Chương 15
Chọn người trước khi chọn hộp
Mưa quay lại lúc gần nửa đêm. Không lớn, nhưng rả rích đủ làm mặt đường quanh ga nhão ra. Đội cứu hộ dựng hàng rào ở lối xuống suối, còn bà Năm biến phòng y tế thành nơi tạm trú cho ông Khang và Mai.
Linh gọi luật sư bạn cô, chị Thảo, kể lại toàn bộ sự việc. Thảo yêu cầu cô không mở thêm tài liệu, giữ nguyên niêm phong và gửi bản sao qua kênh bảo mật.
“Nếu có người dùng tài khoản cũ của tuyến cáp để can thiệp ngân hàng, đó là dấu hiệu hình sự,” Thảo nói. “Nhưng các em phải bảo vệ chuỗi chứng cứ.”
“Chúng tôi đang bị theo dõi.”
“Vậy đừng tự đi bắt người. Gọi công an địa phương và giữ thông tin.”
Linh nhìn ra sân. Tú đang đứng bên hàng rào, áo ướt, mắt hướng về con đường xe tải. Duy ngồi cạnh ông Khang, chỉnh lại dây truyền nước.
“Có một chữ Q trên mảnh áo,” Linh nói.
“Đừng đoán tên. Chụp, niêm phong, ghi nơi tìm thấy.”
“Tôi biết.”
“Biết là một chuyện. Giữ được bình tĩnh là chuyện khác.”
Cuộc gọi kết thúc. Linh mở bản sao dữ liệu Mai lấy từ máy chủ quỹ bảo trì. Tài khoản “Vân Lộ 08” đăng nhập ba lần trong đêm: 21:47 ở xưởng cáp, 22:19 tại ga trên, 09:17 tại phòng y tế. Địa chỉ thiết bị không cố định, nhưng cả ba lần đều thông qua một bộ phát tín hiệu đặt ở phòng cân cáp.
Mai ngồi sát cô. “Em tra được người tạo tài khoản.”
“Ai?”
“Người dùng ban đầu là Nguyễn Minh Quang.”
Duy nghe thấy, quay lại. “Cha tôi có tên trong hệ thống?”
“Không. Tài khoản được tạo bằng mã nhân viên của quản lý dự án. Nhưng sau năm 2009, có người đăng nhập bằng mật khẩu dự phòng.”
“Mật khẩu là gì?”
Mai lắc đầu. “Bị mã hóa. Nhưng câu hỏi bảo mật là ‘giờ ca cuối của người giám sát’.”
“08:40.”
“Đúng.”
Linh nhìn hộp. “Người tạo tài khoản có thể là người biết mẹ anh rời phòng lúc 08:25.”
“Đội trưởng Hùng,” Duy nói.
Tú bước vào. “Hùng không phải Quang.”
“Nhưng ông ấy giữ chìa khóa thứ hai,” Linh đáp.
“Hùng chỉ nhận chìa sau khi Quang biến mất.”
“Anh biết Quang biến mất thế nào?”
Tú không trả lời ngay. “Quang rời tuyến trong đêm xảy ra vụ sạt. Vĩnh đưa ông ta xuống bằng cabin bảo trì. Sau đó, không ai thấy ông ta nữa.”
“Vĩnh đưa ông ta đi đâu?”
“Ga dưới. Từ đó ra đường chính.”
“Anh chứng kiến?”
“Tôi đi theo.”
Linh thấy những gì Tú giấu không còn là một vài chi tiết. Anh đã có mặt trong đêm mọi thứ bắt đầu.
“Vì sao anh không nói với công an?”
Tú cúi xuống. “Vì lúc đó tôi mười tám tuổi, cha tôi nằm viện. Vĩnh đưa cho tôi tiền và bảo nếu nói, người đầu tiên bị bắt sẽ là cha tôi vì đã làm mất thiết bị.”
Duy đứng dậy. “Tôi cần anh kể hết.”
“Tôi sẽ kể.”
“Bây giờ.”
Tú nhìn ra mưa. “Không phải ở đây.”
Một tiếng nổ đất đá vang dưới sườn núi. Đội cứu hộ chạy về phía hàng rào. Đất từ triền phía Tây trượt xuống, kéo theo cột điện nhỏ. Ánh sáng toàn ga chập chờn rồi tắt.
Ông Khang bật dậy trên giường. “Mai đâu?”
Mai đang ở phòng kho lấy chăn. Cô không trở lại.
Duy mở cửa chạy ra. Linh theo sau, bất chấp mưa. Hàng rào phía Tây đổ xuống, một mảng bùn phủ lối vào kho. Từ bên trong có tiếng đập.
“Mai!” Duy hét.
“Em ở đây!” giọng cô vọng lại.
Đội cứu hộ yêu cầu mọi người lùi. Đất vẫn trượt từng đợt. Duy nhìn qua khe tường, thấy Mai kẹt phía sau giá thuốc, chân bị một thanh gỗ đè.
“Không được vào,” đội trưởng cứu hộ nói.
“Em gái tôi ở trong đó.”
“Vào lúc này sẽ kéo theo cả mái.”
Linh nhìn về bàn nơi chiếc hộp đang được đặt trong túi. Kho chỉ cách Mai vài mét. Nếu tiếp tục sạt, nước sẽ cuốn cả tài liệu.
Tú nói: “Có lối thông gió phía sau.”
“Anh biết?” Duy hỏi.
“Phòng y tế cũ có cửa trượt.”
Họ chạy vòng qua tường. Duy dùng xà beng mở nắp thép, Tú chui vào trước. Linh giữ dây, đèn pin soi theo. Lối hẹp đầy bùn, chỉ vừa một người bò. Cuối đường là khoảng trống sau giá thuốc.
Mai cố kéo chân nhưng thanh gỗ kẹt dưới tủ. Tú dùng kích tay, Duy chèn vai. Linh hướng dẫn Mai giữ đầu thấp. Mỗi lần đất rung, bụi rơi xuống cổ.
“Hộp đâu?” Mai hỏi.
“Ngoài kia,” Linh đáp.
“Nếu phải chọn, cứu người trước.”
Linh quay lại nhìn túi chống nước. Cô từng nghĩ mình sẽ không rời nó vì bên trong là bằng chứng duy nhất về cha. Nhưng câu nói của Mai khiến thứ tự trở nên rõ ràng.
“Đúng,” cô nói. “Cứu người trước.”
Duy dùng toàn lực nâng thanh gỗ. Tú kéo Mai ra. Cả nhóm bò ngược qua lối thông gió đúng lúc mái phòng y tế sụp một phần. Nước bùn tràn vào, cuốn chiếc bàn và chiếc túi chống nước ra sân.
Linh lao theo. Túm túi mắc ở hàng rào, nhưng dòng nước kéo mạnh. Cô buông tay một lần vì sợ bị cuốn, rồi nhìn nó trôi về phía khe.
Duy giữ dây an toàn quanh eo cô. “Đừng xuống.”
“Hộp trôi mất.”
“Chúng ta còn người.”
“Tôi biết.”
Họ đứng trong mưa nhìn túi chống nước xoáy giữa bùn. Tú không chần chừ, buộc dây vào thân cây và bò xuống mép khe. Duy hét anh quay lại, nhưng Tú chỉ tay về phía tảng đá chắn dòng. Túi mắc ở đó, cách bờ chưa tới hai mét.
“Không cần xuống sâu,” Tú nói.
“Đất đang trượt!” đội cứu hộ cảnh báo.
Duy giữ dây, Linh soi đèn. Tú dùng cây móc kéo túi từng chút. Một mảng đất phía trên nứt ra. Duy kéo mạnh dây, Tú trượt lên cùng túi ngay trước khi khối bùn đổ xuống.
Họ đưa túi lên bờ. Niêm phong vẫn còn, nhưng hộp bên trong đã va móp thêm một góc. Linh kiểm tra bằng khăn khô, không mở.
Mai ngồi dưới mái hiên, chân đau nhưng không gãy. Duy quỳ trước cô, không trách, chỉ đưa đôi ủng phụ lại.
“Em nói cứu người trước,” Mai nói.
“Anh nghe.”
“Vậy sao anh vẫn quay lại hộp?”
Duy nhìn Linh và Tú. “Vì có người đã cứu hộp cho chúng ta.”
Tú lau bùn trên mặt, thở dốc. “Tôi không cứu hộp. Tôi cứu lời khai của cha tôi.”
Ông Khang được đưa ra ngoài trong chăn. Ông nhìn túi chứng cứ, rồi nhìn Mai. “Các cháu đã chọn đúng.”
“Nhưng hộp bị móp,” Linh nói.
“Giấy có thể khô. Người không phải lúc nào cũng quay lại.”
Đội cứu hộ dựng mái bạt mới. Công an huyện cuối cùng cũng tới, mang theo máy quay và biên bản. Linh bàn giao mảnh áo đỏ, thẻ nhà thầu, dữ liệu tài khoản và tình trạng hộp. Chị Thảo tham gia qua cuộc gọi, yêu cầu mọi người ký từng biên bản.
Đội trưởng Hùng đứng ngoài, không còn giữ chìa khóa. Một cán bộ công an hỏi ông về tài khoản “Vân Lộ 08”. Hùng nói mình không biết.
Mai mở máy chủ, đưa bản ghi đăng nhập. “Lần cuối tài khoản dùng mật khẩu dự phòng là từ thiết bị của ông.”
Hùng nhìn cô. “Cô xâm nhập dữ liệu nội bộ.”
“Tôi đọc bản sao được cấp quyền.”
“Ai cấp?”
“Quỹ bảo trì.”
Hùng im. Tú nhìn ông, nhưng không nói.
Linh đặt hộp lên bàn dưới ánh đèn. “Ngày mai chúng ta mở, có luật sư và đại diện công an. Tối nay không ai chạm vào.”
Hùng nhìn cô. “Nếu trong đó có tên cô, cô vẫn mở sao?”
“Tôi không mở để bảo vệ tên mình.”
“Vậy để làm gì?”
Linh nhớ câu cuối của cha. “Để trả lại đúng tên cho người bị xóa.”
Ngoài bạt, mưa dần nhỏ. Dưới đáy túi chống nước, hộp thiếc phát ra tiếng lách cách. Một lẫy bên trong vừa gãy, để lộ một đường nứt mảnh chạy ngang nắp.
Linh ghi thêm tình trạng mới vào biên bản. “Nắp hộp biến dạng sau khi bị nước cuốn. Không mở tại hiện trường.”
Chị Thảo nhắc qua điện thoại: “Tách riêng người chứng kiến cứu hộ và người chứng kiến vật chứng. Mai phải ký lời khai về việc cô đã bị kẹt; Tú ký về việc lấy túi; Duy ký về chuỗi bảo quản.”
Mai nhìn Linh. “Làm cả chuyện đó thật à?”
“Nếu không ghi, sau này họ sẽ nói chúng ta tự dựng vụ sạt để bảo vệ hộp.”
“Nghe mệt.”
“Mệt hơn là phải trả một món nợ vì không có một dòng chữ.”
Mai gật, cầm bút ký. Tay cô run nhưng chữ rõ. Duy ký sau, rồi Tú. Khi tới lượt ông Khang, ông không viết được nhiều, chỉ ghi tên và một câu: “Tôi đã thấy ai đưa phụ lục.”
Công an hỏi ông Hùng về câu nói “giữ hồ sơ hay giữ người”. Ông ta phủ nhận đã đe dọa. Bà Năm đưa bản ghi camera trong quán, nhưng đoạn chín phút mất hình khiến câu chuyện chưa đủ.
Nam, người nhà thầu, đề nghị khai thêm. Anh nói người trả tiền cho anh dùng một tài khoản ngân hàng đứng tên công ty con của ngân hàng đang đòi nhà Duy. Họ yêu cầu anh đưa hộp giả xuống ga trước 08:40 để tạo dấu vết rằng vật chứng đã bị rò rỉ.
“Anh có biết ai ra lệnh không?” cán bộ hỏi.
“Tôi chỉ thấy tin nhắn từ số có đuôi 2009.”
Mai mở dữ liệu, tìm số liên hệ cũ. Một số điện thoại của phòng quản lý khoản vay hiện ra, từng gọi tới nhà cô sáu lần trong tuần.
Linh nhìn Duy. “Ngày mai chúng ta không chỉ mở hộp. Chúng ta phải mở cả hồ sơ ngân hàng.”
Duy đặt tay lên cạnh túi, không chạm vào niêm phong. “Anh sẽ không để em rời núi một mình.”
Mai đáp: “Em cũng không muốn anh gánh một mình.”
Họ ngồi dưới mái bạt đến gần sáng. Không ai ngủ sâu. Mỗi tiếng cabin rung đều khiến mọi người ngẩng lên. Tuyến Vân Lộ bị đóng, nhưng đường dốc vẫn còn những người muốn đi qua.
Khi trời sáng, một chiếc xe cứu hộ chở vật tư tới. Trên kính xe dán logo đơn vị mới, bên dưới logo cũ vẫn còn dấu tam giác. Linh chụp lại, thấy trong góc ảnh có chữ “Q.” giống mảnh áo.
Q không chỉ là chữ đầu tên một người. Có thể đó là mã của phòng quản lý khoản vay, hoặc mã nội bộ của những người đã thay tên trên hồ sơ.
Ông Khang mở mắt, gọi Linh. “Hộp phải mở trước khi tôi quên mặt người.”
Linh nhìn chiếc hộp. “Bác sẽ nhớ.”
“Tôi đã quên quá lâu rồi.”
Ngoài sân, đội cứu hộ bắt đầu dọn đất. Duy nhờ họ lập một lối an toàn xuống thị trấn. Mai cất bản sao hợp đồng vào túi kín. Tú ngồi cách Hùng một khoảng, im lặng như người đang chờ phải lựa chọn giữa lời khai và một lời hứa cũ.
Linh biết ngày hôm nay sẽ không trả lại căn nhà ngay, cũng không xóa được khoản nợ trong một buổi. Nhưng lần đầu tiên, mọi người có mặt quanh chiếc hộp đều đồng ý rằng họ sẽ không để người khác mở nó trong bóng tối.