Một Lời Hứa Ở Trạm Cáp Treo
8 phút đọc

Chương 5

Người đã giữ tuyến cáp

Chiếc cabin trống không thể tự đi nếu không có người ở phòng điều khiển. Duy lao tới trước, bấm nút dừng khẩn cấp. Cabin số 17 chậm lại, bánh dẫn trượt trên sợi cáp rồi dừng cách sân ga chưa đầy mười mét.

Chiếc hộp thiếc nằm giữa ghế, cạnh một chiếc khăn màu xám. Không có người chết, cũng không có ông Khang. Tín hiệu lạ vừa phát qua bộ đàm chỉ là một câu nói được lặp lại từ thiết bị nào đó trong cabin.

“Đừng lại gần,” Duy nói.

Linh đứng sau vạch an toàn. “Anh nghĩ có bẫy?”

“Tôi nghĩ đây là thiết bị kỹ thuật. Cái gì không rõ nguồn gốc thì không được chạm.”

Tú từ phòng điều khiển chạy tới. Anh nhìn cabin, rồi nhìn Duy. “Nếu là người gửi, họ muốn chúng ta thấy nó.”

“Vậy anh ở đây đi,” Duy đáp. “Tôi gọi đội trưởng.”

Tú không nói nữa. Anh kiểm tra cửa ga, xác nhận không có người trên mái. Linh lấy điện thoại quay toàn bộ cabin từ ngoài vạch. Hộp thiếc màu xanh sẫm, kích thước bằng một cuốn sổ, bốn góc bị móp. Trên nắp là hình tam giác cùng số 08:40. Bên cạnh hộp có một sợi dây cước rất mảnh nối tới tay vịn.

“Duy,” Linh gọi.

Anh chiếu đèn vào sợi dây. “Không chạm. Có thể nó chỉ nối với công tắc âm thanh.”

“Nhưng người nào đã đặt hộp vào cabin?”

“Cabin được điều khiển từ xa. Họ có quyền truy cập bảng vận hành.”

Tú nói: “Chỉ ba người có quyền đó.”

“Ba người gồm ai?” Linh hỏi.

“Tôi, đội trưởng và Duy.”

Duy nhìn Tú. “Anh muốn nói tôi tự đặt nó?”

“Tôi chỉ nói quyền truy cập.”

“Anh có thể mở cabin ngoài giờ không?”

“Có.”

“Vậy chúng ta có bốn người, không phải ba.”

Tú không trả lời. Đội trưởng đến cùng một nhân viên bảo vệ. Họ khóa khu vực, lập biên bản hiện trường. Duy giải thích sợi dây và yêu cầu không ai bước vào cabin cho tới khi xác định hệ thống âm thanh. Đội trưởng gọi bộ phận kỹ thuật từ thị trấn, nhưng gió khiến đường truyền chập chờn.

Linh đứng ngoài, ghi lại từng thao tác. Cô để ý trên mặt cabin có một vết xước mới, chạy từ cửa sau xuống gần bánh xe. Vết xước chứa bụi đá màu trắng, trong khi sân ga phủ bụi nâu.

“Cabin vừa đi qua khu nào có đá trắng?” cô hỏi.

Duy nhìn hướng tuyến. “Khu chòi nghỉ cũ. Dưới đó có mỏ đá vôi đã đóng.”

“Tuyến cáp chạy qua đó?”

“Không. Cabin có thể được kéo lùi về đoạn bảo trì.”

Linh nhớ bản đồ có một đường đánh dấu từ chòi nghỉ tới trụ số 4. Người lấy hộp có thể đã đưa cabin về đó, rồi thả hộp vào trước khi gửi tín hiệu.

“Tú, tại sao cabin số 17 vẫn còn hoạt động khi ga đã đóng?”

Tú trả lời chậm: “Có thể người vận hành quên khóa chế độ bảo trì.”

“Anh là người phụ trách tạm thời. Anh không quên chuyện đó chứ?”

“Tôi không có mặt trong phòng điều khiển lúc điện chập.”

Duy nhìn bảng danh sách ca. “Anh ở đâu?”

“Kiểm tra kho.”

“Cùng lúc có người lấy hộp.”

“Cậu muốn nói tôi là thủ phạm?”

“Tôi muốn anh kể đúng những gì đã làm.”

Đội trưởng cắt ngang, yêu cầu mọi người tránh cãi nhau trong khu vực lập biên bản. Ông chỉ định hai nhân viên mở cabin sau khi bộ phận kỹ thuật xác nhận không có nguy cơ điện. Duy đứng cạnh Linh, không nhìn Tú nữa.

Linh hỏi nhỏ: “Anh thật sự nghi anh ta?”

“Tú biết quá rõ mọi lối cũ. Anh ta cũng biết cách khiến chúng ta nhìn sai hướng.”

“Nhưng anh ta cũng có thể là người duy nhất muốn chiếc hộp được tìm thấy.”

“Vì sao?”

“Nếu muốn che giấu, anh ta đã không để nó trong cabin.”

“Có thể anh ta muốn chúng ta nhận hộp thay mình.”

Một nhân viên kỹ thuật mặc đồ cách điện kiểm tra sợi dây. Nó dẫn vào một chiếc loa nhỏ gắn dưới ghế. Khi tháo nắp, người đó tìm thấy một máy phát âm thanh chạy pin và một thẻ nhớ. Thiết bị đã được cài sẵn câu nói về ông Khang. Không có dấu vân tay rõ ràng.

“Thẻ nhớ có dữ liệu không?” Duy hỏi.

“Chưa đọc ở đây. Phải niêm phong.”

Linh ghi số niêm phong. Người nhân viên mở cabin bằng khóa cơ. Duy đi vào trước, tắt nguồn phụ. Linh bước theo khi được phép. Chiếc hộp nằm đúng vị trí, dưới nó là một tờ khăn lau và một mẩu giấy bị gấp thành tư.

Mẩu giấy viết: “Khang đã giữ lời. Người còn lại chưa.”

Linh nhận ra nét chữ không phải của cha cô. Các nét thẳng, dứt khoát, chữ “g” không khép vòng. Cô chụp ảnh, không cầm lên.

Duy kiểm tra đáy hộp bằng đèn. “Hộp không bị cạy. Khóa vẫn nguyên.”

“Vậy người đặt nó muốn chúng ta mở?”

“Hoặc muốn chúng ta mang nó tới một người có chìa.”

Tú đứng ngoài cửa cabin, nghe câu cuối. “Ông Khang là người duy nhất từng sửa loại khóa này.”

“Anh vừa nói ông ấy đã chết,” Linh đáp.

“Thiết bị nói, không phải tôi.”

“Anh có số điện thoại nhà ông ấy không?”

“Có.”

“Gọi đi.”

Tú lấy điện thoại. Cuộc gọi đổ chuông bốn lần rồi tắt. Anh gọi lại, lần này có người nghe. Một giọng phụ nữ run rẩy nói ông Khang đang ở bệnh viện huyện từ chiều vì ngã trong vườn, chưa chết.

Tú cúp máy, sắc mặt tái đi.

Duy nhìn anh. “Ai gửi tin giả?”

“Tôi không biết.”

“Nhưng người đó biết ông Khang ở đâu.”

Đội trưởng yêu cầu đưa hộp về phòng điều hành để niêm phong. Linh phản đối vì cô muốn giữ hiện trường đúng vị trí, nhưng hiểu việc để một vật chứng chưa rõ nguồn gốc trong cabin là không an toàn. Họ đặt hộp vào túi chứng cứ, ghi giờ, người chứng kiến và tình trạng khóa.

Trước khi rời cabin, Linh cúi xuống nhìn vết xước trên sàn. Một mẩu đá trắng mắc trong rãnh. Cô báo cho nhân viên, rồi nhặt bằng nhíp dưới sự chứng kiến của đội trưởng. Mẩu đá được cho vào túi riêng.

“Cô làm lưu trữ bao lâu?” Duy hỏi.

“Sáu năm.”

“Cô từng xử lý vật chứng?”

“Hồ sơ, không phải đồ vật.”

“Cách ghi chép của cô tốt.”

“Tôi chỉ không muốn ai đó nói sau này rằng chúng ta đã làm mất thứ quan trọng.”

Ở phòng điều hành, Tú đặt túi chứng cứ lên bàn. Anh vẫn nhìn chiếc hộp qua lớp nhựa trong. Đội trưởng lập biên bản tạm giữ, yêu cầu sáng hôm sau chuyển về thị trấn cùng đội công an.

Linh đọc từng dòng. Tên người giao là Duy, người nhận là đội trưởng, nhân chứng là cô và Tú. Khi tới mục “nguồn gốc vật chứng”, họ ghi: “Chưa xác định.”

Tú đột nhiên nói: “Không nên đưa về thị trấn.”

“Vì sao?” Duy hỏi.

“Nếu hộp chứa giấy tờ, người muốn lấy sẽ theo xe. Ga dưới dễ bị theo dõi hơn.”

“Anh đề nghị làm gì?”

“Giữ nó ở ga trên tới khi gặp ông Khang.”

Linh nhìn túi chứng cứ. “Và để người có thẻ ra vào cũ tiếp tục tìm cách lấy?”

“Tôi sẽ canh.”

“Anh vừa thừa nhận mình có quyền mở cửa.”

Tú nhìn cô. “Tôi thừa nhận tôi muốn giữ vật chứng ở nơi khó bị lấy hơn.”

Duy cầm biên bản, đọc lại. “Đội trưởng quyết định. Không phải chúng ta.”

Đội trưởng suy nghĩ một lúc, rồi gọi cho công an huyện. Họ thống nhất giữ hộp trong tủ niêm phong của phòng điều hành, có hai chìa khóa, một do đội trưởng giữ, một do Duy giữ. Tú không được tiếp cận một mình.

“Tôi không đồng ý,” Tú nói.

“Tôi không cần anh đồng ý,” đội trưởng đáp.

Không khí trong phòng căng như dây cáp ngoài kia. Linh thấy Tú định nói thêm nhưng dừng lại. Anh bỏ tay vào túi áo, chạm vào thứ gì đó rồi rút ra. Một chiếc chìa khóa nhỏ rơi xuống bàn.

“Chìa này của ông Khang,” Tú nói. “Ông ấy đưa tôi cách đây hai năm, bảo nếu có chuyện ở ga cũ thì phải mở tủ hồ sơ. Tôi quên trả.”

Duy cầm chìa bằng găng tay, không đụng trực tiếp. “Tại sao giờ mới nói?”

“Vì tôi không nghĩ ông ấy muốn hộp được mở.”

“Anh biết hộp nằm trong tủ?”

“Tôi biết nó từng ở ga. Không biết ở tủ nào.”

Linh nhìn chiếc chìa. Nó có khắc tam giác và số 08:40. Không thể tiếp tục gọi đây là trùng hợp.

Đội trưởng niêm phong chiếc chìa cùng biên bản. Họ quyết định sáng mai, sau khi ông Khang ổn định, sẽ hỏi nguồn gốc.

Đêm xuống nhanh. Gió làm hệ thống cáp rung trên nền trời tối. Hành khách cuối cùng được đưa vào khu nghỉ tạm. Linh ngồi bên cửa sổ, nhìn túi chứng cứ trong tủ sắt. Duy kiểm tra khóa lần cuối.

“Anh có nghĩ cha tôi từng làm điều gì sai không?” cô hỏi.

“Tôi không biết.”

“Anh chỉ nói câu đó.”

“Vì tôi chưa có tài liệu.”

“Còn nếu tài liệu cho thấy ông đã ký?”

Duy khóa tủ. “Ký một tờ giấy không có nghĩa là hiểu toàn bộ hậu quả. Nhưng nếu ông biết mà vẫn để mẹ tôi trả, tôi sẽ không bênh ông.”

Linh nghe câu trả lời, thấy trong lòng vừa đau vừa nhẹ. Cô đã sợ Duy chỉ muốn tìm người để đổ lỗi. Thực ra anh đang chuẩn bị cho khả năng người mình kính trọng cũng có phần sai.

Bên ngoài, một cabin không số trượt qua tuyến cáp tắt đèn. Duy ngẩng đầu nhìn.

“Không thể có cabin nào chạy lúc này,” anh nói.

Hai người đi ra hành lang. Chiếc cabin dừng giữa ga trên và trụ số 4. Bên trong không có người. Trên cửa kính xuất hiện một dòng chữ viết bằng ngón tay trên lớp hơi nước:

“Kẻ giữ hộp không phải người cần nó.”

Linh nhìn Duy. “Câu này dành cho ai?”

“Có thể dành cho tất cả chúng ta.”

Tú đứng ở cuối hành lang, lặng lẽ nhìn dòng chữ. Khi Linh quay sang, anh đã biến mất.

Trong tủ sắt, túi chứng cứ khẽ rung. Không phải vì gió. Từ bên trong chiếc hộp thiếc phát ra tiếng lách cách của một cơ cấu kim loại đang tự chuyển động.

Đã sao chép liên kết chương