Lời Thề Áo Trắng
8 phút đọc

Chương 26

Chương 26 — Lời Thề Áo Trắng

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Sân bay quốc tế nhộn nhịp người qua lại, nhưng Yến chỉ chăm chú dõi theo cánh cửa an ninh, tim đập rộn ràng chờ đợi khoảnh khắc mong ngóng suốt gần một năm trời. Khi bóng dáng quen thuộc của Khoa xuất hiện, kéo theo chiếc vali lớn, ánh mắt anh cũng ngay lập tức tìm kiếm cô giữa đám đông.

"Khoa!" Yến gọi to, không kìm được mà chạy ùa đến, lao vào vòng tay anh giữa sảnh sân bay đông đúc, chẳng còn quan tâm đến những ánh mắt xung quanh.

Khoa ôm chầm lấy cô, nhấc bổng cô lên khỏi mặt đất trong niềm hạnh phúc vỡ òa, vùi mặt vào mái tóc cô hít hà mùi hương quen thuộc mà anh đã nhớ nhung suốt bao tháng ngày xa cách. "Tôi về rồi, Yến à," anh thì thầm, giọng nghẹn ngào vì xúc động. "Cuối cùng tôi cũng được về nhà, về bên cậu."

"Chào mừng cậu trở về," Yến đáp, nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má khi anh đặt cô xuống, hai tay vẫn không rời khỏi eo cô như sợ đây chỉ là một giấc mơ sẽ tan biến bất cứ lúc nào. "Tôi nhớ cậu nhiều lắm."

PGS. Trường đứng gần đó, ánh mắt tràn đầy niềm vui khi chứng kiến cảnh đoàn tụ đầy xúc động ấy, tiến đến ôm chầm lấy con trai. "Chào mừng con về nhà. Bố rất tự hào về những gì con đã đạt được trong suốt một năm qua."

"Con cảm ơn bố," Khoa đáp, giọng vẫn còn nguyên vẹn niềm hạnh phúc. "Con không thể chờ đợi thêm để bắt đầu chương mới của cuộc đời mình, cùng với Yến và cả gia đình."

Trên đường về nhà, đúng như Nghĩa đã bí mật lên kế hoạch, cả nhóm bạn thân bất ngờ xuất hiện tại một quán cà phê quen thuộc, giăng đầy băng rôn chào mừng cùng bóng bay đầy màu sắc, khiến Khoa không giấu được sự ngạc nhiên xen lẫn xúc động trước tấm lòng của bạn bè.

"Chào mừng đại ca trở về!" Nghĩa hét lên đầy phấn khích, ôm chầm lấy bạn thân trong niềm vui đoàn tụ. "Tao đã đợi khoảnh khắc này lâu lắm rồi đấy, giờ thì mày phải kể hết cho tụi tao nghe về một năm ở xứ người của mày."

Minh Thư cũng góp mặt, tay bưng theo một chiếc bánh kem nhỏ được trang trí đặc biệt với dòng chữ "Chào mừng về nhà, chú rể tương lai!" khiến cả nhóm cùng cười vang trước sự dễ thương, chu đáo ấy.

Buổi tối hôm đó trôi qua trong không khí ấm áp, rộn ràng tiếng cười nói của những người bạn thân thiết đã cùng nhau trải qua biết bao thăng trầm suốt những năm tháng nội trú đầy gian nan. Khoa kể lại những câu chuyện thú vị từ chuyến đi, những kỹ thuật mới học được, trong khi Yến cũng không giấu được niềm tự hào khi kể về những tiến triển của chương trình an toàn người bệnh trong suốt thời gian anh vắng mặt.

Khi buổi tiệc dần tàn, Khoa đưa Yến về căn hộ nhỏ của cô, cả hai cùng ngồi trên ban công nhỏ, ngắm nhìn ánh đèn thành phố lấp lánh trong đêm. "Tôi vẫn chưa hết cảm giác như đang mơ," Khoa nói, siết chặt tay cô. "Sau một năm xa cách, được ngồi đây cùng cậu như thế này, cảm giác thật quý giá."

"Tôi cũng vậy," Yến đáp, tựa đầu vào vai anh. "Nhưng giờ đây, chúng ta chỉ còn cách ngày cưới đúng một tháng nữa thôi. Mọi khoảng cách, mọi thử thách đều đã ở lại phía sau rồi."

Khoa quay sang nhìn cô, ánh mắt tràn đầy tình yêu thương sâu sắc. "Và tôi tin, đây mới chỉ là khởi đầu cho một hành trình dài, tuyệt vời hơn nữa mà chúng ta sẽ cùng nhau viết tiếp, không chỉ với tư cách là đồng nghiệp, bạn đời, mà còn là hai con người cùng chung một lý tưởng, một lời thề đã cùng nhau tuyên đọc khi bước vào ngành y."

Sáng hôm sau, dù vẫn còn đôi chút mệt mỏi vì lệch múi giờ, Khoa vẫn hăng hái cùng Yến đến bệnh viện để chính thức nhận nhiệm vụ mới — vị trí bác sĩ phẫu thuật chính thức tại khoa Ngoại Tổng Quát, đồng thời đảm nhận vai trò giảng dạy một phần chương trình đào tạo kỹ thuật nội soi tiên tiến mà anh vừa học hỏi được cho các bác sĩ nội trú trẻ.

Buổi họp giao ban sáng hôm đó trở nên đặc biệt hơn hẳn khi PGS. Trường đích thân giới thiệu Khoa trước toàn thể khoa Ngoại, không giấu được niềm tự hào của một người cha lẫn một người lãnh đạo. "Bác sĩ Khoa vừa hoàn thành xuất sắc chương trình nghiên cứu sinh về phẫu thuật nội soi tại Singapore. Tôi tin, những kiến thức và kỹ thuật con mang về sẽ đóng góp không nhỏ cho sự phát triển chuyên môn của cả khoa."

Nhiều đồng nghiệp cũ vây quanh chúc mừng Khoa, không giấu được sự hào hứng khi biết sắp được học hỏi những kỹ thuật tiên tiến trực tiếp từ anh. Bùi Trọng Nghĩa, giờ đây cũng đã trở thành một bác sĩ chính thức, vỗ vai bạn thân đầy tự hào. "Tao đã nói rồi mà, mày đi một năm nhưng về là thành chuyên gia hẳn hoi luôn. Giờ thì phải dạy lại cho tụi tao vài chiêu mới được."

"Tao sẵn sàng chia sẻ hết những gì học được," Khoa cười, đầy nhiệt huyết. "Chúng ta cùng nhau phát triển thì bệnh nhân mới là người hưởng lợi nhiều nhất."

Buổi chiều, Khoa dành thời gian ghé thăm lại từng góc quen thuộc của bệnh viện — phòng trực nơi anh và Yến từng có cuộc tranh cãi đầu tiên, hành lang nơi họ thường trò chuyện sau mỗi ca trực căng thẳng, cả khu vườn nhỏ phía sau tòa nhà chính nơi anh đã lần đầu nắm tay cô. Mỗi góc nhỏ ấy đều gợi lại biết bao kỷ niệm quý giá đã cùng nhau xây đắp suốt những năm tháng qua.

"Cảm giác như mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn như ngày tôi rời đi vậy," Khoa nói khi dừng chân tại khu vườn nhỏ, nắm tay Yến dạo bước giữa những hàng cây quen thuộc. "Nhưng đồng thời, tôi cũng cảm nhận rõ, chúng ta đã trưởng thành hơn rất nhiều so với những ngày đầu bỡ ngỡ ấy."

"Đúng vậy," Yến gật đầu, mỉm cười đầy hoài niệm. "Từ hai bác sĩ nội trú trẻ tuổi, nông nổi, tranh cãi nhau chỉ vì bất đồng quan điểm trong một ca trực, giờ đây chúng ta đã cùng nhau xây dựng được biết bao điều ý nghĩa, không chỉ cho riêng mình mà còn cho cả một hệ thống lớn hơn."

Buổi tối, cả hai gia đình cùng nhau dùng bữa cơm sum họp mừng Khoa trở về, không khí ấm áp, thân tình bao trùm khắp căn nhà. Mẹ Yến, người đã lên thành phố từ vài ngày trước để phụ giúp chuẩn bị đám cưới, không giấu được niềm vui khi thấy con gái mình rạng rỡ hạnh phúc bên người mình yêu thương.

"Bác thấy hai đứa thật xứng đôi," bà nói, ánh mắt ấm áp nhìn cả hai. "Nhìn cách cháu chăm sóc, quan tâm đến Yến, bác thực sự yên tâm khi gả con gái mình cho cháu."

"Con hứa sẽ luôn trân trọng, chăm sóc Yến hết mực, thưa bác," Khoa đáp, giọng chân thành không chút do dự, nắm chặt tay Yến dưới bàn ăn như một lời khẳng định thầm lặng cho những gì anh vừa nói.

Trước khi rời đi, PGS. Trường kéo mẹ Yến ra một góc riêng, bàn bạc kỹ lưỡng về những công đoạn cuối cùng cần hoàn tất cho lễ cưới sắp tới. "Tôi nghĩ, chúng ta nên tổ chức một buổi lễ dạm ngõ chính thức trước khi bước vào lễ cưới, để mọi nghi thức truyền thống đều được tôn trọng đầy đủ," ông đề xuất, giọng đầy chu đáo.

"Tôi hoàn toàn đồng ý," mẹ Yến đáp, gật đầu tán thành. "Dù thời gian có hơi gấp rút, nhưng tôi tin, với sự chuẩn bị chu đáo của cả hai gia đình, mọi thứ sẽ diễn ra suôn sẻ."

Hai gia đình thống nhất sẽ tổ chức lễ dạm ngõ vào cuối tuần tới, trước khi chính thức bước vào giai đoạn chuẩn bị nước rút cho lễ cưới đã được ấn định. Không khí chuẩn bị rộn ràng lan tỏa khắp cả hai gia đình, mỗi người đều háo hức đóng góp phần công sức nhỏ bé của mình cho ngày trọng đại sắp tới.

Về phần mình, Khoa cũng bắt tay ngay vào việc hoàn thiện những chi tiết cuối cùng mà anh đã âm thầm chuẩn bị từ trước khi lên đường sang Singapore — một cuốn album ảnh nhỏ ghi lại toàn bộ hành trình tình yêu của cả hai, từ ca trực đầu tiên đầy tranh cãi cho đến khoảnh khắc cầu hôn lãng mạn bên bờ sông, dự định sẽ tặng cho Yến như một món quà đặc biệt trong ngày cưới.

"Đây sẽ là món quà bất ngờ dành cho cậu ấy," Khoa thì thầm với Nghĩa khi nhờ bạn giúp in ấn cuốn album, ánh mắt đầy sự trân trọng. "Tôi muốn Yến biết rằng, dù có bao nhiêu thử thách phía trước, tôi sẽ luôn trân trọng từng khoảnh khắc chúng tôi đã cùng nhau trải qua."

"Mày đúng là lãng mạn nhất trong đám bác sĩ tụi mình," Nghĩa cười, vỗ vai bạn thân đầy ngưỡng mộ. "Yến chắc chắn sẽ cảm động lắm khi nhận được món quà này. Tao còn nhớ như in cái ngày hai đứa mày cãi nhau chan chát trong ca trực đầu tiên, ai mà ngờ được sẽ có ngày hôm nay."

Sau bữa cơm, khi tiễn Khoa ra về, Yến đứng tựa cửa nhìn theo bóng anh khuất dần trong màn đêm, lòng tràn đầy một cảm giác bình yên, trọn vẹn hiếm có. Cô biết, kể từ hôm nay, mọi thử thách xa cách đã chính thức lùi lại phía sau, nhường chỗ cho một chương mới đầy hứa hẹn đang chờ đợi cả hai ở phía trước, một chương mà cô tin chắc sẽ được viết nên bằng tất cả sự chân thành, thấu hiểu và yêu thương mà cả hai đã cùng nhau vun đắp suốt những năm tháng qua.

Đã sao chép liên kết chương