Lời Thề Áo Trắng
8 phút đọc

Chương 25

Chương 25 — Lời Thề Áo Trắng

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Mười một tháng kể từ ngày Khoa lên đường sang Singapore, chỉ còn vài tuần nữa là anh sẽ hoàn thành chương trình nghiên cứu sinh và trở về nước. Yến tất bật hơn bao giờ hết, vừa đảm nhận vai trò mới tại bệnh viện, vừa gấp rút hoàn thiện những khâu chuẩn bị cuối cùng cho lễ cưới đã được ấn định vào đúng một tháng sau ngày Khoa trở về.

Buổi tối cuối tuần, Yến cùng mẹ và Minh Thư có mặt tại xưởng may để thử chiếc váy cưới đã được đặt riêng theo thiết kế cô yêu thích — tông xanh ngọc nhạt điểm xuyết những họa tiết ren tinh tế, gợi nhớ đến làn sóng biển quê hương cô mỗi buổi hoàng hôn.

"Đẹp quá, con gái mẹ," mẹ Yến thốt lên, mắt ngấn lệ khi nhìn con gái mình trong chiếc váy cưới lộng lẫy, hình ảnh gợi nhớ về chính bà của nhiều năm về trước, khi còn là một cô dâu trẻ tràn đầy hy vọng bên người chồng đã khuất.

"Mẹ ơi, mẹ đừng khóc chứ," Yến cười, dù chính cô cũng không giấu được sự xúc động khi nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong gương, tưởng tượng đến khoảnh khắc sẽ bước đi trên lối đi hoa cùng Khoa trong ngày trọng đại sắp tới.

"Đây là những giọt nước mắt hạnh phúc thôi con à," mẹ Yến đáp, siết chặt tay con gái. "Mẹ chỉ ước, bố con có thể ở đây để chứng kiến khoảnh khắc này của con."

"Con tin, bố vẫn luôn dõi theo con từ đâu đó, mẹ à," Yến nói, giọng dịu dàng nhưng đầy vững tin. "Và con nghĩ, cách tốt nhất để tưởng nhớ bố chính là sống thật trọn vẹn, hạnh phúc, tiếp tục theo đuổi những giá trị mà bố đã truyền lại cho con."

Song song với việc chuẩn bị váy cưới, Yến cũng dành thời gian cùng PGS. Trường bàn bạc chi tiết về danh sách khách mời, địa điểm tổ chức tiệc cưới, cũng như các nghi thức truyền thống cần chuẩn bị chu đáo cho cả hai bên gia đình. Dù bận rộn, ông vẫn luôn dành sự quan tâm chu đáo, tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ nhất, khiến Yến cảm nhận rõ hơn tình cảm ấm áp của một người cha thực sự dành cho con gái mình.

"Bố nghĩ, chúng ta nên mời cả gia đình bà Tâm và cô Hoa tham dự," PGS. Trường đề xuất trong một buổi họp gia đình bàn về danh sách khách mời. "Họ đã trở thành một phần ý nghĩa trong câu chuyện của cả nhà mình, và bố tin, họ sẽ rất vui khi được chia sẻ niềm hạnh phúc này cùng chúng ta."

"Con cũng đã nghĩ đến điều đó," Yến đáp, mỉm cười đầy ấm áp. "Con sẽ đích thân mời họ trong thời gian sớm nhất."

Buổi chiều hôm sau, Yến ghé thăm nhà bà Tâm để trao tận tay thiệp mời, không giấu được niềm vui khi chứng kiến phản ứng đầy xúc động của cả gia đình trước tấm thiệp trang trọng ấy. "Cháu thực sự trân trọng khi được mời đến dự đám cưới của cháu," bà Tâm nói, mắt ngấn lệ vì cảm động. "Bác sẽ đến, dù có phải sắp xếp công việc thế nào đi nữa."

Trên đường về, Yến ghé qua thăm mộ bố tại nghĩa trang nhỏ gần nhà, mang theo một bó hoa cúc trắng mà ông từng yêu thích. Cô ngồi xuống bên mộ phần, kể lại cho ông nghe mọi chuyện đã xảy ra trong suốt thời gian qua — từ vụ việc của BS. Phát, đề án cải tổ, cho đến lễ cầu hôn và những dự định sắp tới cho ngày cưới.

"Bố ơi, con sắp lấy chồng rồi," cô thì thầm, giọng đầy xúc động. "Con ước gì bố có thể ở đây, được nhìn thấy con hạnh phúc như thế nào, được gặp Khoa — người đàn ông tuyệt vời mà con sẽ cùng đi hết quãng đường còn lại của cuộc đời."

Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi hương hoa cúc thoang thoảng, như một lời hồi đáp dịu dàng từ nơi xa xăm, khiến Yến cảm nhận rõ hơn sự bình yên, trọn vẹn trong lòng trước ngưỡng cửa quan trọng sắp tới của cuộc đời mình.

Vài ngày sau, Khoa gọi video thông báo tin vui — anh đã hoàn thành xuất sắc toàn bộ chương trình nghiên cứu sinh, nhận được đánh giá cao từ ban giám khảo quốc tế, đồng thời được mời tham gia một hội nghị khoa học quan trọng trước khi chính thức trở về nước.

"Tôi không thể tin được, chỉ còn hai tuần nữa thôi là tôi sẽ được về nhà," Khoa nói, giọng đầy phấn khích không giấu giếm. "Tôi nhớ cậu nhiều lắm, nhớ tất cả mọi thứ ở nhà, và tôi không thể chờ đợi thêm để được ôm cậu thật chặt."

"Tôi cũng đếm từng ngày đây," Yến đáp, mỉm cười hạnh phúc qua màn hình, ánh mắt lấp lánh niềm vui khi nghĩ đến ngày đoàn tụ đang đến gần. "Mọi thứ cho lễ cưới đã gần như hoàn tất rồi. Tôi chỉ chờ cậu về để cùng nhau hoàn thiện những chi tiết cuối cùng thôi."

"Tôi tin, đây sẽ là khởi đầu đẹp nhất cho chương tiếp theo trong cuộc đời chúng ta," Khoa nói, ánh mắt tràn đầy tình yêu thương và hy vọng. "Sau tất cả những gì chúng ta đã cùng nhau trải qua — từ ca trực đầy tranh cãi đầu tiên, đến vụ việc y khoa nghiêm trọng, đến cả một năm xa cách đầy thử thách này — tôi tin, không có gì có thể ngăn cản chúng ta xây dựng một tương lai hạnh phúc, trọn vẹn bên nhau."

Sau cuộc gọi, Yến vẫn còn nguyên vẹn cảm giác lâng lâng hạnh phúc, quyết định dành cả buổi tối để hoàn thiện những công đoạn cuối cùng trong danh sách chuẩn bị đám cưới. Cô mở cuốn sổ tay nhỏ, nơi cô đã tỉ mỉ ghi chép từng hạng mục cần hoàn thành, từ việc đặt hoa, chọn thực đơn tiệc cưới, cho đến danh sách bài hát sẽ được biểu diễn trong buổi lễ.

Nghĩa, khi biết tin Khoa sắp trở về, chủ động đề nghị đảm nhận vai trò tổ chức buổi tiệc độc thân bất ngờ dành cho bạn thân, huy động cả nhóm bạn bè, đồng nghiệp cùng chung tay chuẩn bị một buổi tối đáng nhớ để chào đón anh trở về sau một năm xa cách đầy nỗ lực.

"Tao đã lên kế hoạch hết rồi," Nghĩa thông báo với Yến qua điện thoại, giọng đầy bí ẩn pha lẫn hào hứng. "Mày cứ yên tâm chuẩn bị cho đám cưới, phần chào đón Khoa để tao lo, đảm bảo nó sẽ bất ngờ đến mức không kịp phản ứng luôn."

"Cảm ơn cậu nhiều lắm, Nghĩa," Yến cười, cảm động trước sự nhiệt tình của người bạn đã đồng hành cùng cả hai suốt cả một hành trình dài. "Tôi tin Khoa sẽ rất cảm động khi biết cậu đã chuẩn bị chu đáo đến vậy."

Trong lúc đó, PGS. Trường cũng âm thầm chuẩn bị một món quà đặc biệt dành cho cả hai — ông quyết định cải tạo lại một căn phòng nhỏ trong ngôi nhà của gia đình thành phòng làm việc riêng cho Yến, đầy đủ tiện nghi để cô có thể tiếp tục phát triển chương trình an toàn người bệnh ngay cả khi sống cùng gia đình chồng sau khi kết hôn.

"Bố muốn con cảm thấy đây thực sự là nhà của mình, không chỉ là nơi con đến ở sau khi cưới," ông giải thích khi dẫn Yến đi xem căn phòng đã được sửa sang gần hoàn thiện, ánh mắt đầy sự chu đáo hiếm có. "Bố biết, công việc của con quan trọng không kém gì của Khoa, và bố muốn con có đủ không gian để tiếp tục theo đuổi những giá trị mà con đang xây dựng."

Yến không giấu được sự xúc động trước tấm lòng chu đáo ấy, ôm chầm lấy PGS. Trường trong niềm biết ơn sâu sắc. "Con cảm ơn bố rất nhiều. Con chưa từng nghĩ mình sẽ may mắn có được một gia đình chồng yêu thương, thấu hiểu đến vậy."

"Con xứng đáng với tất cả những điều đó," PGS. Trường đáp, giọng đầy ấm áp. "Và bố tin, Khoa cũng sẽ luôn trân trọng, đồng hành cùng con trong mọi quyết định quan trọng của cuộc đời, không chỉ trong công việc mà còn trong cả cuộc sống gia đình sau này."

Đêm cuối cùng trước khi Khoa dự kiến lên máy bay trở về nước, Yến không sao ngủ được vì háo hức. Cô ngồi bên cửa sổ căn hộ nhỏ, lật giở lại từng trang trong cuốn sổ tay ghi chép suốt hành trình gần một năm qua — từ những dòng nhật ký ngắn ngủi viết vội sau mỗi ca trực căng thẳng, đến những ghi chú tỉ mỉ về tiến độ chuẩn bị đám cưới, tất cả như một cuốn phim quay chậm tái hiện lại toàn bộ chặng đường đầy thử thách nhưng cũng ngập tràn hạnh phúc mà cô đã đi qua.

Cô mở điện thoại, xem lại đoạn video Khoa tập nói tiếng Việt lần nữa, mỉm cười một mình trong bóng tối. Ngoài cửa sổ, ánh trăng khuya chiếu xuống con phố vắng lặng, mang theo một cảm giác bình yên hiếm có, như thể chính thành phố này cũng đang lặng lẽ chờ đợi cùng cô, đón chào sự trở về của người đàn ông đã trở thành một nửa không thể thiếu trong cuộc đời cô.

Trước khi thiếp đi, cô nhắn cho Khoa một dòng tin nhắn ngắn gọn nhưng chan chứa yêu thương: "Ngủ ngon, người sắp trở thành chồng của em. Ngày mai, hành trình mới của chúng ta chính thức bắt đầu." Chỉ vài giây sau, điện thoại rung nhẹ báo tin nhắn phản hồi, kèm theo một biểu tượng trái tim nhỏ giản dị: "Ngủ ngon, vợ yêu. Anh sẽ sớm về bên em." Đặt điện thoại xuống bàn, Yến khép mắt lại, lòng tràn ngập một sự bình yên trọn vẹn, gương mặt vẫn còn nguyên nụ cười hạnh phúc khi chìm dần vào giấc ngủ, sẵn sàng chào đón chương tiếp theo, tươi sáng và trọn vẹn hơn bao giờ hết, của cuộc đời mình.

Đã sao chép liên kết chương