Chương 10
Căn phòng cân cáp
Tiếng đập cửa xưởng vang lên lần thứ hai. Thanh sắt Tú chèn ngang tay nắm rung bần bật. Duy bảo Mai đưa ông Khang vào góc khuất sau cuộn dây, còn Linh cầm đèn pin soi lối dẫn tới vách đá.
“Phòng cân cáp ở đâu?” cô hỏi.
Ông Khang chỉ về bức tường phía sau máy tính. “Sau tấm thép. Có cửa phụ, nhưng cần thẻ của tôi và mã giờ.”
“08:40?”
Ông gật.
Linh lấy chiếc thẻ nhựa đã niêm phong, đặt cạnh đầu đọc cũ. Đèn không bật. Duy tháo nắp đầu đọc, kiểm tra dây.
“Nguồn phụ chưa nối.”
“Nếu nối thì người ngoài biết chúng ta ở đây,” Tú nói.
“Họ đã biết rồi.”
Duy kéo dây từ máy phát, đấu vào hai cực theo sơ đồ. Đèn đầu đọc nhấp nháy đỏ. Linh nhập 08:40. Màn hình báo lỗi, rồi hiện một dòng: “Mã bổ sung: ngày người ký rời phòng.”
“Ngày nào?” Mai hỏi.
Ông Khang nhắm mắt, cố nhớ. “Mười chín tháng tám. Năm 2009.”
Linh nhập 190809. Đầu đọc phát tiếng tách. Một tấm thép trượt sang bên, để lộ lối hẹp.
Ngoài cửa chính, người đàn ông gọi: “Khang, ông không thể trốn mãi.”
Ông Khang run lên. “Đừng để họ thấy tôi.”
Tú cầm thanh sắt, đứng sát cửa. “Các cậu vào trước. Tôi giữ họ.”
“Anh không biết có bao nhiêu người,” Duy nói.
“Tôi biết cửa này không chịu được lâu.”
Linh nhìn ông Khang. “Bác đi được không?”
“Tôi sẽ đi.”
Họ luồn vào lối thép. Duy đi đầu với đèn, Linh dìu ông Khang, Mai đi sau. Tú ở lại chốt cửa. Lối hẹp dẫn xuống dưới vách đá, nền bê tông ẩm, hai bên là những vạch đo độ căng cáp đã phai. Trên trần treo các cảm biến cơ khí cũ.
“Phòng cân cáp được dùng để đo lực kéo trước khi mở tuyến,” Duy nói. “Nếu số liệu không đạt, cabin không được chạy.”
“Vậy vì sao nó bị bỏ?” Linh hỏi.
“Sau vụ sạt, người ta thay hệ thống đo bằng thiết bị điện tử.”
Ông Khang thở nặng. “Nhưng hệ thống cũ có bản ghi tay. Những bản ghi ấy không thể sửa trên máy.”
Họ tới một căn phòng vuông. Ở giữa là bàn cân lớn phủ vải, trên tường treo thước đo và bảng số. Một tủ gỗ nằm cạnh cửa, khóa bằng cơ cấu hai rãnh.
Duy lấy nửa vé của mình. Linh lấy nửa còn lại. Hai mảnh giấy khớp nhau, nhưng không mở khóa. Linh nhớ ngày khác nhau, xoay mảnh năm 2008 sang trái, mảnh năm 2009 sang phải. Cơ cấu bật tách.
Tủ mở.
Bên trong là chiếc hộp thiếc xanh, một cuốn sổ bọc da và một chiếc túi vải có niêm sáp cũ. Không ai chạm vào ngay.
Ông Khang nhìn hộp, giọng khàn: “Tôi đã khóa nó từ đêm đó.”
“Đêm nào?” Duy hỏi.
“Đêm cha cậu bị ép ký giấy nhận nợ.”
“Cha tôi không ở phòng cân cáp.”
“Ông ấy ở hành lang. Ông ấy nghe thấy Vĩnh và người của ngân hàng nói chuyện.”
Linh lấy máy ảnh. “Bác kể từ đầu được không?”
Ông Khang dựa vào bàn cân. “Năm 2009, tuyến cáp gặp sạt lở. Thiết bị phanh dự phòng phải thay gấp. Vĩnh nhận tiền tạm ứng, nhưng giao thiếu hai bộ. Ông Khải phát hiện, không chịu ký biên bản hoàn tất. Cha Duy cũng không ký nhận nợ.”
“Vậy ai ký?” Duy hỏi.
“Người quản lý dự án. Nhưng sáng hôm sau, giấy đã đổi tên. Người quản lý biến mất, Vĩnh mất tích, còn cha cậu bị yêu cầu ký xác nhận cuối để công ty nhận tiền bảo hiểm.”
“Cha tôi ký không?” Linh hỏi.
“Ông ấy ký vào một trang khác, trang ghi đã kiểm tra số lượng. Không biết phụ lục phía sau đã bị thay.”
Linh nhìn cuốn sổ. “Bản gốc ở đây?”
“Một phần. Phần còn lại nằm trong hộp.”
Tiếng đập cửa vọng xuống lối thép. Tú gọi: “Nhanh lên!”
Duy cầm hộp, nhưng Linh giữ cổ tay anh. “Không mở ở đây.”
“Tôi biết.”
Ông Khang nắm lấy vạt áo Linh. “Hộp chứa bản sao giấy nhận nợ và biên lai tiền. Nhưng chưa đủ. Phải tìm người đã chứng kiến việc đổi phụ lục.”
“Người đó là ai?”
“Một cô gái làm cân cáp. Cô ấy tên Hạnh.”
Mai nhìn Linh. “Chị Hạnh nhà em?”
Ông Khang gật. “Mẹ cô ấy làm ở ga dưới. Hạnh còn nhỏ nhưng nhìn thấy Vĩnh đưa túi tiền cho người quản lý.”
Tiếng kim loại bật gãy phía trên. Cửa chính xưởng sắp bị phá.
Tú xuất hiện ở lối thép, thở gấp. “Có ba người. Một người cầm dụng cụ cắt.”
Duy đóng tủ, đưa cuốn sổ cho Linh. “Tú, anh đi với ông Khang và Mai.”
“Còn cậu?”
“Tôi giữ cửa phòng.”
Linh phản đối: “Không ai tách nhóm.”
“Nếu họ vào, chúng ta mất cả hộp lẫn người.”
Tú nhìn chiếc hộp trong tay Duy. “Đưa tôi.”
“Không.”
“Tôi biết đường thoát.”
“Anh cũng có thể đưa nó cho người ngoài.”
Tú cắn răng. Ông Khang nói yếu: “Tú không phản bội. Cậu ấy từng quay lại lấy tôi khỏi phòng cân cáp.”
Duy vẫn không đưa hộp. “Chúng ta đi cùng.”
Họ rời phòng theo lối sau, nhưng cửa cuối bị khóa bằng chốt sắt. Duy dùng dụng cụ nạy, từng tiếng kim loại vang lên trong hầm. Phía trên, người lạ đã vào xưởng.
Linh soi cuốn sổ bọc da. Trang đầu ghi số đo lực cáp, trang thứ hai có một khoảng bị xé. Ở mép giấy còn sót chữ: “Bên chịu trách nhiệm chuyển…”
“Bác Khang, ai xé trang này?”
“Tôi.”
“Vì sao?”
“Vì tôi sợ. Tôi nghĩ nếu xóa tên người đó, món nợ sẽ không chuyển sang cha Duy.”
“Nhưng nó vẫn chuyển.”
“Vì tôi giữ im lặng.”
Duy nạy bật chốt. Cửa sau mở ra một lối đá dốc xuống khe. Gió thốc vào, làm đèn pin rung trên tay Linh.
Từ trong xưởng, người đàn ông hét: “Hộp ở phòng cân cáp. Chặn lối phía Bắc!”
Tú kéo Mai đi. Duy ôm hộp sát ngực. Linh dìu ông Khang. Cả nhóm xuống một đoạn bậc đá, phía sau là tiếng chân đuổi theo.
Con đường kết thúc ở một cây cầu treo cũ bắc qua khe. Dây lan can đã mục, bên dưới là nước chảy xiết.
“Không qua được,” Mai nói.
“Qua từng người,” Duy đáp. “Không nhìn xuống.”
Ông Khang lắc đầu. “Tôi ở lại.”
“Bác qua trước,” Linh nói. “Bác là người biết sự thật.”
Họ buộc dây an toàn nối vào cáp tay vịn. Tú đi trước, thử từng tấm ván. Mai theo sau. Linh dìu ông Khang, còn Duy đi cuối, quay lưng về phía lối đuổi.
Người đầu tiên xuất hiện ở đầu cầu. Hắn không bước tới, chỉ đứng nhìn. Trên tay hắn là một chiếc bộ đàm có dán băng đỏ.
“Đưa hộp đây,” hắn gọi. “Nó không cứu được gia đình các người đâu.”
“Ai sai anh?” Duy hỏi.
“Người đã trả tiền cho cha cô.”
Linh dừng lại giữa cầu. “Cha tôi không nhận tiền.”
“Ông ấy nhận trách nhiệm.”
“Còn Vĩnh?”
Người kia im.
Đó là câu trả lời rõ nhất.
Duy ra hiệu Linh tiếp tục. Cầu rung mạnh dưới gió. Một tấm ván bật khỏi đinh, rơi xuống khe. Ông Khang hụt chân, Linh kéo ông lại. Duy nắm dây sau lưng họ, dùng cả sức giữ cầu.
“Đừng dừng!” anh hét.
Mai tới bờ bên kia trước, buộc dây vào cọc. Tú kéo ông Khang. Linh vừa đặt chân lên đất thì một tiếng nổ nhỏ vang từ đầu cầu. Người đuổi theo đã cắt một dây neo.
Chiếc cầu nghiêng xuống. Duy còn ở giữa.
Linh quay lại định bước lên, nhưng anh hét: “Ở yên!”
Anh ôm hộp bằng một tay, tay kia bám dây. Tấm ván dưới chân gãy. Cả người anh trượt xuống, chỉ còn sợi đai nối với cọc bên kia.
Linh không nghe lệnh. Cô buộc dây phụ quanh eo, bò ra hai bước, nắm cổ tay Duy. “Anh không được quyết định một mình.”
“Cô sẽ rơi.”
“Vậy kéo tôi lên.”
Tú và Mai cùng kéo dây. Duy đẩy hộp về phía Linh, rồi dùng chân tìm điểm tựa. Sau vài giây dài như cả mùa mưa, họ lôi được anh về bờ.
Ở đầu cầu, người mặc áo mưa đã biến mất. Chỉ còn bộ đàm rơi trên đất.
Duy mở nắp kiểm tra hộp. Khóa vẫn nguyên. Ông Khang nhìn nó, thở ra:
“Bây giờ các cháu đã biết trong đó có gì. Nhưng chưa biết ai là người cần bị gọi tên.”
Linh mở cuốn sổ. Ở trang cuối, dưới lớp giấy xé, cô thấy một dòng chữ mờ:
“Người ký cuối cùng không phải người nhận cuối cùng. Muốn sửa nợ, phải tìm bản đối chiếu tại ga dưới.”
Trong đêm, tiếng cáp rung từ sườn núi truyền xuống. Tuyến Vân Lộ sẽ đóng trước bình minh nếu gió không giảm. Còn chiếc hộp, sau mười hai năm, cuối cùng đã trở lại trong tay hai người giữ hai nửa vé.
Họ trú tạm trong một hốc đá cách cầu treo vài chục mét. Tú dùng bạt cứu hộ che gió, Mai lau máu trên trán ông Khang. Duy kiểm tra lại dây đai của Linh, phát hiện khóa đã sứt một mảnh.
“Cô bị thương không?” anh hỏi.
“Không.”
“Đừng nói không nếu chưa kiểm tra.”
Linh đưa tay chạm đầu gối. Một vết xước rớm máu, không nghiêm trọng. “Anh cũng vậy.”
Duy nhìn cổ tay mình, chỉ có vài đường đỏ do dây kéo. Anh ngồi xuống, đặt chiếc hộp giữa hai người nhưng không mở.
Ông Khang tỉnh hơn sau khi uống nước. “Trong hộp có ba bản giấy. Một bản đối chiếu số lượng thiết bị, một giấy nhận nợ và một lá thư của cha Linh. Lá thư không chứng minh được ai làm giả, nhưng nó ghi rõ tên người cuối cùng cầm phụ lục.”
“Vĩnh?” Duy hỏi.
“Không. Một người khác.”
“Ai?”
Ông Khang nhìn ra màn sương. “Người mà các cháu vẫn đang gọi là đội trưởng.”
Linh ngẩng lên. Ở ga trên, đội trưởng là người đang giữ chìa khóa thứ hai của tủ sắt. Nếu lời ông Khang đúng, hộp không chỉ liên quan đến người đã rời tuyến; nó còn chạm tới người đang cố giữ hệ thống hoạt động cho tới sáng.
Tú đứng phắt dậy. “Bác nói chắc không?”
“Tôi đã nhìn thấy chữ ký.”
Một tiếng còi dài vang từ phía ga. Duy mở bộ đàm. Giọng đội trưởng truyền tới, gấp gáp:
“Cabin 17 tự khởi động. Có người đang đưa hộp xuống ga dưới.”
Duy nhìn chiếc hộp trong tay mình. Không thể có hai chiếc hộp giống nhau nếu chỉ một chiếc được lấy ra khỏi tủ.
Linh chợt hiểu: người ở ga trên đã dựng một chiếc hộp giả để đánh lạc hướng, còn vật thật bị giấu trong phòng cân cáp. Nhưng nếu cabin đang đưa một hộp xuống, ai đó muốn mọi người tin bằng chứng đã rời núi.
“Chúng ta phải về ga,” cô nói.
Duy gật. “Lần này đi đường an toàn. Không chạy theo người không nhìn thấy mặt.”
Ông Khang nắm tay Linh. “Đừng để chiếc hộp quyết định thay các cháu.”
Linh đáp: “Chúng cháu sẽ không để món nợ quyết định thay mình.”