Chương 11
Mảng đất trượt xuống
Con đường về ga trên bị cắt ngang bởi một mảng đất vừa sạt. Dòng bùn từ sườn Bắc đổ xuống, cuốn theo đá và rễ cây, chặn mất lối mòn cách cầu treo không xa. Gió đập vào vách núi, mang theo tiếng rạn khô của những tảng đá đang dịch chuyển.
Đội trưởng gọi qua bộ đàm: “Không đi tiếp. Đội cứu hộ đang tìm đường vòng.”
Duy nhìn chiếc hộp trong túi chống nước. “Cabin 17 đang chạy xuống ga dưới.”
“Chúng tôi đã khóa hệ thống. Nếu cabin di chuyển, có người đang dùng nguồn tay.”
Linh hỏi: “Đội trưởng đang ở đâu?”
Không ai trả lời.
Tú nhìn về phía con đường bị sạt. “Ông ấy có thể ở ga trên.”
“Hoặc đang ở cabin,” Duy nói.
Ông Khang ngồi tựa vào gốc cây, mặt tái. Mai quấn băng quanh đầu ông. “Bác không thể đi qua bùn.”
“Tôi phải đi,” ông Khang đáp.
“Bác cần được đưa xuống bệnh viện,” Linh nói.
Ông Khang nhìn cô. “Nếu không ngăn cabin, chiếc hộp giả sẽ xuống tay người khác.”
Duy quay sang. “Bác biết chắc là hộp giả?”
“Tôi biết chiếc hộp thật có một dấu lõm ở góc trái. Cái trong tủ phòng điều hành không có.”
Linh nhớ vết móp ở hộp cô từng thấy. “Người lấy hộp đã đổi.”
“Họ muốn làm mọi người chạy theo vật sai,” ông Khang nói. “Trong lúc đó, họ đưa cabin xuống ga dưới, nơi xe tải đang chờ.”
Duy nhìn bản đồ. “Có lối dẫn tới trụ số 4. Từ đó có thể tiếp cận cabin nếu nó chưa qua.”
“Đường đó đang sạt,” Tú nhắc.
“Vậy chúng ta không đi đường đó.”
Tú chỉ xuống khe đá. “Có đường bảo trì dưới lòng suối. Ngắn hơn, nhưng nước đang lên.”
Linh nhìn máy đo gió của Duy. “Nếu đi, rủi ro gì?”
“Trượt ngã, bị kẹt, hoặc gặp dòng chảy mạnh.”
“Nếu không đi?”
“Cabin tới ga dưới trong mười phút.”
Mai đứng dậy. “Em đi.”
Duy lắc đầu. “Em đưa ông Khang về làng.”
“Nếu chiếc hộp giúp giữ nhà, em phải đi.”
“Không phải chuyện của em.”
“Chính khoản nợ ấy khiến em mất học bổng. Đừng bảo không phải.”
Duy im lặng. Linh nhận ra câu nói ấy đã được giữ trong Mai từ lâu. Cô bước tới giữa hai anh em.
“Mai có quyền quyết định. Nhưng em phải đi đúng quy tắc an toàn.”
Mai gật.
Ông Khang nắm tay Tú. “Cậu đưa tôi xuống nhà Hạnh.”
“Bác không đi được đường bùn.”
“Tôi đã đi đường này trước khi các cậu sinh ra.”
Tú nhìn Duy. “Tôi ở lại với bác. Hai người đi trụ số 4.”
Duy không trả lời ngay. Anh kiểm tra dây an toàn, móc một đầu vào túi của Linh, một đầu vào Mai. “Không tách quá ba mét. Nếu tôi bảo dừng, dừng ngay.”
Họ rời gốc cây. Lối dưới lòng suối bắt đầu bằng một bậc đá trơn. Nước lạnh ngập tới mắt cá, chảy xiết hơn sau mỗi đoạn. Linh bước theo Duy, tay giữ đèn pin thấp để ánh sáng không phản vào màn sương.
Phía trên, cabin 17 lướt qua trụ số 3. Duy nhìn đồng hồ. “Bảy phút.”
Mai chỉ vào vách. “Có bậc sắt.”
Đó là lối lên trụ số 4, nhưng ba bậc đầu đã bị đất lấp. Duy dùng xẻng gấp đào nhanh, Linh dọn đá. Một tảng nhỏ rơi xuống nước, kéo theo cả mảng bùn.
“Dừng!” Duy hét.
Mọi người ép sát vách. Bùn trượt qua chân, cuốn một chiếc giày của Mai đi. Cô suýt ngã, Linh kéo lại bằng dây.
“Em ổn không?” Duy hỏi.
“Mất giày thôi.”
“Không đi tiếp bằng chân trần.”
Mai cười gượng. “Anh lo quá.”
“Anh đang làm việc.”
“Anh luôn gọi lo lắng là làm việc.”
Duy không đáp. Anh tháo đôi ủng phụ trong túi, đưa cho Mai. Mình đi tất trên nền đá.
Linh nhìn anh. “Anh sẽ bị thương.”
“Tôi biết.”
Họ leo lên bậc sắt. Trụ số 4 rung trong gió. Cabin 17 đang cách họ chưa đầy một khoảng dây. Bên trong cabin không có người, nhưng có một chiếc áo phản quang phủ lên ghế.
“Có thể người điều khiển ở nóc,” Duy nói.
“Anh định lên nóc cabin?” Mai hỏi.
“Không. Tôi sẽ khóa bánh dẫn từ trụ.”
Anh mở hộp kỹ thuật, nhưng ổ khóa bị thay. Dấu cạy còn mới.
Linh đưa thẻ của ông Khang. “Thẻ này có thể mở không?”
Duy quét. Đèn đỏ.
“Mã phụ?” Linh hỏi.
Anh nhập 08:40. Đèn chuyển vàng, rồi tắt.
Cabin tiếp tục trượt.
Duy tháo nắp, nối hai dây bằng kẹp cá sấu. Bảng điều khiển hiện cảnh báo quá tải. Anh cần giữ hai đầu dây trong khi khóa cơ cấu. Linh soi đèn, Mai giữ dây an toàn.
“Tôi cần mười giây,” Duy nói.
“Anh có mười giây.”
Cabin rung mạnh. Duy với tay tới cần khóa. Một tia lửa bật ra, làm cánh tay anh giật. Linh nắm vai anh giữ thăng bằng.
“Đừng chạm vào dây trần.”
“Tôi biết.”
“Anh vừa chạm.”
“Tôi biết rồi.”
Anh kéo cần. Bánh dẫn kẹt lại, cabin dừng giữa trụ. Từ bên trong vang tiếng kim loại va chạm. Một người đang ẩn sau ghế.
“Có người!” Mai hét.
Duy mở cửa kỹ thuật nhỏ dưới sàn. Một bàn tay đeo găng thò ra, cố kéo dây. Linh dùng đèn pin đập vào cổ tay người đó. Bàn tay rút lại.
“Đừng mở cửa cabin,” Duy nói. “Nếu họ rơi, chúng ta không cứu kịp.”
“Người đó có hộp giả,” Linh đáp.
“Chúng ta lấy lại sau khi khóa an toàn.”
Duy gọi đội cứu hộ. Họ yêu cầu giữ nguyên vị trí, không tiến vào cabin. Từ xa, một dây kéo phụ được phóng lên trụ. Duy gắn vào bánh dẫn, từng bước hạ tốc độ cabin về bệ bảo trì.
Người trong cabin đập cửa. “Các người không biết mình đang làm gì!”
Linh gọi qua loa: “Chúng tôi biết có một hộp giả. Đưa tay ra ngoài, chúng tôi sẽ mở khóa an toàn.”
Không đáp.
“Nếu anh nhảy, anh sẽ gãy chân.”
“Cô là ai?”
“Người đang giữ bản sao hợp đồng của Vĩnh.”
Bên trong im bặt.
Duy quay sang cô. “Cô nói thật?”
“Tôi muốn biết hắn có phải Vĩnh không.”
Một giọng đàn ông khàn vang lên: “Cô không biết gì về Vĩnh.”
“Vậy anh biết?”
“Tôi biết ông ta không phải người duy nhất đổi tên.”
“Tôi cần tên.”
“Mở cửa trước.”
Duy lắc đầu. “Không thương lượng khi đang trên cabin.”
Đội cứu hộ tới bệ bảo trì. Họ chèn bánh, lắp cầu nối. Người trong cabin bị yêu cầu đưa tay qua khe. Hắn làm theo. Không có dây đỏ trên cổ tay, chỉ có một vết xăm tam giác.
Khi cửa được mở, hắn bị giữ lại. Trên ghế là chiếc hộp thiếc màu xanh nhưng góc trái không móp.
Linh đứng ngoài, nhìn gương mặt người đàn ông. Không phải Vĩnh; khoảng năm mươi tuổi, mắt sâu, râu lấm tấm. Thẻ nhân viên trong túi ghi “Đỗ Thành Nam — nhà thầu bảo trì”.
“Anh lấy hộp từ đâu?” Duy hỏi.
“Tôi nhận lệnh.”
“Của ai?”
Nam nhìn về phía ga trên. “Của người giữ chìa khóa thứ hai.”
Linh và Duy cùng nghĩ tới đội trưởng.
Nam tiếp: “Nhưng tôi không biết ông ta muốn xóa hồ sơ hay cứu người. Tôi chỉ được trả tiền để đưa hộp giả xuống.”
“Anh có biết hộp thật ở đâu?” Linh hỏi.
Nam nhìn chiếc hộp cô đang giữ trong túi. “Tôi nghĩ các người đã có rồi.”
Gió đập mạnh vào trụ. Đội trưởng gọi qua bộ đàm, giọng gấp: “Đưa người bị bắt xuống ngay. Không ai tự ý rời tuyến.”
Duy nhìn thiết bị. “Đội trưởng, ai cấp lệnh cho nhà thầu?”
Không có câu trả lời.
Nam cười nhạt. “Các người vẫn chưa hiểu. Lệnh không đi từ ga trên. Nó đi từ ngân hàng.”
Mai nhìn tờ hợp đồng trong tay Linh. “Ngân hàng biết hộp?”
“Họ biết món nợ,” Nam đáp. “Hộp chỉ là thứ có thể làm nó biến mất.”
Đội cứu hộ đưa Nam vào cabin an toàn. Duy kiểm tra lại mọi người, rồi nhìn chiếc hộp thật trong túi.
“Chúng ta quay về ga dưới,” anh nói.
“Không tìm đội trưởng?” Linh hỏi.
“Tìm. Nhưng trước hết phải đưa Mai và ông Khang tới nơi có người chứng kiến.”
Mai mang một chiếc giày tạm, nhìn con đường bùn. “Lần này em không phản đối.”
Từ bộ đàm, một tín hiệu mới bật lên. Giọng đội trưởng không còn gấp:
“Các người đã giữ đúng chiếc hộp. Vậy hãy mang nó tới ga dưới trước 08:40. Nếu không, ngân hàng sẽ phát mãi căn nhà của Duy trong ngày mai.”
Linh nhìn đồng hồ. 08:40 chỉ còn chưa đầy một giờ.
Mai kéo tay áo anh trai. “Nếu ngân hàng phát mãi ngày mai, họ có thể làm ngay không?”
“Họ cần thông báo.”
“Thông báo đã gửi tới nhà từ tuần trước. Em không nói vì anh đang bận tìm hộp.”
Duy quay sang cô, sắc mặt tối lại. “Tại sao không nói?”
“Vì anh sẽ bỏ mọi thứ để xử lý cho em, rồi lại nợ thêm một khoản khác.”
Linh nghe hai anh em, chợt nhận ra món nợ không chỉ nằm trong giấy. Nó đã biến thành cách họ nói chuyện, cách Mai giấu tin xấu để Duy khỏi gánh, cách Duy biến mọi lo lắng thành một nhiệm vụ có thể sửa bằng dụng cụ.
Ông Khang gọi họ lại. “Đừng chạy theo giờ 08:40. Đó là giờ người ta dùng để ép các cháu. Hộp không có giá trị nếu mở trong hoảng loạn.”
“Nhưng chúng ta cần tới ga dưới,” Duy nói.
“Tới, nhưng phải có người làm chứng. Gọi bà Năm, gọi đội cứu hộ, gọi công an huyện. Đừng mang hộp vào một căn phòng chỉ có những người đã biết trước câu chuyện.”
Linh mở điện thoại, gửi bản sao biên lai và hợp đồng cho một luật sư địa phương từng làm việc với kho lưu trữ. Cô cũng gửi vị trí hiện tại cho bà Năm. Duy gọi đội trưởng, yêu cầu ghi âm mọi trao đổi.
Tú nhìn họ chuẩn bị, giọng nhỏ hơn trước: “Tôi biết một đường về ga dưới tránh tuyến xe tải.”
Duy không nhìn anh. “Dẫn đường.”
Lần này không ai tranh cãi. Họ đi theo con suối, bám dây nối và giữ khoảng cách. Trên cao, cabin 17 đứng im như một chiếc đồng hồ đã ngừng kim. 08:40 không còn là lời hẹn giữa người chết và người sống; nó trở thành hạn chót mà những kẻ khác dùng để đẩy họ vào một quyết định sai.