Một Lời Hứa Ở Trạm Cáp Treo
8 phút đọc

Chương 14

Chín phút mất hình

Sau dòng chữ đỏ trên cabin, đội cứu hộ yêu cầu mọi người rời khỏi sân ga. Dây cáp ở trụ số 4 bị lệch một chút, chưa tới mức đứt nhưng đủ khiến toàn tuyến phải đóng. Hùng chỉ đạo đưa hành khách còn kẹt xuống bằng cầu thang cứu hộ.

Linh không muốn rời chiếc hộp. Cô đặt túi chống nước dưới áo khoác, tay giữ dây đeo. Duy đi cạnh, mắt liên tục quan sát các cửa kỹ thuật.

“Chúng ta cần tủ khóa mới,” anh nói.

“Hộp nên được mang thẳng tới công an huyện.”

“Đường xuống bị chặn. Đội cứu hộ chưa mở được.”

“Vậy giữ ở đâu?”

“Phòng y tế của bà Năm. Có camera, cửa gỗ và nhiều người chứng kiến.”

Tú nghe thấy. “Phòng y tế có cửa sau.”

“Tôi biết,” Duy đáp. “Tôi sẽ niêm phong cả hai cửa.”

Hùng đứng cách họ vài mét, nhận lệnh qua bộ đàm. Linh nhìn thấy chiếc chìa khóa thứ hai vẫn nằm trong tay ông. Ông không hỏi chiếc hộp, nhưng ánh mắt cứ dừng ở túi của cô.

Phòng y tế nằm sau quán, chỉ có một giường, một tủ thuốc và camera hướng ra cửa. Bà Năm đưa chìa khóa, Duy kiểm tra ổ, rồi đặt hộp vào két cấp cứu bằng thép. Linh lập biên bản tạm giữ, ghi người chứng kiến, số niêm phong và ảnh mặt hộp.

“Tại sao không mở tiếp?” Mai hỏi.

“Vì chưa có luật sư và thiết bị sao lưu,” Linh nói. “Không đủ điều kiện thì giấy tờ có thể bị tranh chấp.”

Ông Khang nằm trên giường bên cạnh, nghe nhưng không góp ý. Ông quá mệt.

Đội trưởng yêu cầu Tú đưa người bị bắt xuống phòng tạm. Nam được còng tay tạm thời, không chống cự. Trước khi đi, anh ta gọi Linh.

“Đừng tin camera.”

“Vì sao?”

“Người thuê tôi có quyền truy cập hệ thống giám sát.”

“Ai?”

“Tôi chỉ biết tài khoản dùng tên ‘Vân Lộ 08’.”

“Hùng?”

Nam không đáp. Anh bị đưa đi.

Linh đứng trước màn hình camera. Hình ảnh từ cửa phòng y tế, sân quán và lối xuống ga đều rõ. Không có ai tới gần két. Duy kiểm tra thời gian hệ thống: 09:01.

“Có độ trễ hai mươi giây,” anh nói.

“Đủ để?”

“Không đủ mở két, nhưng đủ bỏ qua một đoạn.”

Tú bước tới. “Hệ thống camera của quán cũ. Nó tự đồng bộ khi điện chập.”

“Ai sửa nó lần cuối?” Duy hỏi.

“Tôi.”

“Anh có quyền xem nhật ký?”

“Có.”

Duy nhìn Linh. “Đừng để Tú một mình với máy.”

“Tôi không muốn xem một mình,” Tú nói. “Tôi muốn tất cả cùng nhìn.”

Anh mở nhật ký. Camera hoạt động liên tục, nhưng có một khoảng mất tín hiệu từ 09:17 đến 09:26. Chín phút. Cùng giờ, nguồn phụ của ga được mở từ tài khoản “Vân Lộ 08”.

Linh thấy da tay lạnh đi. “Két nằm trong phòng, camera mất chín phút.”

“Két còn nguyên?” Duy hỏi.

Linh quay lại. Cánh cửa két vẫn khóa, niêm phong còn dán.

“Vậy hộp chưa mất.”

“Có thể hộp trong két là hộp giả,” Tú nói.

Duy mở biên bản, đối chiếu ảnh. Mặt hộp trong túi khớp với ảnh lúc 08:42: vết móp góc trái, một đường xước dưới đáy.

“Hộp thật.”

Một tiếng gõ cửa vang lên. Bà Năm đi vào, cầm khay thuốc cho ông Khang. Bà vừa đặt khay xuống thì Linh nghe tiếng tách ở phía két.

“Đừng mở,” Duy nói.

Nhưng cánh cửa két đã hé. Không ai đứng cạnh. Niêm phong vẫn nguyên, còn chiếc hộp trong túi chứng cứ đã biến mất.

Linh nhìn đôi tay mình. Cô vẫn giữ dây túi, nhưng túi nhẹ bẫng.

“Không thể.”

Duy kiểm tra dây kéo. Không có vết cắt. Túi không bị mở từ bên ngoài.

“Có ai chạm vào cô không?” anh hỏi.

“Không.”

“Cô đặt túi ở đâu?”

“Trên bàn, rồi đeo lại khi nghe tiếng gõ.”

Tú nhìn camera. Hình ảnh chín phút mất. “Có thể người lấy không vào phòng. Họ đổi túi trong lúc điện chập.”

Linh mở túi. Một lớp lót bên trong bị rạch gọn, nhưng vết rạch nằm phía đáy, không thể thấy khi túi vẫn trên vai. Ai đó đã dùng kim hoặc móc để kéo hộp qua lớp lót.

Duy nhìn vết rạch. “Hộp nhỏ hơn miệng túi. Họ dùng dây kéo.”

“Người đứng ngoài cửa?” Mai hỏi.

“Hoặc người đã chạm vào túi trước khi chúng ta vào phòng.”

Linh kiểm tra ảnh lúc 08:42. Khi cô bọc hộp, Tú đứng bên trái, Hùng ở ngoài, Mai cạnh ông Khang. Duy là người cuối chạm vào túi trước khi cô đeo.

Duy đọc ánh mắt cô. “Cô nghi tôi?”

“Tôi đang loại trừ.”

“Tôi hiểu.”

Anh đưa tay lên cho cô kiểm tra găng. Không có vết dầu hay sợi vải. Linh kiểm tra cổ tay, khóa áo, đế giày. Duy không phản đối.

“Không phải anh,” cô nói.

“Cô chắc?”

“Chưa.”

Tú bước ra cửa sau, nhìn nền đất. Có hai dấu giày mới, một hướng vào, một hướng ra. Đế chữ V giống người trong những lần trước. Nhưng cạnh đó có dấu bánh xe rất nhỏ, như xe đẩy thuốc.

“Người lấy hộp dùng xe y tế,” Tú nói.

Bà Năm nhìn khay thuốc. “Khay của bà thiếu một bánh.”

Linh nhìn xuống. Một bánh xe vừa được thay bằng vòng cao su đen, bên trong còn dính bụi đá trắng.

“Xe đã đi qua xưởng cáp,” cô nói.

Duy lập tức gọi đội trưởng. “Kiểm tra đường sau quán. Hộp bị đưa ra bằng xe y tế.”

Hùng không nghe máy.

Tú cầm đèn chạy về phía lối mòn. Duy giữ anh lại.

“Không đuổi một mình.”

“Nếu chậm, họ xuống đường chính.”

“Chúng ta đi cùng.”

Linh giao ông Khang cho Mai và bà Năm. Cô cầm sổ, máy ảnh, mẩu sợi đỏ. Duy buộc dây an toàn, còn Tú dẫn đường. Họ chạy qua hàng cây, đến chỗ lối mòn tách thành hai.

Một xe tải bạc nổ máy ở xa. Duy nhìn máy đo. “Đường chính bị chắn. Xe chỉ có thể đi về bãi đá.”

Tú rẽ xuống dốc. Linh bám dây, nhịp thở dồn. Vết bánh xe chạy song song với dấu giày, nhưng đột nhiên biến mất trước một cầu gỗ.

“Họ bỏ xe,” Tú nói.

Trong bụi cây, một người mặc áo mưa đỏ đang kéo chiếc xe y tế. Hắn thấy họ, buông tay, chạy về phía vách đá. Hộp thiếc nằm trên xe.

Duy không đuổi theo hắn. Anh nhảy tới giữ xe, nhưng bánh trượt. Linh chặn đầu, dùng chân kẹp trục. Tú kéo dây.

Hộp rơi xuống bùn.

Linh cúi nhặt nhưng Duy hét: “Đừng!”

Hộp vừa chạm đất phát ra tiếng tách. Một lẫy cơ học bật ở đáy. Duy dùng kẹp gắp, xác định đó chỉ là cơ chế báo động, không phải bẫy nổ.

Người áo mưa đã mất hút. Trên xe còn một mẩu giấy ghi địa chỉ phòng cân cáp.

Linh nhìn mẩu giấy. “Họ muốn chúng ta quay lại đó.”

“Hoặc muốn mọi dấu vết tập trung vào phòng cũ,” Duy đáp.

Tú nhìn xuống vết bánh. “Xe này không phải xe của quán.”

“Vậy của ai?”

“Của phòng y tế ga trên.”

Họ trở về quán với chiếc hộp được niêm phong lại. Ông Khang đã tỉnh, nhưng sắc mặt rất yếu. Khi thấy hộp, ông chỉ nói:

“Chín phút đủ để người ta đổi cả tên một gia đình.”

Linh ngồi xuống, ghi bổ sung vào biên bản. Cô không còn muốn mở hộp trong phòng kín nữa.

“Chúng ta sẽ công khai toàn bộ trước khi mở,” cô nói.

Duy gật. “Và tìm người đã tạo tài khoản Vân Lộ 08.”

Tú nhìn chiếc vòng tam giác trên cổ tay mình. “Tôi biết một người có thể tra.”

“Ai?” Linh hỏi.

“Mai.”

Mai quay lại. “Em?”

“Em từng học quản trị hệ thống ở trường. Tài khoản cũ có thể vẫn nằm trong máy chủ của quỹ bảo trì.”

Mai nhìn anh, rồi nhìn Duy. “Em sẽ tra. Nhưng đổi lại, không ai giấu em thông tin nữa.”

Duy gật. “Đồng ý.”

Ngoài quán, tiếng xe tải bạc nổ máy lần nữa nhưng không chạy. Ai đó đang đứng bên kia đường, nhìn qua kính tối.

Linh cầm hộp, không còn thấy nó nặng vì kim loại. Nó nặng vì từng người muốn dùng nó để viết lại câu chuyện theo cách có lợi cho mình.

Điện thoại cô rung. Một tin nhắn không số gửi tới:

“Hộp đã được lấy lại. Lần sau tôi sẽ lấy người.”

Mai đọc tin nhắn qua vai cô. “Họ muốn bắt ai?”

“Có thể là ông Khang. Có thể là em. Có thể là bất kỳ người nào đang giữ bản sao.”

Duy lấy điện thoại của mình, chụp lại tin nhắn và chuyển tới công an huyện. “Từ giờ không ai ở một mình. Mai, em ngủ tại nhà bà Năm. Ông Khang ở phòng y tế. Tú, anh không được rời sân quán nếu chưa báo.”

Tú cười nhạt. “Cậu đang phân công như đội trưởng.”

“Tôi đang giữ người sống.”

Bà Năm đặt thêm ấm nước lên bếp. “Cứ giữ đi. Nhưng đừng biến người sống thành những cái hộp khác, khóa lại rồi gọi đó là bảo vệ.”

Linh nghe câu ấy, nhìn Duy. Anh không phản bác.

Đêm chưa qua. Tuyến cáp rung từng hồi trên sườn núi, còn chiếc xe tải bạc vẫn đỗ bên kia đường. Họ cần tìm tài khoản Vân Lộ 08, xác định người đã dùng nó và mở được lối vào phòng cân cáp. Nhưng trước khi làm vậy, Linh phải quyết định có thể tin ai đủ để trao một bản sao của lá thư.

Cô mở danh bạ, dừng ở số một người bạn làm luật sư tại thị trấn. Duy nhìn thấy, hỏi: “Cô gọi ngay?”

“Ừ. Tôi muốn có người độc lập nghe toàn bộ trước khi chúng ta mở túi giấy.”

“Cô sợ tôi che giấu?”

“Tôi sợ tất cả chúng ta bị cuốn vào cùng một câu chuyện.”

Duy gật. “Vậy gọi đi.”

Linh bấm gọi. Đầu dây bên kia vừa nghe máy, một tiếng đá đập vào kính quán vang lên. Mọi người quay lại. Ngoài đường, chiếc xe tải bạc đã biến mất, chỉ còn một mảnh áo đỏ mắc trên hàng rào.

Trên mảnh áo có thêu một chữ nhỏ: “Q.” Linh chụp nó dưới nhiều góc, bọc lại bằng giấy sạch và ghi vào biên bản như một vật chứng riêng. Cô không cho phép ai ném nó đi chỉ vì nó nhỏ.

Đã sao chép liên kết chương