Chương 14
Chương 14 — Lời Thề Áo Trắng
Một buổi sáng cuối tuần hiếm hoi cả hai cùng được nghỉ, Khoa rủ Yến về thăm quê cô — một thị trấn ven biển nhỏ cách thành phố hơn ba giờ đi xe. Đây là lần đầu tiên anh có cơ hội đến thăm nơi Yến đã lớn lên, nơi chứa đựng cả những ký ức đau buồn lẫn động lực đã định hình nên con người cô ngày hôm nay.
Xe dừng lại trước một căn nhà nhỏ ven biển, tường vôi đã bạc màu theo năm tháng nhưng vẫn giữ được sự gọn gàng, ấm cúng, với một khoảng sân nhỏ trồng vài chậu hoa mười giờ đang nở rộ trước cửa. Mẹ Yến, một người phụ nữ dáng người nhỏ nhắn nhưng ánh mắt toát lên sự kiên cường, đã đứng chờ sẵn trước cổng.
"Mẹ, con về rồi đây," Yến gọi to, chạy đến ôm chầm lấy mẹ trong niềm vui sum họp.
"Con về là mẹ mừng rồi," mẹ Yến đáp, giọng ấm áp, tay vẫn không rời khỏi vai con gái như thể sợ cô lại vội vàng rời đi ngay. Ánh mắt bà sau đó chuyển sang Khoa, dò xét nhưng không kém phần thân thiện. "Đây chắc là Khoa, con trai bác sĩ Trường mà con hay kể phải không?"
"Dạ, con chào bác ạ," Khoa cúi đầu lễ phép, tay cầm theo món quà nhỏ đã chuẩn bị từ trước. "Con nghe Yến kể nhiều về bác, hôm nay mới có dịp được gặp trực tiếp."
Bữa cơm trưa giản dị nhưng đầy ắp tình cảm, với những món ăn quê hương mà Yến vẫn luôn nhớ nhung mỗi khi xa nhà — canh chua cá biển, tôm rang, và cả đĩa rau muống xào tỏi thơm lừng. Mẹ Yến hỏi han Khoa đủ điều, từ công việc đến gia đình, ánh mắt dần trở nên ấm áp hơn khi nhận ra sự chân thành trong từng câu trả lời của chàng trai trẻ.
"Cháu ăn thử món canh chua này xem," mẹ Yến gắp thêm cá vào bát Khoa, "đây là món Yến thích nhất từ nhỏ, mỗi lần về nhà là đòi mẹ nấu ngay."
"Dạ, ngon lắm ạ," Khoa đáp, nếm thử và không giấu được sự ngạc nhiên trước hương vị đậm đà, khác hẳn những món ăn cầu kỳ mà anh vẫn quen thuộc. "Con chưa từng ăn món canh chua nào ngon như thế này."
"Vậy cháu phải đến đây ăn thường xuyên hơn," mẹ Yến cười, ánh mắt đầy hàm ý khiến Yến đỏ mặt.
"Mẹ!" Yến kêu lên, vừa ngượng ngùng vừa không kìm được nụ cười. "Mẹ đừng làm Khoa ngại chứ."
"Bác nói thật lòng đấy chứ," mẹ Yến đáp, giọng trở nên nghiêm túc hơn. "Bác nhìn cách cháu chăm sóc, quan tâm đến Yến, bác yên tâm phần nào. Con gái bác từ nhỏ đã phải tự lập nhiều, ít khi để ai chăm sóc nó thực sự."
"Con sẽ luôn cố gắng chăm sóc Yến thật tốt, thưa bác," Khoa đáp, giọng chân thành không chút do dự, ánh mắt nhìn thẳng vào mẹ Yến để bà thấy rõ sự nghiêm túc trong lời hứa ấy.
Sau bữa ăn, mẹ Yến kéo Khoa ra một góc riêng trong lúc Yến bận rửa bát, ánh mắt đầy nghiêm túc. "Bác chỉ có một điều muốn dặn cháu. Con gái bác tuy mạnh mẽ, quyết đoán bên ngoài, nhưng bên trong lại rất dễ tổn thương, nhất là khi nhắc đến chuyện của bố nó. Bác mong cháu sẽ luôn kiên nhẫn, thấu hiểu cho nó."
"Con hiểu ạ," Khoa gật đầu, giọng nghiêm túc. "Con hứa sẽ luôn trân trọng và bảo vệ Yến hết mực có thể."
Sau bữa cơm, Yến dẫn Khoa ra bờ biển, nơi cô vẫn thường đến mỗi khi cần tìm lại sự bình yên trong tâm hồn, đôi chân trần bước nhẹ trên lớp cát mịn còn ấm hơi nắng chiều. Gió biển mát lành thổi qua, mang theo mùi muối mặn quen thuộc của tuổi thơ cô.
"Đây là nơi bố tôi thường đưa tôi ra chơi mỗi buổi chiều, trước khi ông ra khơi," Yến nói, giọng trầm xuống đầy hoài niệm, ánh mắt nhìn xa xăm ra phía chân trời nơi biển và trời giao nhau. "Ông luôn nói, đại dương vừa cho chúng tôi cuộc sống, vừa có thể lấy đi tất cả trong chớp mắt."
Khoa im lặng, nắm chặt tay cô, để cô tự do chia sẻ những ký ức mà có lẽ cô chưa từng kể cho ai nghe trọn vẹn, chỉ lặng lẽ đứng bên cạnh như một điểm tựa vững chãi giữa cơn sóng cảm xúc đang cuộn trào trong lòng cô.
"Ngày bố mất," Yến tiếp tục, giọng nghẹn lại, "tôi đứng ở chính nơi này, nhìn theo con thuyền chở ông đi cấp cứu, cầu nguyện với tất cả những gì mình có. Nhưng phép màu đã không đến kịp."
"Tôi rất tiếc vì những gì cậu đã phải trải qua," Khoa nói khẽ, ôm cô vào lòng, cảm nhận rõ từng nhịp thở run rẩy của cô áp sát vào ngực mình. "Nhưng tôi tin, bố cậu chắc chắn rất tự hào khi nhìn thấy con gái mình đã trở thành người có thể cứu sống biết bao người khác, không để họ phải chịu cảnh chờ đợi tuyệt vọng như ông đã từng."
Yến gục đầu vào vai Khoa, những giọt nước mắt kìm nén suốt bao năm cuối cùng cũng tuôn rơi, nhưng lần này không hoàn toàn là nước mắt đau buồn, mà còn xen lẫn một sự nhẹ nhõm, giải thoát sau khi cuối cùng cũng có thể chia sẻ trọn vẹn nỗi đau ấy với người mình yêu thương.
"Suốt bao năm qua," Yến tiếp tục, giọng vẫn còn nghẹn ngào, "tôi luôn cố gắng tỏ ra mạnh mẽ trước mặt mẹ, sợ nếu mình yếu đuối, mẹ sẽ càng thêm đau lòng. Nhưng thực ra, trong lòng tôi luôn mang theo một nỗi sợ hãi mơ hồ, sợ rằng mình sẽ lại phải chứng kiến ai đó mình yêu thương ra đi vì sự chậm trễ, vì thiếu sót của hệ thống y tế."
"Đó có phải lý do cậu luôn hành động quyết đoán, đôi khi đến mức liều lĩnh trong công việc không?" Khoa hỏi, giọng dịu dàng, muốn hiểu thấu đáo hơn về những động lực sâu xa trong lòng người mình yêu.
"Đúng vậy," Yến gật đầu, lau nhẹ những giọt nước mắt còn sót lại trên má. "Tôi sợ sự chậm trễ hơn bất cứ điều gì khác. Nhưng qua thời gian làm việc cùng cậu, tôi cũng học được rằng, đôi khi, sự cẩn trọng của cậu cũng quan trọng không kém — miễn là chúng ta biết cân bằng giữa tốc độ và sự chính xác."
"Chúng ta bổ sung cho nhau theo cách hoàn hảo," Khoa nói, mỉm cười, hôn nhẹ lên đỉnh đầu cô. "Có lẽ đó là lý do định mệnh đã sắp đặt cho chúng ta gặp nhau trong ca trực đầy tranh cãi đó."
"Cảm ơn cậu," cô thì thầm, "vì đã lắng nghe, vì đã hiểu, và vì đã cho tôi cơ hội được yếu đuối mà không sợ bị phán xét."
"Cậu không cần cảm ơn tôi vì điều đó," Khoa đáp, hôn nhẹ lên trán cô. "Đây là những gì một người bạn đời thực sự nên làm — cùng nhau chia sẻ cả niềm vui lẫn nỗi đau."
Từ "bạn đời" thoát ra một cách tự nhiên, không hề toan tính, khiến cả hai đều khựng lại trong giây lát, nhận ra ý nghĩa sâu xa đằng sau lời nói vô tình ấy.
"Cậu vừa nói..." Yến ngước lên nhìn Khoa, tim đập nhanh hơn.
"Tôi nói thật lòng," Khoa đáp, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào mắt cô, giọng không hề run rẩy dù trái tim đang đập rộn ràng trong lồng ngực. "Yến à, tôi biết có lẽ còn hơi sớm để nói điều này, nhưng tôi muốn cậu biết, tôi nghiêm túc với mối quan hệ của chúng ta, và tôi mong muốn một tương lai lâu dài cùng cậu."
Yến mỉm cười, nước mắt vẫn còn đọng trên má nhưng giờ đây đã hoàn toàn là những giọt nước mắt hạnh phúc. "Tôi cũng vậy, Khoa à. Tôi chưa từng nghĩ mình có thể tin tưởng một ai đó trọn vẹn đến vậy, cho đến khi gặp cậu. Từ một cuộc tranh cãi gay gắt trong ca trực đầu tiên, tôi chưa bao giờ tưởng tượng nó sẽ dẫn tới khoảnh khắc này, ở chính nơi đây, bên bờ biển quê hương tôi."
Hai người đứng đó, ôm nhau giữa tiếng sóng biển rì rào, ánh hoàng hôn nhuộm cam cả bầu trời phía xa, đánh dấu một khoảnh khắc gắn kết sâu sắc hơn bao giờ hết giữa hai tâm hồn đã cùng nhau trải qua không ít thử thách để đến được với nhau.
Trước khi trời tối hẳn, cả hai dạo bước dọc theo bờ biển, Yến chỉ cho Khoa xem những nơi gắn liền với tuổi thơ của mình — bến cá nhỏ nơi cha cô từng neo thuyền mỗi chiều về, ngôi trường tiểu học cũ kỹ nơi cô từng ngồi học, và cả quán nước nhỏ ven đường nơi cô thường ngồi làm bài tập sau giờ học.
"Cậu biết không," Yến nói, dẫn Khoa đến một mỏm đá nhỏ nhô ra biển, "đây là nơi tôi thường ngồi mỗi khi cần suy nghĩ về những quyết định quan trọng trong đời. Kể cả quyết định thi vào trường y."
"Vậy hôm nay, tôi được đứng ở một nơi rất đặc biệt trong cuộc đời cậu," Khoa nói, mỉm cười, ngồi xuống cạnh cô trên phiến đá còn ấm hơi nắng chiều.
"Đúng vậy," Yến gật đầu, tựa đầu vào vai Khoa. "Và tôi muốn cậu là người đầu tiên tôi chia sẻ nơi này, ngoài chính bản thân tôi và ký ức về bố."
Khoa siết chặt tay cô, cảm nhận rõ vinh dự lớn lao khi được cô tin tưởng chia sẻ những góc riêng tư nhất trong tâm hồn mình. "Cảm ơn cậu vì đã tin tưởng tôi đến vậy, Yến. Tôi sẽ luôn trân trọng khoảnh khắc này."
Ánh hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm cả bầu trời và mặt biển thành một dải màu cam rực rỡ, như một lời chứng nhận đẹp đẽ cho tình yêu đang ngày càng bền chặt giữa hai người, được xây dựng trên nền tảng của sự thấu hiểu, tin tưởng và sẻ chia trọn vẹn nhất.