Một Lời Hứa Ở Trạm Cáp Treo
8 phút đọc

Chương 9

Xưởng cáp dưới vách đá

Tin nhắn của đội trưởng đến khi bốn người còn đứng trong căn bếp tối. Duy đọc lại hai lần, rồi gọi trực tiếp. Không ai nghe máy.

“Tủ bị mở bằng chìa hay bị cạy?” Linh hỏi.

“Chưa biết,” Duy đáp.

“Nếu người kia đã lấy hộp, tại sao vẫn để chúng ta thấy bản sao hợp đồng?”

Tú nhìn chiếc thẻ trên tay Linh. “Có thể họ không biết bản sao ở đó.”

“Hoặc họ muốn chúng ta nghĩ hộp đã mất.”

Mai gấp bản sao, nhét vào túi áo. “Em không quay lại ga trên.”

“Chúng ta cũng không quay lại ngay,” Duy nói. “Đội trưởng sẽ khóa khu vực.”

“Nếu hộp ở ga trên, người lấy phải đi qua đâu?”

Tú chỉ ra cửa sổ. “Có hai lối. Một xuống ga dưới, một qua xưởng cáp cũ.”

“Xưởng cũ còn dùng được?” Linh hỏi.

“Không. Nhưng có đường thông ra phía sau vách đá.”

Duy nhìn bản đồ. “Nếu Vĩnh đổi tên, thẻ nhà thầu của ông ta vẫn có quyền vào xưởng.”

“Thẻ của ông ta nằm trong bếp,” Mai nói. “Vậy ông ta đã có mặt ở đây.”

“Người vào nhà không nhất thiết là Vĩnh,” Linh đáp. “Có thể ai đó dùng thẻ của ông ta.”

Tú kéo cửa sau khép lại. “Tới xưởng cũ.”

Duy giữ anh. “Tú, anh đưa đường nhưng không tự quyết định.”

“Tôi biết.”

“Nếu tôi bảo dừng, anh dừng.”

“Tôi biết rồi.”

Họ rời nhà Mai theo lối mương nước. Tú đi trước, Duy đi sau cùng, còn Linh và Mai ở giữa. Mưa đã dứt nhưng đất trơn như phủ một lớp dầu. Dưới chân dốc, ánh đèn của một xe máy lướt qua rồi mất sau khóm tre.

Mai đi sát Linh. “Chị có sợ không?”

“Có.”

“Em tưởng người làm lưu trữ không sợ.”

“Người làm lưu trữ sợ mất dấu hơn sợ người lạ.”

Mai cười nhỏ. “Anh Duy sẽ thích câu đó.”

“Anh ấy không thích nhiều thứ.”

“Anh ấy thích sửa máy, uống cà phê đen và giả vờ không quan tâm tới người khác.”

“Em có biết anh ấy đã tìm chiếc hộp bao lâu không?”

“Từ khi mẹ mất. Nhưng anh ấy không gọi là tìm. Anh ấy gọi là kiểm tra hồ sơ.”

“Hai việc khác nhau à?”

“Với anh ấy, chỉ cần đổi tên thì dễ chịu hơn.”

Linh nhìn bóng Duy phía trước. Anh đang cúi kiểm tra một đoạn lan can sắt, không nghe được câu nói. Cô nhận ra Mai hiểu anh trai hơn những gì Duy nói. Trong gia đình họ, ai cũng đã học cách gọi nỗi sợ bằng một cái tên khác.

Xưởng cáp cũ nằm dưới vách đá, cách làng khoảng nửa giờ đi bộ. Mái tôn thấp, một nửa bị cây dại phủ kín. Cửa chính khóa bằng sợi xích mới. Trên tường còn biển “Vân Lộ — kho thiết bị giai đoạn 1”.

Tú lấy một chìa khóa từ túi. Duy lập tức quay lại.

“Chìa của ai?”

“Chìa dự phòng.”

“Anh lấy ở đâu?”

“Đội bảo trì cũ.”

“Đội không còn tồn tại.”

“Chìa vẫn tồn tại.”

Tú mở khóa. Trong xưởng tối và lạnh. Mùi cao su cũ trộn với mùi sắt. Dãy móc trên trần treo các bánh dẫn, dây cáp cuộn, kẹp nối và biển số cabin. Một chiếc bàn làm việc nằm dưới cửa sổ, trên đó có máy tính đời cũ phủ bạt.

Duy bật đèn pin, kiểm tra nền. Có vết bùn mới kéo từ cửa sau vào giữa xưởng.

“Hộp đã được đưa qua đây,” anh nói.

“Hoặc ai đó muốn chúng ta nghĩ vậy,” Tú đáp.

Linh đi dọc bàn làm việc. Trên mặt gỗ có một vệt lau mới, bên cạnh là cốc cà phê còn ấm. Cô chạm vào thành cốc bằng găng, không lấy lên.

“Có người ở đây gần đây.”

Mai chỉ vào ổ cắm. “Dây điện đang nóng.”

Duy nhìn máy phát ở góc xưởng. “Có người dùng nguồn phụ.”

Một tiếng rung rất nhẹ phát ra từ dưới bàn. Duy kéo tấm bạt. Máy tính cũ đang chạy màn hình xanh. Trên đó mở một bảng dữ liệu hàng hóa năm 2009. Nhiều dòng đã bị xóa, nhưng dòng “thiết bị phanh dự phòng — giao nhận cuối” còn nguyên.

Người nhận cuối: Trần Quang Vĩnh.

Người xác nhận: Nguyễn Khải.

Người giám sát: Phạm Khang.

Linh chụp màn hình. “Dữ liệu này chưa bị xóa hoàn toàn.”

“Máy tính không nối mạng,” Duy nói. “Có ai khởi động bằng ổ ngoài.”

Tú tiến lại gần, nhìn dòng tên. “Vĩnh nhận thiết bị, nhưng cha cô xác nhận.”

“Xác nhận hàng đã đến, không phải nhận nợ,” Linh đáp.

“Cô biết chắc?”

“Không. Nhưng cột dữ liệu tách riêng.”

Duy kéo bàn phím, mở lịch sử chỉnh sửa. Một file được truy cập lúc 21 giờ 47, đúng thời gian cabin số 17 bắt đầu chạy không người. Tên người dùng hiển thị “VK-OLD”.

“Vĩnh Khôi?” Mai hỏi.

“Hoặc Vân Lộ khóa cũ,” Tú nói.

Linh phóng to tên người dùng. Ở góc file có một ghi chú: “Chỉ được mở khi đủ hai nửa.”

“Lại là lời nhắc,” cô nói.

“Có thể người lập file muốn bảo vệ dữ liệu,” Duy đáp.

Một chuỗi âm thanh bật lên từ loa máy tính. Giọng đàn ông trung niên vang trong xưởng, rõ hơn thiết bị ở ga:

“Người ký xác nhận không phải người chịu nợ. Người nhận thiết bị không phải người sở hữu. Muốn biết ai đã đổi tên, hãy tìm phòng cân cáp.”

Âm thanh tắt. Mai lùi lại, đụng vào kệ kim loại. Một móc cáp rơi xuống.

“Phòng cân cáp ở đâu?” Linh hỏi.

“Phía sau vách đá,” Duy đáp. “Khu đó bị lấp sau vụ sạt.”

Tú nhìn cửa sau. “Lối vào vẫn còn.”

“Anh từng vào?” Duy hỏi.

“Một lần, khi đội tháo thiết bị.”

“Cách đây bao lâu?”

“Mười một năm.”

Linh nhìn máy tính. “Vĩnh muốn chúng ta tới phòng cân cáp.”

“Hoặc người giả danh Vĩnh,” Duy nhắc.

Trên bàn, bên cạnh máy tính, có một thẻ nhớ khác được dán băng keo. Linh báo cho Duy, anh dùng nhíp gắp. Thẻ nhớ chứa một thư mục ảnh. Ảnh đầu tiên là góc kho thiết bị, chụp từ ngày 19 tháng 8 năm 2009. Cha Linh đứng cạnh một hộp thiếc màu xanh, mẹ Duy giữ hai mảnh vé. Ông Khang đứng ở cửa, còn Vĩnh không xuất hiện.

Ảnh thứ hai chụp một giấy nhận nợ. Người vay ghi “Nguyễn Minh Quang”, cha Duy. Người bảo lãnh ghi “Nguyễn Khải”. Phần người nhận tiền là “Trần Quang Vĩnh”.

Mai thấy tên cha mình, hai tay run lên. “Cha em chưa từng vay tiền của Vĩnh.”

“Có thể chữ ký bị làm giả,” Linh nói.

“Hoặc cha em ký vì nghĩ đó là giấy nhận thiết bị.”

Ảnh thứ ba chỉ có một trang giấy với dòng chữ đỏ: “Bên nhận cuối thay đổi sau khi người giám sát rời khỏi phòng.”

Duy đặt tay lên bàn, thở chậm. “Người giám sát là ông Khang.”

“Ông ấy rời phòng,” Tú nói.

“Và có thể đã nhìn thấy ai đổi giấy.”

Tú không phủ nhận.

Linh lật tới ảnh cuối. Nó chụp một cánh cửa thép có biển “Phòng cân cáp — không phận sự”. Trên cửa là hình tam giác và số 08:40. Ảnh được ghi lúc 02 giờ 11 phút sáng nay.

“Người chụp ảnh vẫn còn ở khu này,” Duy nói.

Một tiếng động vang từ mái xưởng. Không phải mưa, mà là tiếng bước chân nhẹ chạy trên tôn. Duy tắt đèn pin, kéo Linh và Mai né sau dãy cuộn cáp. Tú đóng cửa chính nhưng không khóa.

Bóng người đi qua ô cửa sổ. Một vật kim loại rơi xuống mái, lăn dài. Người đó dừng, rồi nhảy xuống phía sau xưởng.

Duy nhìn Tú. “Anh ở lại với Mai.”

“Cậu định đi một mình?”

“Tôi đi với Linh.”

“Cô ấy không biết đường.”

“Cô ấy biết giữ dữ liệu.”

Linh không kịp phản đối. Hai người men theo cửa sau. Bên ngoài là một lối hẹp dẫn dưới vách đá. Dấu giày chữ V hiện rõ trong bùn, bên cạnh là dấu bánh nhỏ như xe kéo.

Họ đi khoảng trăm mét thì thấy người kia trước mặt. Hắn mặc áo mưa đen, tay kéo một xe đẩy thấp phủ bạt. Nghe tiếng động, hắn bỏ xe, leo lên một bậc đá.

Duy không đuổi theo. Anh quỳ xuống kiểm tra xe. Dưới bạt không có hộp, chỉ có dây cáp cũ và một máy phát tín hiệu.

Linh tìm thấy trong bánh xe một mẩu giấy dầu. Trên đó là sơ đồ phòng cân cáp và một câu viết tay:

“Đừng đưa hộp cho người chỉ muốn xóa tên mình.”

Từ phía trên, Tú gọi: “Duy, có người bị thương!”

Họ chạy về xưởng. Mai đang quỳ cạnh cửa, còn Tú đỡ một người đàn ông trung niên bị trượt khỏi vách đá. Người đó không phải Vĩnh. Ông mặc áo phản quang cũ, cổ tay buộc dây đỏ, gương mặt đầy đất.

“Ông là ai?” Linh hỏi.

Người đàn ông nhìn cô rồi nhìn nửa chiếc vé trong tay Duy. Môi ông run.

“Tôi là người đã đưa cha cô tới phòng cân cáp năm đó.”

“Tên ông?”

“Khang.”

Ông Khang còn sống, nhưng máu đang chảy từ trán xuống cổ. Ông nắm lấy tay áo Duy, thì thào:

“Chiếc hộp không ở ga. Nó ở nơi tôi đã khóa từ đêm cha cậu bị buộc ký.”

Ngoài vách đá, tiếng xe tải lại vang lên. Ông Khang mở mắt, hoảng sợ:

“Vĩnh đã tìm thấy chúng ta.”

Duy kéo ông Khang lùi vào trong xưởng, còn Linh đóng nhanh cửa sau. Tú chèn thanh sắt qua tay nắm. Tiếng xe tải dừng ở bãi đá, sau đó là tiếng cửa xe mở và nhiều bước chân đạp lên sỏi.

“Có bao nhiêu người?” Mai hỏi.

“Không biết,” Tú đáp.

Ông Khang nắm cổ tay Linh. “Đừng để họ lấy thẻ của tôi. Trong thẻ có mã mở phòng cân cáp.”

Linh cất thẻ vào túi chứng cứ, ghi lại tình trạng máu trên bề mặt. Duy quấn khăn quanh trán ông Khang, nói nhỏ: “Bác phải tỉnh. Bác biết hộp ở đâu.”

Ông Khang gật, nhưng mắt đã mờ đi. “Tôi khóa nó vì cha các cháu bảo… nếu một ngày hai nửa vé gặp nhau, hãy để người sống tự quyết định có mở hay không.”

Ngoài xưởng, một giọng đàn ông gọi: “Ông Khang, chúng tôi biết ông ở trong đó. Giao thẻ, chúng tôi đưa ông xuống bệnh viện.”

Ông Khang cười nhạt, máu chảy xuống khóe miệng. “Vĩnh không bao giờ gọi tôi là ông Khang. Hắn gọi tôi bằng tên cũ.”

Duy nhìn Linh. Bên ngoài, người kia đã biết quá nhiều để còn có thể gọi là một cuộc tìm kiếm tình cờ.

Đã sao chép liên kết chương