Một Lời Hứa Ở Trạm Cáp Treo
9 phút đọc

Chương 4

Ga trên mất điện

Điện bật lại chưa đầy một phút thì tắt lần nữa. Lần này hệ thống không chuyển sang đèn khẩn cấp ngay. Cả ga trên chìm vào màu xám của buổi chiều, chỉ còn những vệt sáng lẫn trong sương ở phía cửa kính. Tiếng còi báo động kéo dài, rồi tắt đột ngột.

“Không ai ra khỏi nhà ga,” đội trưởng vận hành nói qua loa. “Cửa phía Bắc đã khóa. Gió vượt ngưỡng an toàn.”

Tú đi kiểm tra các cửa. Duy tháo nắp tủ điện, soi cầu chì bằng đèn pin. Linh đứng gần bàn điều khiển, mắt vẫn nhìn tấm bản đồ trong điện thoại. Câu “khoản nợ sẽ được chuyển cho…” bị xé mất khiến cô không thể tập trung vào việc khác.

“Nếu chúng ta chờ ở đây, Mai sẽ thế nào?” cô hỏi.

“Tú sẽ gọi người ở làng trên,” Duy đáp.

“Nếu người hỏi mua nhà vẫn còn đó?”

“Mai biết tự khóa cửa.”

“Anh nói như thể đã quen với việc người khác tìm tới nhà mình.”

Duy tắt đèn pin trên tay. “Đúng. Từ ngày mẹ tôi mất, cứ vài tháng lại có người tới. Có người nói họ là nhân viên ngân hàng, có người tự nhận là môi giới. Họ hỏi khoản nợ, hỏi giấy tờ, hỏi chúng tôi có định bán hay không. Mai còn nhỏ, thường núp sau bếp để nghe.”

“Anh không báo chính quyền?”

“Báo để làm gì khi họ chưa làm gì sai? Hỏi mua nhà không phải tội.”

“Còn việc họ biết chiếc hộp?”

“Tôi không biết họ biết từ đâu.”

Linh mở ảnh mảnh giấy, phóng to góc số điện thoại. “Cha tôi đã chọn gửi nửa vé cho anh hoặc mẹ anh. Nếu người kia đã biết chiếc hộp, có thể họ cũng biết cha tôi.”

“Cha cô từng nói gì về người muốn lấy hộp?”

“Ông không nói. Ông chỉ dặn đừng đi một mình.”

Duy nhìn cô. “Vậy cô đã làm đúng một nửa.”

“Nửa còn lại là gì?”

“Đừng tin người nào biết quá nhiều.”

Một tiếng va mạnh từ phòng kho làm hai người quay lại. Tú đứng ở cửa, tay cầm một chiếc móc sắt. Trên sàn sau lưng anh là một nắp hầm vuông vừa được nhấc lên.

“Kho này có hầm?” Linh hỏi.

“Hầm kỹ thuật,” Tú đáp. “Đường cáp cũ đi dưới nền.”

Duy bước tới. “Bản đồ không ghi.”

“Bản đồ hiện tại không ghi.”

Hơi lạnh bốc lên từ hầm. Một chiếc thang sắt dẫn xuống khoảng tối thấp, bên dưới có tiếng nước nhỏ giọt. Tú chiếu đèn, cho thấy tường bê tông, dây điện bọc vải và một dãy móc treo các bộ đai cũ.

“Có mùi dầu mới,” Duy nói.

Anh lấy khăn lau một đoạn ống dẫn. Vết dầu còn ướt, không thể xuất hiện từ lần bảo trì cuối cách đây nhiều tháng.

“Có người ở dưới,” Linh nói.

“Hoặc ai đó vừa làm việc mà không báo.”

Tú giơ tay. “Để tôi xuống trước.”

“Không,” Duy nói. “Tôi làm kỹ thuật. Tôi biết hầm này có thể có khí tích tụ.”

“Đội cứu hộ chưa tới. Nếu đợi, người dưới đó có thể đi mất.”

“Nếu có khí, người xuống đầu tiên sẽ bất tỉnh trước khi nhìn thấy ai.”

Duy lấy máy đo khí nhỏ khỏi túi. Thiết bị phát sáng màu xanh, báo mức oxy bình thường, nhưng ở góc hầm chỉ số khí dễ cháy nhích lên một vạch. Anh đeo mặt nạ lọc, buộc dây an toàn vào lan can.

“Tôi xuống. Linh giữ đầu dây. Tú gọi đội trưởng.”

“Tôi biết dùng dây,” Tú đáp.

“Tôi không hỏi anh có biết hay không.”

Duy đi từng bậc. Linh giữ dây, cảm nhận sức nặng chuyển dần qua lòng bàn tay. Đến bậc cuối, anh chiếu đèn quanh hầm. Không có người. Chỉ có một chiếc xe đẩy cũ, hai thùng gỗ và một đường ống dẫn vào tường phía Bắc.

“Có dấu giày,” anh gọi lên.

“Mới không?”

“Đế cao su, nước chưa khô.”

Duy đi theo dấu. Nó dừng trước một cánh cửa nhỏ phía cuối hầm, bị che bởi tấm bạt. Cửa không có tay nắm, chỉ có hai chốt gài.

“Tú, trong bản đồ cũ có lối ra phía Bắc không?”

Tú nhìn tấm bản đồ trên tay Linh. “Có một đường dịch vụ. Nhưng đã bị lấp sau vụ sạt năm 2009.”

“Vậy người kia không thể đi qua.”

Duy gỡ tấm bạt. Phía sau cửa là một hốc tường không sâu, chứa ba can dầu và một hộp dụng cụ. Không có lối ra. Trên nắp hộp dụng cụ có dấu tam giác giống tủ số 17.

Anh mở hộp. Bên trong là một cuộn dây cáp nhỏ, kìm cắt và một thẻ nhựa cũ ghi tên “Phạm Khang”.

“Ông Khang?” Linh hỏi khi Duy đưa thẻ lên.

“Thợ cáp đã nghỉ. Ông ấy sống gần ga trên.”

“Tại sao thẻ của ông ấy ở đây?”

“Có thể ông ấy từng giấu hộp dụng cụ.”

Duy không lấy gì ra khỏi hộp. Anh chụp ảnh, rồi đặt nguyên vị trí. Tuy nhiên, bên dưới cuộn dây có một miếng kim loại mỏng. Trên đó khắc hai con số: 08 và 40.

Linh nhìn qua vai anh. “Lại là giờ đó.”

“Không hẳn. Có thể là mã thiết bị.”

“Anh đang cố làm mọi thứ trở thành kỹ thuật để không phải gọi tên chuyện này.”

Duy im lặng. Anh hiểu cô đang nói đúng một phần.

Đội trưởng gọi từ trên, yêu cầu mọi người rời hầm vì nguồn điện dự phòng sắp ngắt. Duy cột lại dây, leo lên. Khi cả ba trở lại nền ga, anh đóng nắp hầm nhưng không khóa.

“Tại sao không khóa?” Linh hỏi.

“Nếu khóa mà người ở dưới vẫn còn, chúng ta sẽ tự nhốt họ.”

Tú nhìn anh như muốn phản đối, nhưng bộ đàm trong tay anh bỗng phát tiếng rè. Kênh lạ lại xuất hiện.

“Hộp đã rời tủ. Đừng tìm ở ga.”

Lần này giọng nói rõ hơn. Là giọng đàn ông trung niên, nói chậm, không cố biến âm.

Tú cầm bộ đàm, hỏi: “Anh là ai?”

Không có trả lời.

Duy giật thiết bị khỏi tay Tú, kiểm tra tần số. “Kênh này chỉ có ở khu bảo trì cũ.”

“Anh nói như thể biết,” Linh đáp.

“Tôi biết vì từng dùng nó khi còn là học viên.”

“Tú cũng biết?”

Tú dựa vào lan can. “Tôi từng làm ở đội bảo trì. Hệ thống đó bỏ từ lâu.”

“Nhưng ai đó vẫn dùng được.”

“Có thể họ mang thiết bị cũ.”

“Anh có mang không?” Linh hỏi.

Tú nhìn cô, không cười. “Cô bắt đầu giống cha mình rồi.”

“Anh từng làm việc với cha tôi?”

“Tôi mới mười tám tuổi khi ông Khải lên ga. Tôi chỉ là người phụ việc.”

“Ông ấy giao hộp cho ai?”

Tú quay mặt về phía cửa kính. Màn sương ngoài kia dày đến mức không thấy tuyến cáp. “Ông ấy không giao. Ông ấy gửi lại vì người nhận không tới.”

“Người nhận là ai?”

“Tôi không biết.”

“Anh nói không biết quá nhiều lần.”

Tú nắm chặt bộ đàm. “Vì đó là sự thật.”

Duy bước giữa hai người. “Không cãi ở đây. Chúng ta cần xác định hộp đã đi đâu.”

Linh mở bản đồ. Dòng ghi chú đỏ chỉ tuyến đường mòn dưới sườn Bắc, dẫn về chòi nghỉ. Nếu hộp rời tủ, người lấy có thể đi theo lối đó trước khi gió tăng.

“Chòi nghỉ cách đây bao xa?” cô hỏi.

“Nếu đi đường chính, hơn một giờ,” Duy đáp. “Nếu theo đường cũ, bốn mươi phút nhưng sạt lở nhiều.”

“Chúng ta đi được không?”

“Không khi gió đang ở mức này.”

“Vậy chờ tới sáng?”

“Đó là cách an toàn.”

“Cũng là cách để người kia đưa hộp xuống núi.”

Duy nhìn cô, rồi nhìn Tú. Anh biết cô đang đẩy mình vào quyết định mà anh luôn tránh: giữa quy trình an toàn và cơ hội duy nhất tìm vật chứng.

Tú nói: “Nếu đi, tôi dẫn đường.”

“Anh không được đi,” Duy đáp.

“Tôi biết tuyến cũ.”

“Anh cũng biết cách giấu dấu vết.”

Tú cười khô. “Cậu nghi tôi lấy hộp?”

“Tôi nghi tất cả những người đã biết chuyện.”

Một tiếng rền trầm vang từ sườn núi. Đất đá ở phía xa trượt xuống, tạo thành đám bụi mờ. Đội trưởng lập tức ra lệnh đóng cửa ga và cấm ra ngoài.

Linh nhìn thấy qua cửa kính một bóng người bên dưới hàng cây. Người đó không mặc áo mưa đen nữa mà khoác áo phản quang màu cam của đội vận hành. Bóng người quay đầu về phía nhà ga, rồi cúi xuống nhặt một thứ gì đó.

“Duy, nhìn kia.”

Anh quay lại, nhưng bóng người đã biến mất trong sương.

Tú đi nhanh tới phòng điều hành. “Mọi nhân viên ở ga trên đang có mặt ở đây. Không ai ra ngoài.”

“Vậy ai mặc áo phản quang?” Linh hỏi.

Tú không trả lời.

Duy mở cửa phòng kỹ thuật, lấy danh sách ca trực. Anh đối chiếu từng tên. Sáu người có mặt đủ. Một bộ áo phản quang bị thiếu trong tủ đồ, cùng một thẻ ra vào.

“Thẻ của ai?” Linh hỏi.

Duy đọc số thẻ. “Thẻ cũ của Phạm Khang.”

Ông Khang đã nghỉ mười năm, nhưng thẻ của ông vẫn có thể mở cửa kho kỹ thuật.

Tú nhìn Duy. “Nếu tìm ông ấy, chúng ta biết chiếc hộp ở đâu.”

“Nếu ông ấy đứng sau chuyện này, chúng ta cũng có thể biết vì sao.”

Linh cất điện thoại. “Sáng mai chúng ta gặp ông Khang.”

“Không,” Duy nói. “Tối nay.”

“Gió đang mạnh.”

“Nhà ông ấy ở cách ga hai trăm mét, bên kia đường mòn lát đá. Không cần xuống chòi nghỉ.”

Tú cầm đèn pin, đi về phía cửa phụ. Duy giữ tay anh lại.

“Tú, anh ở lại trông ga.”

“Tôi có thể dẫn đường.”

“Không. Anh biết quá nhiều đường.”

Tú nhìn bàn tay Duy trên cổ tay mình, rồi chậm rãi gỡ ra. “Cậu vẫn tin tôi là người lấy hộp?”

“Tôi chưa tin anh vô tội.”

Gió rít qua khe cửa, kéo theo mùi đất ướt. Linh đứng giữa hai người, thấy chuyến đi đã thay đổi trước khi họ kịp rời ga. Chiếc hộp không còn là vật được tìm thấy trong một căn kho cũ. Nó đã trở thành thứ khiến những người từng cùng làm việc với cha cô nhìn nhau như những kẻ xa lạ.

Trước khi mở cửa, Duy quay sang Linh. “Nếu ông Khang không muốn gặp, chúng ta quay lại. Không ép ông ấy, không phá cửa.”

“Tôi đồng ý.”

“Nếu có dấu hiệu sạt, chúng ta dừng.”

“Tôi đồng ý.”

“Và nếu tôi bảo chạy, cô chạy. Không hỏi.”

Linh nhìn anh. “Tôi chỉ đồng ý nếu anh cũng làm vậy.”

Duy hơi ngẩn ra, rồi gật.

Họ bước ra hành lang nối sang căn nhà của ông Khang. Phía sau, Tú đứng trong ánh đèn khẩn cấp, tay đặt lên bộ đàm. Khi cánh cửa ga khép lại, một tín hiệu lạ vang lên lần nữa.

“Đừng tới nhà ông Khang. Ông ấy đã chết từ chiều.”

Linh và Duy dừng giữa lối đi. Qua lớp kính mờ, ở cuối sân ga, một cabin trống đang tự động di chuyển về phía họ.

Trên ghế cabin là chiếc hộp thiếc.

Đã sao chép liên kết chương