Một Lời Hứa Ở Trạm Cáp Treo
9 phút đọc

Chương 3

Giọng nói trong bộ đàm

Tú tắt bộ đàm ngay sau câu nói cuối cùng. Tiếng rè biến mất, để lại khoảng lặng nặng nề trong kho kỹ thuật. Duy nhìn anh ta, không hỏi người ở đầu kia là ai. Anh đã làm việc đủ lâu với hệ thống liên lạc để biết tín hiệu vừa rồi không đến từ kênh vận hành chính.

“Ai vừa nói?” Linh hỏi.

Tú đặt bộ đàm lên kệ. “Một kênh nhiễu.”

“Kênh nhiễu không gọi tên chiếc hộp.”

“Cô nghe nhầm.”

“Tôi làm lưu trữ. Tôi nghe và ghi nhớ câu chữ rất tốt.”

Duy đưa tay ngăn cô bước tới. “Tú, mở lịch sử liên lạc.”

“Thiết bị này không lưu.”

“Bộ đàm của đội vận hành có ghi thời điểm truyền.”

“Cậu nghi tôi?”

“Tôi chưa nghi ai. Tôi hỏi dữ liệu.”

Tú bật cười, nhưng tiếng cười không có vẻ vui. “Duy, cậu lên đây vì mẹ cậu để lại nửa chiếc vé. Còn cô ấy lên vì cha mình để lại một câu dặn. Đừng biến nhà ga thành phòng thẩm vấn chỉ vì một người lạ nói vài chữ.”

Linh nhìn ra cửa kho. Gió đang mạnh dần, khiến tấm biển khu kỹ thuật kêu lạch cạch. Cô không thích cách Tú tránh câu hỏi, nhưng cũng không có bằng chứng để giữ anh ta lại.

“Chúng ta nên kiểm tra tủ số 17,” cô nói. “Nếu có người cạy khóa, có thể họ đã để lại dấu.”

“Không được chạm vào,” Tú đáp.

“Anh vừa nói cánh cửa kho nguy hiểm. Bây giờ lại bảo tủ đó phải giữ nguyên?”

“Để tôi gọi đội trưởng.”

Tú bước ra ngoài. Duy chờ đến khi anh ta đi khuất sau cánh cửa mới cúi xuống kiểm tra ổ khóa. Vết cạy nằm ở phía dưới, không giống loại dụng cụ mà đội vận hành thường dùng. Trên mặt tủ có một hình tam giác khắc bằng đầu nhọn. Bên trong hình tam giác là số 08:40.

“Mẹ anh có dùng ký hiệu này không?” Linh hỏi.

“Tôi chưa từng thấy.”

“Cha tôi có thể đã để lại?”

“Nếu cha cô và mẹ tôi cùng giữ chuyện này, có thể họ đã dùng ký hiệu để nhận ra vật của mình.”

Duy lấy thước thép trong túi, đo khoảng cách từ dấu khắc đến mép tủ. Anh làm rất cẩn thận, rồi ghi số vào sổ tay.

“Anh đang đo gì?”

“Vị trí dấu. Nếu ổ khóa bị thay, người cạy có thể làm xước sơn. Tôi muốn biết dấu này cũ hay mới.”

Linh cúi xuống gần hơn. Sơn quanh hình tam giác đã bạc cùng màu với phần còn lại, nhưng bên trong nét khắc còn bám bụi rất ít. Có người đã lau nó gần đây.

“Mới bị lau.”

Duy gật đầu. “Vậy người kia biết chính xác mình tìm gì.”

“Tú nói kho đã khóa một tuần.”

“Một tuần đủ để mọi dấu vết mất đi.”

Họ không chạm vào trong tủ. Duy chụp ảnh ổ khóa, dấu khắc và mẩu vải đen ở cửa thông gió. Linh mở ứng dụng ghi chú, ghi thời điểm, vị trí, tình trạng. Công việc quen thuộc khiến cô bình tĩnh hơn. Trong kho, giữa dầu máy và sắt ẩm, mỗi vật đều có thể trở thành lời khai nếu được giữ đúng cách.

Ở góc kệ cuối, Linh phát hiện một tập bản đồ cuộn trong ống nhựa. Nhãn giấy ghi “Vân Lộ — tuyến tạm dưới sườn Bắc, 2008–2009”. Cô không lấy ra ngay mà gọi Duy.

“Thứ này có trong danh mục thiết bị không?”

Duy kiểm tra bảng kê dán trên tường. “Không. Bản đồ kỹ thuật hiện tại chỉ có tuyến chính.”

“Có thể là bản đồ bỏ đi.”

“Bản đồ bỏ đi không được cuộn và bọc kín như vậy.”

Anh đeo găng tay, kéo ống nhựa xuống. Bụi ở nắp ống bị quệt thành một đường mới. Bên trong là ba tờ bản đồ lớn, vẽ đường cáp cũ và một tuyến đường mòn đi men theo vách núi. Một số điểm được khoanh đỏ: ga dưới, ga trên, trụ số 4 và một chòi nghỉ cách tuyến cáp khoảng bốn trăm mét.

Linh chỉ vào phần ghi chú ở mép bản đồ. “Có chữ của cha tôi không?”

Duy đọc. “Không chắc.”

Nét chữ nghiêng về bên trái, mỗi số 4 đều có một nét gạch ngang. Cha Linh có thói quen ấy. Cô biết vì đã từng thấy ông viết danh sách tiền điện.

“Là chữ của cha tôi.”

Duy nhìn cô, rồi đọc dòng chữ nhỏ bên dưới: “Thiết bị thay thế đã nhận đủ. Không bàn giao nếu thiếu biên bản đối chiếu.”

“Thiếu biên bản nào?” Linh hỏi.

“Có thể là biên bản nhận nợ.”

“Tại sao bản đồ kỹ thuật lại ghi chuyện nợ?”

Duy không nói. Anh dùng đèn pin rọi vào mặt sau bản đồ. Một lớp giấy khác được dán chồng lên, che gần nửa phần ghi chú. Mép keo đã bong. Linh giữ một góc, Duy dùng que nhựa tách thật chậm. Dưới lớp giấy hiện ra một dòng mực đỏ:

“Không chuyển nghĩa vụ sang người không ký.”

Linh thấy mắt mình cay. Câu đó có thể do cha cô viết, cũng có thể do mẹ Duy. Nhưng dù của ai, nó cũng cho thấy món nợ không phải chuyện bị nhầm trên giấy.

“Anh biết cha anh có ký gì không?” cô hỏi.

Duy quay mặt đi. “Cha tôi ký nhiều giấy. Ông làm kho thiết bị, không đọc kỹ văn bản. Sau vụ sạt, ông nghỉ việc. Mẹ tôi bảo ông ký nhận hàng, không ký nhận nợ.”

“Nếu ông ấy không ký, vì sao ngân hàng có giấy?”

“Tôi chưa từng được xem bản gốc.”

“Chúng ta cần tìm nó.”

“Tôi biết.”

Linh đặt bản đồ xuống. “Anh có định nói với tôi điều này nếu không thấy dấu khắc không?”

“Tôi không biết.”

“Đó là câu trả lời an toàn.”

“Cô muốn tôi nói gì? Tôi đã nghe mẹ nhắc tên cha cô nhiều lần nhưng chưa bao giờ biết hai người đã thỏa thuận gì. Tôi sợ nếu mở hộp, sự thật sẽ cho thấy cha tôi thật sự ký. Khi đó tôi không chỉ mất nhà mà còn mất lý do để trách người khác.”

Lời nói ấy khiến Linh im. Cô từng nghĩ Duy che giấu vì tham tiền hoặc đề phòng cô. Bây giờ cô hiểu anh đang bảo vệ một phiên bản của gia đình mình, dù phiên bản ấy chưa chắc đúng.

Ngoài kho, Tú gọi vọng: “Duy, đội trưởng yêu cầu đóng cửa khu này. Gió vượt mức rồi.”

Duy cuộn bản đồ lại, nhưng Linh giữ lấy một mép giấy. “Chúng ta chưa chụp đủ.”

“Chụp nhanh.”

Họ đặt bản đồ trên sàn, dùng hai hộp dụng cụ chặn góc. Linh chụp từng phần, gồm cả mặt sau có dòng chữ đỏ. Khi cô vừa cất điện thoại, toàn bộ ga trên mất điện.

Đèn pin của Duy bật lên. Mùi ẩm lạnh tràn vào từ cửa kho. Bên ngoài, tiếng còi cảnh báo réo ba hồi liên tiếp.

“Mất điện toàn ga,” Tú nói. “Không ai rời khỏi nhà ga cho tới khi hệ thống khởi động lại.”

Duy đóng nắp ống bản đồ. “Tú, cửa kho có khóa cơ không?”

“Có.”

“Đưa tôi.”

“Tôi sẽ khóa.”

“Tôi cần kiểm tra người vừa vào trước khi chúng ta rời đi.”

Tú đứng ở ngưỡng cửa, ánh đèn pin chiếu nửa gương mặt. “Không có ai cả.”

“Vậy mẩu vải ở cửa thông gió là gì?”

“Áo khách đi lạc.”

“Khách đi lạc vào kho kỹ thuật, cạy tủ số 17 rồi trèo qua cửa thông gió?”

Tú không trả lời. Một luồng gió mạnh luồn qua khe cửa, thổi mẩu giấy ghi “Đừng mở khi chỉ có một nửa” bay khỏi tay Linh. Cô chụp được nó trước khi rơi xuống vũng dầu.

Ở mặt sau mẩu giấy có một hàng số điện thoại. Linh bật đèn điện thoại, đọc từng số.

“Đây là số của ai?”

Duy nhìn, sắc mặt thay đổi. “Số máy bàn cũ của ga dưới.”

“Cũ đến mức nào?”

“Đã bỏ từ năm 2010.”

“Vậy người viết biết hệ thống cũ.”

Tú khẽ nói: “Hoặc biết người từng làm ở đó.”

Một tiếng va chạm vang lên phía sau kho. Duy lập tức tắt đèn pin, ra hiệu mọi người im lặng. Trong bóng tối, họ nghe tiếng kim loại trượt trên nền bê tông, rồi tiếng bước chân nhẹ hướng về cửa thông gió.

Linh nín thở. Duy đứng chắn trước cô, tay giữ đèn pin nhưng chưa bật. Tú lùi về phía cửa chính.

Một bóng người xuất hiện sau tấm lưới thông gió. Người đó nhìn vào kho, thấy điện đã tắt nên không bước hẳn vào. Chỉ có bàn tay đeo găng thò qua, mò dọc theo kệ số 17.

Duy ném một cờ lê về phía đối diện. Tiếng kim loại va vào thùng sắt làm bóng người giật mình. Anh lao tới cửa thông gió, nhưng người kia đã lùi ra ngoài và chạy xuống mái tôn.

Tú bật đèn. Cả ba nghe tiếng chân trượt, rồi một tiếng rơi nặng nề ở phía sau ga.

“Đừng đuổi!” Duy quát.

Tú vẫn định chạy nhưng dừng lại. Anh nhìn Duy với vẻ giận dữ. “Nếu để hắn thoát, chúng ta mất dấu.”

“Nếu mái tôn trơn, anh sẽ rơi xuống vực trước khi bắt được hắn.”

Linh chạy đến cửa sổ nhỏ. Bên ngoài chỉ còn mưa bụi và những tấm tôn rung. Dưới chân vách, một sợi dây màu đen vắt qua lan can. Không có người.

Duy kiểm tra tủ số 17 lần nữa. Mặt tủ đã mở, nhưng bên trong chỉ còn một miếng đệm cao su và dấu hình chữ nhật sáng màu trên lớp bụi.

“Hộp đã bị lấy đi,” anh nói.

“Hay chưa từng ở đây?”

“Dấu bụi cho thấy có vật nặng đặt lâu.”

Tú đi tới, nhìn dấu hình chữ nhật. “Nếu hắn lấy hộp, hắn sẽ không để lại bản đồ.”

“Có thể hắn không biết bản đồ quan trọng.”

“Hoặc anh ta muốn chúng ta đi theo tuyến mòn.”

Linh quay lại nhìn hai người. “Tại sao bản đồ đánh dấu chòi nghỉ?”

Duy đáp: “Vì đó là nơi nhóm bảo trì từng cất thiết bị khi tuyến chính bị ngắt.”

“Và có thể là nơi người ta giấu chiếc hộp.”

Tú im lặng quá lâu. Linh bắt gặp ánh mắt anh ta dừng ở chỗ dòng chữ đỏ. Một vẻ tính toán vụt qua, rồi biến mất.

Đội vận hành gọi từ phòng điều khiển, báo điện sẽ được cấp lại sau mười phút. Trong thời gian đó, họ phải ở nguyên trong nhà ga. Duy gấp bản đồ, cho vào túi chống nước. Linh chụp lại dấu vết cuối cùng ở tủ số 17.

“Tôi giữ bản đồ,” Duy nói.

“Không. Chúng ta giữ chung.”

Anh nhìn cô, rồi chia bản đồ thành hai phần chụp trên điện thoại. “Được. Bản gốc tôi giữ vì nó có thể hỏng trong túi cô. Mọi ảnh gửi cho nhau ngay.”

Linh gửi ảnh. Điện thoại Duy rung lên. Anh kiểm tra rồi nói: “Từ ga dưới có tin nhắn của Mai.”

“Cô ấy nói gì?”

Duy đọc, giọng thấp xuống: “Có người tới nhà hỏi mua căn nhà của chúng tôi. Họ biết mẹ tôi từng làm ở Vân Lộ. Họ hỏi chiếc hộp.”

Gió đập vào cửa kho. Linh nhìn dòng chữ đỏ trên ảnh.

“Vậy người muốn chiếc hộp không chỉ ở ga trên.”

Duy khóa túi dụng cụ. “Chúng ta phải đưa Mai ra khỏi nhà trước khi quay về.”

“Còn hộp?”

“Nếu nó bị lấy, chúng ta tìm người lấy. Nhưng trước hết, người đang sống phải an toàn.”

Linh gật đầu. Lần đầu tiên từ lúc gặp, cô không thấy Duy là người cản đường mình. Anh đang đặt một thứ tự ưu tiên mà cô có thể tin.

Điện bật lại. Trong kho, bóng của tủ số 17 hiện lên trên nền tường. Bên dưới nó, một vệt nước dẫn ra cửa thông gió, kéo thẳng về phía con đường mòn bị gió che khuất.

Trên màn hình điện thoại của Linh, tấm ảnh dòng chữ đỏ tự động phóng lớn. Ở mép dưới, nơi lớp giấy bị rách, còn một câu chưa đọc hết:

“Nếu một trong hai người không tới ga trên trước 08:40, khoản nợ sẽ được chuyển cho…”

Phần cuối đã bị xé mất.

Đã sao chép liên kết chương