Một Lời Hứa Ở Trạm Cáp Treo
9 phút đọc

Chương 7

Lối mòn dưới sườn Bắc

Tú đi trước, mỗi bước đặt đúng vào những viên đá còn khô. Con đường cũ bắt đầu từ sau nhà ga, luồn qua hàng cây tùng rồi đổ xuống sườn Bắc bằng một dải đất hẹp. Mưa không lớn nhưng đủ làm mặt đường bóng lên. Bên trái là vách đá, bên phải là khoảng tối không nhìn thấy đáy.

Duy đi sau cùng, tay cầm máy đo gió và bộ đàm. Linh ở giữa, đeo túi chống nước chứa bản đồ chụp được trong kho. Cô không thích vị trí này: trước mặt là người cô chưa tin, sau lưng là người có thể quyết định dừng chuyến đi bất kỳ lúc nào. Nhưng ít nhất cả hai đều nằm trong tầm mắt.

“Còn bao xa tới làng?” Linh hỏi.

“Mười lăm phút nếu đi đường thẳng,” Tú đáp.

“Đường thẳng ở đâu?”

“Đã bị sạt. Chúng ta vòng qua chòi nghỉ.”

“Chòi nghỉ cách nhà Mai bao xa?”

“Hai mươi phút.”

Duy nhìn máy đo. “Gió đang đổi hướng. Nếu mưa tăng, chúng ta quay lại.”

Tú không quay đầu. “Cậu cứ nói câu đó mỗi năm phút.”

“Vì địa hình đổi mỗi năm phút.”

Linh đặt bàn chân lên một phiến đá. Nó trượt nửa gang, may mà cô bám được rễ cây. Duy lập tức tiến tới, giữ khuỷu tay cô.

“Cảm ơn.”

“Không nhìn điện thoại khi đi.”

“Tôi đang xem bản đồ.”

“Bản đồ không cứu cô khỏi đá trơn.”

Tú dừng ở phía trước, chỉ vào vết bùn trên một đoạn dốc. “Có người đi qua đây trước chúng ta.”

Vết chân không giống dấu giày công nhân. Đế giày có rãnh hình chữ V, một bên gót bị mòn. Bùn còn ướt, nhưng mép dấu đã bắt đầu co lại.

“Người đeo dây đỏ?” Linh hỏi.

“Có thể,” Duy nói. “Không đủ kết luận.”

Tú ngồi xuống, lấy một que nhỏ đo khoảng cách hai dấu chân. “Người này đi nhanh, mang vật nặng. Dấu bên phải sâu hơn.”

“Anh từng làm hướng dẫn viên bao lâu?” Linh hỏi.

“Mười năm.”

“Vậy anh không chỉ biết đường.”

“Tôi biết người ta đi như thế nào khi họ muốn đến trước người khác.”

Câu nói làm Linh thấy khó chịu. Cô nhớ chiếc hộp trong tủ, câu nhắn về người muốn đưa nó xuống núi. Nếu Tú biết suy luận dấu chân, anh ta cũng đủ khả năng xóa dấu của mình.

Đường mòn hẹp lại. Dây cáp phía trên hiện ra giữa những thân cây. Cabin số 17 đã đứng yên ở ga trên, nhưng một cabin bảo trì nhỏ treo cách đó vài trụ. Nó không có đèn, chỉ là một khối đen lơ lửng trong sương.

“Cabin kia có thể đi được?” Linh hỏi.

“Không có người vận hành,” Duy đáp.

“Nhưng tín hiệu đỏ lúc nãy?”

“Có thể là đèn báo trên trụ.”

Tú nhìn lên. “Đèn báo không nhấp ba lần.”

Duy không nói nữa. Anh lấy bộ đàm gọi về ga. Không ai trả lời trong mười giây đầu. Đến lần thứ hai, giọng đội trưởng vang lên rất nhỏ: “Ga trên vẫn ổn. Đừng quay lại. Có người ở khu kho dưới.”

“Ai?” Duy hỏi.

“Chưa xác định. Cửa sau bị mở.”

Tú dừng bước. “Chúng ta nên quay lại.”

“Mai đang ở làng,” Duy nói.

“Nếu kho bị đột nhập, hộp có thể đã bị lấy.”

“Hộp vẫn trong tủ.”

“Cậu chắc?”

Duy nhìn Linh. “Chúng ta không có cách kiểm tra từ đây.”

Linh lấy điện thoại gọi cho Mai. Máy đổ chuông nhưng không ai nghe. Cô gọi lại lần hai, lần ba. Cuối cùng một tin nhắn hiện lên: “Em đang ở nhà chị Hạnh. Có người đứng ngoài cổng nhà mình.”

Duy đọc, mặt căng lại. “Đi nhanh.”

Tú dẫn họ rẽ khỏi đường mòn chính. Lối tắt đi dưới một cây cầu cáp cũ, nơi những dây thép bỏ không nằm vắt ngang như rễ cây. Mỗi bước chân làm đá rơi xuống khe. Duy yêu cầu họ đi từng người một.

“Tú, lối này còn sử dụng được không?” anh hỏi.

“Đường của đội bảo trì. Người dân vẫn đi.”

“Bảng cảnh báo đã bị tháo.”

“Vì bảng mục.”

“Không phải vì đường an toàn.”

Tú không đáp. Linh nhìn thấy trên thân cây bên trái có một dấu sơn đỏ hình tam giác, giống dấu trên tủ số 17. Cô giơ đèn soi. Dấu đã cũ, nhưng ở giữa có một vệt quệt mới.

“Dấu này dẫn tới đâu?”

Tú nói: “Chòi nghỉ.”

“Ai đánh dấu?”

“Đội cũ.”

“Đội cũ gồm ai?”

“Cha tôi, mẹ Duy, ông Khang, cha cô… và Vĩnh.”

Duy quay lại. “Anh chưa bao giờ nói Vĩnh từng đi tuyến này.”

“Tôi không nghĩ đó là thông tin quan trọng.”

“Với chiếc hộp, mọi thông tin đều quan trọng.”

Tú tiếp tục đi. Linh thấy vai anh cứng lên. Duy không tranh luận nữa, nhưng tay anh đã đặt lên con dao cắt dây trong túi.

Chòi nghỉ hiện ra sau một cụm tre. Nó chỉ là căn nhà gỗ thấp, mái tôn phủ rêu, bên trong có một bàn dài và hai chiếc ghế. Một mảng tường bị đục để lộ sợi cáp cũ. Trên cửa vẫn còn bảng số 04.

Tú mở cửa bằng một chốt gỗ. Không khí trong chòi có mùi giấy ẩm và lá khô. Dưới bàn là một thùng nhựa, trên tường treo lịch bảo trì đã ngả vàng.

Duy kiểm tra bốn góc. “Không có dấu người mới.”

Linh chạm vào mặt bàn. Lớp bụi ở một chỗ bị lau sạch thành hình chữ nhật. Có người từng đặt vật nặng ở đó.

“Hộp từng ở đây,” cô nói.

Tú nhìn quanh. “Không phải gần đây.”

“Bụi còn mới.”

Duy chiếu đèn vào sàn. Một vệt nước kéo từ cửa sau tới dưới bàn, mang theo bột đá trắng. Cùng loại mẩu đá trong cabin.

“Người kia đã mang hộp qua đây,” anh nói.

Linh tìm trong thùng nhựa. Bên trong có dây buộc, biên bản bảo trì cũ và một phong bì đã mở. Cô không lấy ra mà gọi Duy. Anh đeo găng, chụp ảnh mặt ngoài phong bì.

Tên người nhận: “Đội phụ trách thay dây — Vân Lộ”.

Ngày đóng dấu: 14 tháng 8 năm 2009.

Bên trong là một biên lai mua thiết bị, giá trị 86 triệu đồng, người thanh toán là “Nguyễn Khải”. Phần người nhận ghi “Võ Minh Vĩnh”.

Linh ngồi xuống ghế. “Cha tôi đã trả tiền thiết bị cho Vĩnh.”

Duy đọc dòng cuối. “Không phải trả. Tạm ứng.”

“Tạm ứng nhưng không quyết toán.”

“Và món nợ được chuyển sang cha tôi.”

Trên biên lai có chữ ký hai người. Chữ ký Nguyễn Khải là nét nghiêng quen thuộc. Chữ ký Võ Minh Vĩnh chỉ có hai nét ngoằn ngoèo, khác hoàn toàn chữ trên những giấy ngân hàng mà Duy từng thấy.

Tú nhìn biên lai. “Vĩnh nói thiết bị bị mất trong vụ sạt. Ông ta bảo không thể giao đủ nên ký nhận tạm ứng.”

“Sau đó?” Linh hỏi.

“Sau đó ông ta bị đuổi.”

“Nếu có biên lai, tại sao ngân hàng vẫn đòi cha tôi?”

“Vì đây không phải hợp đồng vay.”

Duy lật mặt sau. Có một dòng ghi bằng bút chì: “Nếu không có đủ vật tư, người ký cuối cùng chịu trách nhiệm.”

Linh đọc đi đọc lại. “Cha tôi là người ký cuối cùng?”

“Có thể.”

“Nhưng ông không nhận hàng.”

“Cô cần biên bản giao nhận.”

Tú bước tới bàn. “Biên bản đó ở trong hộp.”

Linh ngẩng lên. “Anh biết?”

“Vĩnh từng nói nếu hộp mở, mọi người sẽ thấy ông ta không phải người nhận cuối.”

“Vì sao anh chưa nói từ đầu?”

Tú nhìn Duy. “Vì mẹ cậu cũng biết nhưng chọn im lặng.”

Duy tiến tới, nắm cổ áo Tú. Linh đứng dậy.

“Duy, bỏ ra.”

“Anh biết mẹ tôi bị buộc trả nợ mà vẫn im?”

“Tôi không biết bà bị buộc trả. Tôi chỉ biết người lớn bảo trẻ con không được hỏi.”

Duy thả tay. Tú sửa cổ áo, không nhìn anh.

“Vĩnh có thể vẫn còn người liên lạc,” Linh nói. “Bản đồ và biên lai đều chỉ dẫn về hộp. Chúng ta phải bảo vệ nó, không thể để ai tự giữ.”

Một tiếng động vang ngoài chòi. Lá tre quệt vào mái tôn, nhưng tiếng bước chân bên dưới rõ hơn. Duy tắt đèn. Tú đẩy Linh vào sau vách gỗ, còn mình áp sát cửa.

Có người đi quanh chòi. Bùn nhỏ từ giày rơi xuống bậc. Bóng qua khe cửa cao, dừng lại đúng chỗ bảng số 04.

“Họ biết chúng ta ở đây,” Linh thì thầm.

Duy đưa ngón tay lên môi.

Người bên ngoài không gõ. Một mẩu đá được ném vào mái tôn, rồi tiếng bước chân chạy về phía sau chòi. Tú mở cửa đuổi theo, nhưng Duy giữ anh lại.

“Không đuổi trong sương.”

“Nếu là người lấy hộp thì sao?”

“Chúng ta có biên lai. Đó là thứ họ không biết chúng ta đã tìm thấy.”

Linh cất ảnh vào hai điện thoại. Cô lấy khăn giấy bọc biên lai, đặt lại đúng phong bì. Trong lúc làm, một vật nhỏ rơi từ dưới bàn xuống: thẻ nhựa cũ ghi tên “Phạm Khang”.

Trên mặt sau thẻ có một địa chỉ ở làng trên và dòng chữ: “Gặp khi cáp dừng.”

Duy đọc. “Ông Khang không chết. Ông ấy đang ở nơi người ta có thể tìm thấy.”

“Bệnh viện chỉ là tin giả,” Linh nói.

Tú đứng trước cửa, nhìn màn sương. “Nếu ông Khang không ở bệnh viện, ông ấy đang chờ chúng ta.”

“Hoặc đang bị giữ,” Duy đáp.

Điện thoại Duy rung. Tin nhắn của Mai hiện lên: “Người ngoài cổng đã đi. Nhưng có một chiếc xe tải đỗ gần nhà chị Hạnh. Em thấy biển số giống xe từng tới hỏi mua nhà.”

Linh nhìn biên lai, rồi nhìn địa chỉ trên thẻ. “Nhà ông Khang ở làng trên?”

“Ngay phía sau nhà Mai.”

Tú chỉ lối nhỏ men theo dòng suối. “Nếu đi nhanh, chúng ta tới đó trước xe tải.”

Duy kiểm tra máy đo gió. Chỉ số đang giảm, nhưng mưa bắt đầu nặng hạt.

“Chúng ta đi,” anh nói. “Không tách nhóm.”

Họ rời chòi qua cửa sau. Trên bậc gỗ, Linh nhìn thấy một dòng chữ mới vạch bằng đá trắng:

“Một nửa giấy chỉ cứu được người chưa bị gọi tên.”

Cô chụp lại. Duy không hỏi. Anh chỉ kéo dây an toàn nối ba người thành một hàng trước khi xuống dốc.

Phía dưới, làng trên vừa bật đèn. Một chiếc xe tải màu bạc đứng im bên hàng rào nhà Mai. Trên nóc xe, một người đàn ông đang nhìn về phía chòi nghỉ bằng ống nhòm.

Khi thấy ba bóng người xuất hiện trên đường mòn, ông ta cất ống nhòm và nổ máy.

Tú nhận ra biển số trước Duy.

“Xe của Vĩnh.”

Chiếc xe lùi ra, bánh nghiền nát hàng rào tre rồi lao xuống con dốc. Duy kéo Linh tránh sang bên, nhưng Tú đã chạy theo một đoạn.

“Đừng đuổi!” Duy quát.

Tú dừng lại, nhìn đèn hậu xe nhỏ dần. Trong tay anh, chiếc thẻ tên ông Khang run nhẹ.

“Nếu Vĩnh ở đây,” Linh nói, “thì ông Khang biết nhiều hơn mọi người kể.”

Duy nhìn về căn nhà tối phía trước. “Và chúng ta phải tìm ông ấy trước khi người khác tìm thấy.”

Đã sao chép liên kết chương