Chương 6
Chiếc khóa không nhận chìa
Tiếng lách cách trong túi chứng cứ kéo dài đúng mười ba giây rồi dừng. Đội trưởng vận hành không cho ai chạm vào tủ. Ông gọi công an huyện lần nữa, nhưng đường truyền chập chờn vì mưa gió. Cuối cùng, họ thống nhất đặt camera di động trước cửa phòng, phân công hai người trực tới sáng.
Linh ngồi đối diện tủ sắt, ghi thời điểm 22 giờ 14 phút vào sổ. Duy ngồi bên cạnh, hai tay đặt trên đầu gối. Tú không xuất hiện từ lúc dòng chữ trên cabin biến mất.
“Anh biết Tú đi đâu không?” Linh hỏi.
“Không.”
“Anh để anh ta một mình trong ga?”
“Tôi đã báo đội trưởng.”
“Đội trưởng chỉ có một người bảo vệ.”
“Tôi không thể trói Tú vào ghế.”
Linh lật trang sổ. “Tôi không nói trói. Tôi nói nên biết anh ta ở đâu.”
Duy nhìn đồng hồ. “Cô đang lo cho hộp hay lo cho Tú?”
“Tôi lo không ai giữ được điều gì nếu cứ để mọi người biến mất.”
Ở cuối hành lang, cửa phòng vệ sinh bật mở. Tú bước ra, tay ướt, áo khoác phản quang kéo kín cổ. Anh đi thẳng về phía bàn, đặt lên đó một chiếc điện thoại cũ.
“Tôi gọi cho chị gái ông Khang. Ông ấy đang ở bệnh viện huyện, không thể nói chuyện.”
“Anh đã ở đâu?” Duy hỏi.
“Gọi điện.”
“Trong nhà vệ sinh?”
“Ở đó sóng mạnh hơn.”
Linh nhìn điện thoại. Màn hình hiển thị một cuộc gọi đi kéo dài bốn phút. “Chị gái ông Khang nói gì?”
“Bà ấy nói ông Khang bị ngã sau khi nhận một cuộc gọi. Người gọi tự xưng là nhân viên ngân hàng, hỏi về chiếc hộp.”
Duy đứng bật dậy. “Số điện thoại?”
“Bà ấy không nhớ.”
“Bệnh viện có camera không?”
“Có. Nhưng đường từ ga tới huyện mất hơn một giờ.”
Linh nhìn tủ sắt. “Hộp đang ở đây. Người gọi không thể biết nếu họ không theo dõi.”
Tú lắc đầu. “Có thể ông Khang đã nói.”
“Ông ấy đang hôn mê?” Linh hỏi.
“Không. Nhưng bà ấy nói ông không tỉnh táo.”
Duy đi tới camera di động. Thiết bị đang ghi đèn xanh, nhưng thẻ nhớ báo lỗi. Anh tháo thẻ, lau chân tiếp xúc rồi cắm lại. Màn hình hiện đoạn video từ 21 giờ 50 phút đến 22 giờ 12 phút, sau đó mất ba giây.
“Có người can thiệp,” anh nói.
“Ba giây đủ để mở tủ?” Tú hỏi.
“Không. Nhưng đủ để đổi góc máy.”
Duy tua lại. Trong đoạn mất hình, bóng của ai đó lướt qua hành lang. Không thấy mặt, chỉ thấy tay cầm một vật dài. Sau đó camera quay lệch khỏi tủ khoảng ba độ.
Linh phóng to khung hình. Trên cổ tay người đó có một sợi dây màu đỏ.
“Tú, anh có dây đỏ không?”
Tú nhìn cổ tay mình. Anh đeo vòng chỉ đen.
“Duy?”
“Không.”
“Có thể là dây buộc dụng cụ,” Tú nói.
“Hoặc dây của người theo dõi.”
Đội trưởng đưa cả ba vào phòng điều hành, yêu cầu ngừng phỏng đoán. Ông gọi nhóm trực ở ga dưới, báo không ai được rời vị trí. Một nhân viên xác nhận cửa kho dưới cũng bị cạy nhưng không mất thiết bị.
“Tủ số 17 ở ga dưới,” Duy nói.
Linh ngẩng lên. “Tại sao trước đó anh không nói?”
“Vì tôi chưa chắc.”
“Anh biết từ lúc nhìn bản đồ?”
“Mẹ tôi từng nhắc có hai tủ số 17. Một ở ga dưới, một ở ga trên. Chỉ một tủ từng chứa hộp.”
“Vậy hộp có thể đã được chuyển qua lại giữa hai ga.”
“Hoặc hai tủ chứa hai phần khác nhau.”
Tú chen vào: “Nếu xuống ga dưới, chúng ta có thể xem tủ trước khi người kia quay lại.”
Đội trưởng lắc đầu. “Cáp đóng. Không ai được di chuyển.”
“Đường bộ?” Linh hỏi.
“Đường mòn phía Tây đang sạt. Đường phía Đông có đá rơi.”
Duy nhìn bản đồ. “Còn lối cũ dưới tuyến cáp.”
“Không an toàn.”
“Tôi biết địa hình.”
“Biết không có nghĩa là được đi.”
Cuộc tranh luận bị cắt bởi tiếng chuông điện thoại của Linh. Số gọi đến không lưu. Cô bật loa ngoài.
“Cô là con ông Khải?”
Giọng phụ nữ, già nhưng rõ.
“Vâng.”
“Tôi là bà Năm. Đừng mở chiếc hộp.”
Linh nhìn Duy. “Bà biết hộp đang ở đâu?”
“Tú gọi cho bà.”
Tú cau mày. “Tôi chưa gọi.”
“Bà nghe thấy chúng ta nói chuyện?”
“Quán ở ga dưới có camera. Có người đã xem lại trước khi xóa. Bà chỉ biết các cháu đang giữ hộp.”
“Bà biết khóa mở thế nào không?” Duy hỏi.
“Biết một phần.”
“Một phần là gì?”
“Chiếc hộp không mở bằng chìa. Nó mở bằng hai mảnh vé, nhưng phải ghép theo đúng ngày. Một nửa năm 2008, một nửa năm 2009. Không ghép đúng thứ tự, lẫy bên trong sẽ khóa vĩnh viễn.”
Linh siết điện thoại. “Tại sao cha cháu không nói?”
“Vì ông ấy sợ người cầm một nửa mở hộp một mình.”
“Bà từng thấy hộp chưa?”
“Thấy rồi. Năm 2009, cha cháu và mẹ Duy đem nó tới quán. Họ cãi nhau cả buổi.”
Duy bước gần điện thoại. “Mẹ tôi cãi gì?”
“Mẹ cháu muốn đưa hộp cho công an. Cha Duy muốn đem trả người đã ký nợ. Cha cháu bảo nếu đưa ra ngay, mọi người sẽ bị kéo vào cuộc. Hai người không thống nhất được.”
“Vậy vì sao hộp ở ga trên?”
“Họ thống nhất đặt nó ở nơi chỉ người giữ hai nửa vé mới tìm được.”
“Và người nhận?”
Bà Năm thở dài. “Một người tên Vĩnh.”
Linh không biết tên đó. Duy lắc đầu.
“Vĩnh là ai?” cô hỏi.
“Người phụ trách vật tư năm ấy. Ông ta ký giấy nhận thiết bị và sau đó biến mất khỏi thị trấn.”
“Bà biết ông ta ở đâu không?”
“Không. Nhưng cha cháu từng nói Vĩnh không bỏ đi. Ông ấy chỉ đổi tên.”
Cuộc gọi bị nhiễu. Bà Năm nói nhanh: “Đừng tin người tự nhận là người giữ lời hứa. Có người đã chờ chiếc hộp suốt mười hai năm để lấy lại giấy tờ chứng minh họ vô tội. Cũng có người chờ để đốt nó.”
Điện thoại ngắt.
Linh quay sang Duy. “Anh biết Vĩnh không?”
“Không. Nhưng mẹ tôi có một cái tên khác trong sổ nợ: Võ Minh Vĩnh.”
Tú lập tức quay đi.
Duy nhận ra. “Anh biết người này?”
“Một người từng làm kế toán vật tư.”
“Anh vừa nói không biết.”
“Tôi nói không biết anh ta ở đâu.”
“Vĩnh có liên quan tới ông Khang?”
Tú không trả lời.
Linh đặt điện thoại xuống. “Nếu không nói, chúng ta không thể tìm được hộp đúng cách.”
Tú dựa vào bàn. “Vĩnh là em họ của ông Khang. Sau vụ sạt, ông ta bị đuổi khỏi đội vì thiếu vật tư. Ông ta nói người khác đổ lỗi cho mình để bảo vệ cấp trên.”
“Ông ta có ký nhận nợ không?” Linh hỏi.
“Tôi không biết.”
“Anh lại nói không biết.”
“Vì tôi chỉ là thợ học việc. Tôi không được xem giấy tờ.”
Duy nhìn anh thật lâu. “Nhưng anh biết Vĩnh đã tìm chiếc hộp.”
“Ông ta từng tới nhà tôi sau khi mẹ mất. Ông ta hỏi nửa vé ở đâu.”
“Anh đã nói gì?”
“Tôi bảo không biết.”
“Anh có biết lúc đó không?”
Tú im.
Đội trưởng yêu cầu mọi người rời phòng điều hành. Ông muốn lập biên bản lời khai riêng. Linh cất sổ, nhưng không rời ngay. Cô nhìn tủ sắt và thấy một vệt nước mới dưới chân, không phải từ mưa vì phòng kín.
“Duy, phía sau tủ có ống dẫn.”
Hai người kiểm tra. Tủ sắt nằm sát tường, phía sau là khe hẹp chỉ rộng vài centimet. Một ống thoát nước cũ chạy dọc từ nền lên trần. Trên ống có vết bùn và một sợi chỉ đỏ mắc lại.
Linh gắp sợi chỉ bằng nhíp. “Người đeo dây đỏ đã ở đây.”
Duy soi đèn dưới chân tủ. “Tủ không bị mở. Nhưng có dấu bánh xe.”
“Bánh xe?”
“Tủ bị kéo ra khỏi tường.”
Họ gọi đội trưởng. Ba người dùng kích tay nâng tủ, phát hiện một khe thông xuống nền ga. Khe bị che bằng tấm tôn, bên dưới là đường ống kỹ thuật cũ. Không đủ rộng cho người lớn đi qua, nhưng đủ để luồn một sợi dây hoặc một thiết bị nhỏ.
Tú cúi xuống nhìn. “Đường này nối với hầm dưới ga.”
“Anh biết?” Duy hỏi.
“Tôi từng sửa đường nước.”
“Và từng dùng để đi vào kho?”
Tú ngẩng lên. “Tôi chưa bao giờ lấy đồ.”
Không ai trả lời.
Đội trưởng quyết định niêm phong cả khe tường. Hộp vẫn nằm trong tủ sắt, nhưng giờ mọi người biết có nhiều cách tiếp cận nó hơn một chìa khóa.
Gần nửa đêm, gió giảm đủ để đội cứu hộ đưa một dây liên lạc lên ga. Duy nhận tin từ Mai: căn nhà dưới làng đã bị ai đó cắt điện. Cô đang ở nhà một người bạn.
“Tôi xuống đón Mai,” Duy nói.
“Không được đi một mình,” Linh đáp.
“Cô đi cùng?”
“Tôi không biết đường.”
“Tú biết.”
Tú quay sang. “Tôi sẽ dẫn.”
Duy định phản đối, nhưng Linh giữ tay áo anh. “Ba người đi. Đội trưởng biết lộ trình. Nếu có dấu hiệu lạ, quay lại.”
Tú nhìn cô, lần đầu không phản ứng gay gắt. Anh chỉ gật.
Trước khi rời phòng, Linh quay lại chiếc tủ. Qua khe cửa, cô thấy túi chứng cứ khẽ dịch chuyển dù không ai chạm vào.
Một tiếng kim loại nhỏ vang lên.
Duy nghe thấy. Anh mở khóa kiểm tra, nhưng chiếc hộp vẫn nằm yên. Hai nửa vé trong túi áo Linh bỗng nóng lên khác thường, như thể một lẫy bên trong đang tìm đúng vị trí.
“Có lẽ hộp nhận ra chúng ta,” Linh nói.
Duy lắc đầu. “Hộp không nhận ra người. Nó chỉ phản ứng với cơ cấu.”
“Anh chắc không?”
Anh nhìn cô, rồi nhìn túi chứng cứ. “Không. Tôi chỉ muốn tin vậy.”
Ở ngoài ga, con đường xuống làng chìm trong sương. Từ rất xa, dưới triền núi, một ánh đèn đỏ bật lên ba lần rồi tắt. Tú dừng bước, tay siết đèn pin.
“Đó là tín hiệu gì?” Linh hỏi.
“Tín hiệu cáp cũ.”
“Ai đang bật?”
Tú nhìn Duy. “Người biết rằng chúng ta đã tìm thấy hộp.”