kính. Khoảng không bên dưới sâu hơn cô tưởng. Cáp treo rung từng nhịp, không mạnh nhưng đủ để khiến dạ dày cô co lại.

Duy quay sang mọi người, giọng bình tĩnh: “Mọi người ngồi xuống, tránh cửa kính. Chúng ta đang dừng kiểm tra an toàn. Không ai tự ý mở cửa.”

Anh nói như người đã làm việc này hàng trăm lần. Linh ngồi xuống, tay vẫn nắm chặt nửa chiếc vé. Ở mặt sau, dưới lớp giấy sờn, cô chợt thấy một hàng chữ nhỏ mà trước đó chưa từng nhận ra.

“Duy,” cô nói, “trên vé có thêm ngày giờ.”

Anh cúi xuống bên cạnh cô. Cabin lại rung một nhịp. Linh xoay mảnh giấy dưới ánh sáng nhợt nhạt.

Hàng chữ chỉ có bốn số: 08:40.

Duy nhìn nó, sắc mặt thay đổi. “Đó là giờ ca bảo trì cuối cùng của mẹ tôi.”

Ngoài cabin, gió rít qua dây dẫn. Hai nửa chiếc vé nằm cạnh nhau, một nửa ghi năm 2008, một nửa ghi năm 2009, nhưng cùng trỏ về một giờ và một chuyến.

Linh chợt hiểu lời dặn của cha không phải “tìm một chiếc hộp ở ga trên”. Đó là một cuộc hẹn được chia đôi, cố ý để không ai có thể hoàn thành nếu đi một mình.

Đèn trong cabin tắt phụt. Trong bóng tối, Duy đưa tay giữ lấy thành ghế trước mặt Linh, không chạm vào cô nhưng chắn giữa cô và cửa kính.

“Đừng nhìn xuống,” anh nói.

“Tôi không sợ độ cao.”

“Tôi biết. Nhưng lần này, thứ nguy hiểm chưa chắc nằm bên dưới.”

Kênh liên lạc bật lên, giọng một nhân viên từ ga trên vang đứt quãng: “Cabin 17, giữ nguyên vị trí. Có người vừa báo nhìn thấy ai đó ở khu kho cũ phía ga trên.”

Duy nhìn Linh. Cô nhìn lại anh.

Chiếc hộp thiếc, nếu thật sự tồn tại, có thể đã chờ ở đó từ mười hai năm trước. Và có vẻ lần này, không chỉ có hai người đang đi tìm nó.

Đã sao chép liên kết chương