Một Lời Hứa Ở Trạm Cáp Treo
9 phút đọc

Chương 2

Người đứng giữa hai trụ cáp

Cabin số 17 treo giữa hai trụ cáp như một chiếc hộp bị bỏ quên trong khoảng trời xám. Tiếng gió luồn qua dây dẫn không còn đều nữa; lúc thì rít cao, lúc đập sầm vào vỏ kim loại. Hành khách ngồi sát nhau trên hai băng ghế, không ai nói lớn. Đứa trẻ ban nãy đã nín khóc, nhưng người mẹ vẫn ôm chặt vai con.

Duy giữ liên lạc bằng chiếc bộ đàm gắn ở thắt lưng. Anh hỏi lại tốc độ gió, tình trạng phanh và số cabin đang bị ảnh hưởng. Câu trả lời từ ga trên đứt quãng, chỉ nghe được vài từ: “gió giật… khu kho… chờ lệnh…”

“Bao lâu nữa chúng ta mới đi tiếp?” một người đàn ông hỏi.

“Đội vận hành đang khóa hệ thống để kiểm tra. Nếu gió giảm, cabin sẽ được kéo về ga trên. Nếu không, đội cứu hộ sẽ đưa chúng ta xuống bằng dây dẫn phụ.”

“Dây dẫn phụ là cái gì?”

“Là phương án an toàn tiêu chuẩn. Chưa cần dùng đến.”

Duy nói rất ngắn, nhưng Linh nhận ra anh đang chọn từng chữ để không làm người khác hoảng. Anh đi một vòng nhìn chốt cửa, bảng điện, bình chữa cháy. Khi đến chỗ cô, anh cúi xuống, nói nhỏ:

“Đừng để mảnh vé lộ ra.”

“Tại sao?”

“Người ở ga trên được báo thấy có người quanh kho cũ. Nếu đó là chuyện chúng ta đang tìm, họ có thể biết cô mang theo một nửa.”

“Anh nghĩ có người theo dõi chúng ta từ ga dưới?”

“Tôi nghĩ chúng ta chưa biết gì cả. Trong công việc của tôi, khi chưa biết thì không được tự kết luận.”

Linh nhìn về phía cửa kính. Bóng núi trôi chậm trong màn mây. “Tôi tưởng kỹ thuật viên chỉ cần kiểm tra dây và phanh.”

“Tôi cũng tưởng nhân viên lưu trữ chỉ sắp xếp giấy.”

“Tôi không đi tìm chuyện này để gây rắc rối.”

“Nhưng rắc rối vẫn có thể tìm thấy cô.”

Cabin giật nhẹ. Một tiếng còi ngắn vang lên. Duy bám vào tay vịn, chờ thân cabin ổn định rồi mới quay về bảng điều khiển. Anh đeo tai nghe, gọi lần nữa.

“Ga trên, cabin 17. Tôi cần xác nhận trạng thái trụ số 4.”

Một giọng đàn ông trả lời, lần này rõ hơn: “Trụ 4 ổn. Cảm biến gió ở sườn Bắc báo lỗi. Chúng tôi đang chuyển dữ liệu sang hệ dự phòng. Không được tự ý khởi động.”

“Đã rõ.”

Linh nghe thấy tiếng máy móc lách cách trong tai nghe. “Người vừa nói là ai?”

“Tú, hướng dẫn viên và phụ trách vận hành tạm thời khi đội trưởng lên ga trên.”

“Tú có biết chuyện chiếc hộp không?”

Duy nhìn cô một giây. “Tôi không biết.”

“Anh biết Tú bao lâu rồi?”

“Từ nhỏ. Anh ta lớn hơn tôi ba tuổi, từng làm ở đội bảo trì. Sau này chuyển sang dẫn khách đi đường mòn.”

“Người quen của anh nhiều thật.”

“Ở đây không có nhiều người. Ai cũng biết việc của ai, nhưng không phải ai cũng nói.”

Linh lấy chai nước từ túi, uống một ngụm. Cổ họng cô khô dù cabin lạnh. Cô muốn hỏi về mẹ Duy, nhưng thấy anh đang tập trung vào bảng điều khiển nên đợi đến khi một hành khách khác quay sang cửa sổ.

“Mẹ anh từng làm ở đây bao lâu?”

Duy không đáp ngay. Anh tháo nắp một hộp điện nhỏ, xem chỉ số rồi đóng lại. “Mười bảy năm.”

“Bà là kỹ thuật viên?”

“Thợ bảo trì dây dẫn. Bà kiểm tra từng mối nối trước khi cáp được phép chạy. Những ngày mưa, bà lên ga từ bốn giờ sáng.”

“Vậy vì sao bà lại giữ một nửa vé?”

“Bà không nói rõ. Một tháng trước khi mất, bà đưa nó cho tôi cùng một mảnh giấy. Trên giấy ghi tên cha cô và giờ 08:40. Bà bảo khi tuyến cáp chuẩn bị đóng, tôi phải lên ga trên, tìm chiếc hộp rồi trao cho người mang nửa kia.”

“Mẹ anh mất bao lâu rồi?”

“Bốn năm.”

“Bà có nói món nợ là gì không?”

Duy nhìn ra khoảng trống dưới cabin. “Bà nói khoản tiền đó từng dùng để sửa hệ thống sau một vụ sạt. Nhưng trên giấy ngân hàng, người vay lại là cha tôi. Ông mất trước mẹ tôi hai năm. Mẹ phải trả tiếp. Khi bà mất, họ chuyển giấy đòi nợ sang tên tôi.”

“Anh đã trả được bao nhiêu?”

“Gần một nửa. Phần còn lại gắn với căn nhà của gia đình ở làng trên.”

“Nếu không trả?”

“Ngân hàng có quyền phát mãi.”

Linh bấm móng tay vào vỏ chai. “Mai là em gái anh?”

Duy quay lại, hơi nhíu mày. “Bà Năm kể?”

“Bà nói cô ấy sắp rời núi vì khoản nợ học phí.”

“Mai không liên quan tới món nợ cáp treo.”

“Nhưng nó liên quan tới việc gia đình anh còn giữ được nhà hay không.”

“Cô muốn hỏi tôi có tìm hộp để bán thông tin không?”

“Tôi muốn biết nếu trong hộp có bằng chứng, anh sẽ làm gì.”

Duy dựa lưng vào thành cabin. “Nếu bằng chứng giúp chứng minh khoản nợ bị chuyển sai, tôi sẽ dùng nó đúng cách. Nếu cô muốn bán, chúng ta dừng ngay tại ga trên.”

“Tôi không cần tiền.”

“Cô chưa biết trong hộp có gì.”

“Tôi biết cha tôi đã trả một khoản không thuộc về ông. Tôi chỉ muốn xác định vì sao.”

“Và sau đó?”

Linh im lặng. Cô chưa nghĩ xa hơn. Có thể cô sẽ đem giấy tờ tới luật sư, có thể sẽ yêu cầu ngân hàng xem lại hồ sơ. Cô thậm chí không chắc mình muốn kiện ai. Người đã chết không thể trả lời, người còn sống có thể phủ nhận tất cả.

Đèn trong cabin bật trở lại. Hành khách thở phào, nhưng Duy không ngồi xuống. Anh nhìn bảng điện và nhận ra nguồn chính chỉ vừa được cấp tạm.

“Chúng ta sẽ đi tiếp,” anh nói. “Nhưng tốc độ giảm một nửa.”

Cabin chuyển động. Sự rung lắc trở lại, lần này chậm và nặng. Mỗi khi vượt qua con lăn ở trụ cáp, thân cabin nghiêng sang một bên rồi tự cân bằng. Duy bắt mọi người ngồi yên. Anh đứng ở cửa, tay đặt lên cần phanh khẩn cấp, mắt không rời sườn núi phía trước.

Linh nhìn thấy những vết chai trên lòng bàn tay anh. Người này không phải kiểu chỉ ngồi sau màn hình điều khiển; anh đã leo trụ, thay bu lông, kéo dây trong bão. Cách anh nhìn cabin giống cách cô từng nhìn một tập hồ sơ cũ: biết mỗi chi tiết nhỏ đều có thể dẫn đến một hậu quả lớn.

Khi cabin còn cách ga trên khoảng hai trăm mét, một vật màu đen xuất hiện bên đường mòn. Nó nằm trên nền đá, cạnh cột mốc cũ. Linh nheo mắt.

“Có người ở kia.”

Duy nhìn theo. Một bóng người mặc áo mưa đứng dưới cây tùng, hướng mặt về phía cabin. Người đó không vẫy, không đi lại. Khi cabin tiến gần, bóng người quay lưng, bước xuống một lối dốc rồi biến mất sau vách đá.

“Anh thấy không?”

“Thấy.”

“Có phải Tú không?”

“Tú mặc áo phản quang màu cam, không mặc màu đen.”

Cabin vào ga trên với một cú dừng mạnh. Nhân viên mở cửa, yêu cầu hành khách ra theo từng nhóm. Duy đứng bên ngoài, kiểm tra khóa bánh và nhìn quanh trước khi cho Linh bước xuống.

Ga trên nhỏ hơn ga dưới, tựa vào sườn núi bằng một nền bê tông cũ. Phía sau là kho chứa thiết bị, cửa sắt sơn xanh đã bong nhiều mảng. Một tấm biển ghi “Khu vực kỹ thuật — không phận sự miễn vào” bị gió bẻ cong.

Tú chạy từ phòng điều hành ra, áo khoác phản quang đúng như Duy nói. Anh ta khoảng ba mươi tuổi, nước da rám, mắt có vẻ luôn quan sát người đối diện trước khi nghe câu hỏi.

“Hai người ổn chứ?” Tú hỏi.

“Ổn,” Duy đáp. “Cảm biến gió ở sườn Bắc thế nào?”

“Đã chuyển sang hệ dự phòng. Nhưng dự báo xấu hơn. Từ giờ tới tối có thể phải đóng tuyến.”

Tú nhìn Linh. “Cô là con ông Khải?”

“Đúng.”

“Tôi từng gặp ông ấy vài lần.”

“Anh biết chiếc hộp không?”

Tú cười rất nhẹ. “Tôi biết nhiều hộp ở khu này. Hộp dụng cụ, hộp cầu chì, hộp hồ sơ. Cô đang nói hộp nào?”

“Hộp thiếc ở ga trên.”

Nụ cười của Tú biến mất trong chưa đầy một giây. Duy nhìn thấy, Linh cũng nhìn thấy.

“Ai nói với cô?” Tú hỏi.

“Cha tôi.”

“Ông Khải đã mất lâu chưa?”

“Ba tháng.”

Tú quay sang Duy. “Mẹ cậu cũng từng nhắc chuyện đó?”

“Anh hỏi làm gì?”

“Vì nếu chiếc hộp thật sự nằm ở đây, tôi muốn biết nó thuộc quyền của ai. Khu kỹ thuật không phải chỗ để người ngoài tự tiện lục soát.”

“Chúng tôi không lục soát,” Linh nói. “Chúng tôi có nửa chiếc vé.”

Duy lấy mảnh vé ra, nhưng chỉ cho Tú nhìn từ xa. Tú không đưa tay nhận. Anh nhìn số 17, rồi nhìn lên khu kho.

“Vé này không phải giấy thông hành.”

“Nó là lời hẹn,” Linh đáp.

Tú im lặng. Một cơn gió quật mạnh qua sân ga, làm tấm biển kỹ thuật đập vào cột. Anh đưa tay giữ nó lại.

“Nếu muốn tìm, đợi đến khi tôi kiểm tra xong kho. Cánh cửa bị kẹt từ tuần trước. Bên trong có bình khí và thiết bị điện cũ, không được tự ý bật đèn.”

“Anh sẽ đi cùng chúng tôi?” Duy hỏi.

“Tôi sẽ khóa cửa sau các cậu.”

“Tú.”

“Duy, tôi đang làm đúng quy định.”

Linh nhìn hai người, cảm thấy giữa họ có một câu chuyện khác chưa được nói. Duy không tranh luận nữa. Anh cất vé, kéo dây khóa túi dụng cụ.

“Trước khi vào kho, tôi cần gọi cho Mai,” anh nói.

“Mai đang ở làng trên,” Tú đáp. “Cô ấy vừa gọi hỏi giấy tờ ngân hàng.”

“Cô ấy biết chúng tôi lên đây không?”

“Biết.”

Gió lại rít qua sân ga. Ở phía bên kia, con đường mòn dẫn xuống sau kho cũ bị che bởi một hàng tôn. Linh nhìn thấy trên bùn một vệt giày mới, đi về phía đó.

Duy nhìn theo ánh mắt cô. “Vết chân kia không phải của đội vận hành.”

Tú quay lại quá nhanh. “Có thể là khách đi lạc.”

“Khách không đi vào khu cấm.”

Ba người đứng trước cánh cửa sắt. Duy tháo chiếc đèn pin khỏi thắt lưng, kiểm tra pin. Linh đưa nửa vé cho anh giữ hộ trong lúc cô lấy điện thoại chụp lại dấu giày. Tú không nói gì, nhưng bàn tay anh siết chặt chùm chìa khóa.

Khi Duy tra chìa vào ổ, từ bên trong kho vang lên một tiếng kim loại rơi xuống. Không lớn, nhưng đủ rõ giữa tiếng gió.

Anh dừng lại.

Linh hạ điện thoại.

Tú lùi nửa bước, nhìn về phía cuối sân ga.

“Trong kho có người,” Duy nói.

Anh không mở cửa ngay. Anh ra hiệu cho Linh đứng sau vai mình, còn Tú khóa lối xuống núi. Một lần nữa, Linh nhận ra sự khác biệt giữa một người đi tìm bí mật và một người biết cách giữ mạng khi bí mật không muốn bị tìm thấy.

Duy vặn chậm ổ khóa. Cánh cửa hé ra, mùi dầu máy và sắt ẩm tràn ra ngoài. Tia đèn pin quét qua dãy kệ, những cuộn cáp, thùng gỗ và một tấm bản đồ cũ treo trên tường.

Ở cuối kho, một ô cửa thông gió đang mở. Bên dưới nó là mẩu vải đen mắc vào đinh.

Người vừa ở trong kho đã rời đi trước họ vài phút.

Trên nền bụi, cạnh chiếc kệ số 17, có một đường kéo dài như dấu của vật nặng bị lôi đi. Dấu ấy dừng trước một tủ sắt thấp, nơi ổ khóa đã bị cạy.

Linh nhìn Duy. “Hộp từng ở đây?”

Duy không trả lời. Anh cúi xuống, lấy từ khe tủ ra một mảnh giấy nhỏ. Trên đó chỉ có một dòng viết tay:

“Đừng mở khi chỉ có một nửa.”

Ngoài cửa kho, tiếng bộ đàm của Tú bất ngờ vang lên. Một giọng lạ nói rất khẽ, nhưng cả ba đều nghe rõ:

“Nếu họ đã tới ga trên, hãy để họ tự mở khóa. Chúng ta chỉ cần chờ chiếc hộp đi xuống.”

Đã sao chép liên kết chương