Chương 9
Chương 9 — Lời Thề Áo Trắng
Ra khỏi văn phòng BS. Phát, Khoa đứng lặng người ở hành lang một lúc lâu, cảm giác như vừa trải qua một cơn bão cảm xúc dữ dội. Cậu rút điện thoại, gọi ngay cho Yến, giọng vẫn còn run rẩy.
"Xong rồi," Khoa nói khi Yến bắt máy, giọng vẫn còn chưa hết bàng hoàng. "Thầy đã thừa nhận tất cả."
Nửa giờ sau, cả hai gặp nhau tại công viên nhỏ gần bệnh viện, nơi yên tĩnh đủ để trò chuyện mà không sợ bị ai nghe thấy. Khoa kể lại chi tiết toàn bộ cuộc trò chuyện, giọng đôi lúc nghẹn lại vì xúc động, từng câu từng chữ như đang sống lại khoảnh khắc đối chất khó khăn ấy một lần nữa.
"Cậu ổn chứ?" Yến hỏi, nắm lấy tay cậu, ánh mắt đầy lo lắng, quan sát kỹ từng biểu cảm trên gương mặt Khoa.
"Tôi không biết nữa," Khoa thừa nhận, giọng mệt mỏi. "Một phần tôi cảm thấy nhẹ nhõm vì cuối cùng sự thật cũng được phơi bày. Nhưng một phần khác lại cảm thấy như vừa đánh mất một điều gì đó quan trọng — hình ảnh người thầy hoàn hảo mà tôi từng tôn thờ."
"Điều đó hoàn toàn dễ hiểu," Yến nói, giọng dịu dàng. "Nhưng tôi nghĩ, việc thầy Phát dám thừa nhận sai lầm, dù muộn màng, cũng cho thấy ông ấy vẫn còn giữ được phần nào lương tâm nghề nghiệp. Điều đó đáng được ghi nhận, dù không thể xóa bỏ hoàn toàn hậu quả đã gây ra cho bà Tâm và những bệnh nhân khác."
Khoa gật đầu, dựa đầu vào vai Yến, tìm kiếm sự an ủi trong khoảnh khắc yếu đuối hiếm hoi này. "Cảm ơn cô đã luôn ở đây vì tôi, Yến. Tôi không nghĩ mình có thể vượt qua chuyện này nếu không có cô."
Yến ôm lấy cậu, một cử chỉ ấm áp chân thành. "Chúng ta là một đội mà. Từ giờ trở đi, mọi bước tiếp theo, chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt."
Hai người ngồi lặng lẽ bên nhau trên chiếc ghế đá công viên, ngắm nhìn ánh hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm cam cả bầu trời phía xa. Sau tất cả những căng thẳng của buổi sáng, đây là khoảnh khắc hiếm hoi cả hai có thể tạm gác lại mọi lo âu để tận hưởng sự bình yên bên nhau.
"Cậu nghĩ điều gì sẽ xảy ra tiếp theo?" Yến hỏi, phá vỡ sự im lặng dễ chịu ấy.
"Tôi không chắc," Khoa đáp, thở dài. "Nhưng tôi hy vọng, dù kết quả thế nào, ít nhất bà Tâm và những bệnh nhân khác sẽ nhận được sự công nhận đúng đắn, và bệnh viện sẽ có những thay đổi thực sự để tránh những sai sót tương tự trong tương lai."
"Tôi cũng hy vọng vậy," Yến gật đầu. "Và tôi tin, dù thầy Phát phải chịu hậu quả gì, ít nhất ông ấy cũng đã có cơ hội chuộc lỗi bằng cách chủ động thừa nhận, thay vì để sự thật bị phanh phui theo cách tồi tệ hơn nhiều."
Khoa im lặng một lúc, rồi bất chợt nắm chặt tay Yến hơn. "Cảm ơn cô, vì tất cả mọi thứ. Không chỉ chuyện này, mà cả những gì cô đã mang lại cho cuộc sống của tôi kể từ ngày chúng ta gặp nhau trong ca trực đầu tiên đầy sóng gió đó."
Yến mỉm cười, tựa đầu vào vai cậu. "Tôi cũng vậy, Khoa à. Tôi chưa bao giờ nghĩ, từ một cuộc tranh cãi gay gắt, chúng ta lại có thể đi xa đến thế này."
Hai ngày sau, đúng như lời hứa, BS. Phát chủ động xin gặp BS. Hoàng Anh Dũng cùng đại diện phòng Quản lý chất lượng bệnh viện, tự nguyện trình bày toàn bộ sự việc. Tin tức lan truyền nhanh chóng trong nội bộ khoa Ngoại, dù chưa chính thức công khai rộng rãi ra toàn bệnh viện.
Nghĩa là người đầu tiên báo tin cho Khoa và Yến, gương mặt vừa ngạc nhiên vừa nhẹ nhõm. "Tao nghe nói thầy Phát đã tự nguyện báo cáo hết mọi chuyện. Ban giám hiệu đang họp khẩn để quyết định hướng xử lý."
"Vậy là thầy đã giữ lời hứa," Khoa nói, một sự nhẹ nhõm xen lẫn lo lắng hiện rõ trên gương mặt.
"Tao nghe nói còn có cả thông tin về những trường hợp khác nữa," Nghĩa nói thêm, hạ giọng dù xung quanh không có ai để ý. "Có vẻ thầy Phát đã chủ động khai báo hết cả bảy trường hợp mà tao tìm được, không giấu diếm điều gì."
Yến thở phào nhẹ nhõm trước thông tin ấy. "Vậy là ông ấy thực sự nghiêm túc trong việc chịu trách nhiệm, không chỉ nói suông."
"Đúng vậy," Nghĩa gật đầu. "Nghe đâu ban giám hiệu đánh giá cao thái độ hợp tác này của thầy, có thể sẽ là một yếu tố giảm nhẹ đáng kể khi xem xét hình thức kỷ luật."
Khoa cảm thấy nhẹ nhõm hơn phần nào trước thông tin ấy, dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang biết bao lo lắng về những gì sắp diễn ra tiếp theo, đặc biệt là cuộc gặp gỡ sắp tới với bố mình.
Buổi chiều hôm đó, thư ký khoa Ngoại gọi cả nhóm bác sĩ nội trú vào phòng họp gấp, giọng thông báo có phần vội vã khác thường.
Phòng họp lớn của khoa Ngoại chật kín người khi Giám đốc bệnh viện, PGS.TS Vũ Đình Trường, đích thân có mặt để thông báo về cuộc họp khẩn sắp diễn ra liên quan đến vụ việc của BS. Phát.
Khoa đứng lặng người khi nhìn thấy bố mình bước vào phòng họp, gương mặt nghiêm nghị khác thường, dáng đi vững chãi toát lên uy quyền của một người lãnh đạo dày dặn kinh nghiệm. Đây là lần đầu tiên cậu chứng kiến bố mình xuất hiện trong một tình huống liên quan trực tiếp đến chính hành động của cậu, và cậu không biết chắc ông sẽ phản ứng ra sao khi biết toàn bộ sự thật.
"Tôi được thông báo rằng có một vấn đề nghiêm trọng liên quan đến an toàn người bệnh vừa được phát hiện," PGS. Trường nói, giọng điềm tĩnh nhưng đầy uy quyền, quét mắt qua toàn bộ đội ngũ đang có mặt. "Bệnh viện sẽ thành lập một hội đồng điều tra độc lập để xem xét toàn bộ sự việc một cách công bằng, minh bạch nhất."
Ánh mắt ông vô tình dừng lại ở Khoa trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, không rõ là tình cờ hay có chủ đích, khiến Khoa không khỏi hồi hộp tự hỏi liệu bố mình đã biết được vai trò của cậu trong toàn bộ sự việc hay chưa.
"Hội đồng điều tra sẽ bao gồm đại diện từ nhiều khoa khác nhau, đảm bảo tính khách quan tuyệt đối," PGS. Trường tiếp tục thông báo, giọng vẫn giữ nguyên sự điềm tĩnh chuyên nghiệp thường thấy của một người lãnh đạo dày dặn kinh nghiệm. "Bệnh viện cam kết sẽ xử lý sự việc này một cách công bằng, minh bạch, đồng thời cũng sẽ xem xét nghiêm túc các yếu tố hệ thống có thể đã góp phần dẫn đến sai sót."
Câu nói cuối cùng ấy khiến Khoa hơi bất ngờ — có vẻ như thông tin về mối liên hệ giữa sai sót và tình trạng quá tải trực đêm cũng đã đến tai ban giám hiệu, có lẽ thông qua chính lời khai của BS. Phát khi tự nguyện trình bày sự việc.
Sau khi PGS. Trường kết thúc phần thông báo, ông rời khỏi phòng họp ngay lập tức để tham dự một cuộc họp khác, không có thời gian dừng lại trò chuyện riêng với bất kỳ ai, kể cả con trai mình đang đứng lẫn trong đám đông bác sĩ nội trú.
Sau buổi họp, Khoa nán lại, cố gắng tìm cơ hội trò chuyện riêng với bố, nhưng PGS. Trường đã vội vã rời đi cùng vài thành viên ban giám hiệu khác để chuẩn bị cho cuộc họp hội đồng điều tra sắp tới, không có thời gian dành cho một cuộc trò chuyện cá nhân.
Tối hôm đó, về đến nhà sau một ngày dài đầy biến động, Khoa nhận được một tin nhắn ngắn gọn từ bố: "Bố muốn nói chuyện với con. Cuối tuần này, con về nhà ăn cơm nhé."
Khoa nhìn dòng tin nhắn ấy hồi lâu, không biết nên hiểu theo hướng nào — liệu bố đã biết toàn bộ sự thật, hay chỉ đơn giản là muốn hỏi thăm con trai sau một tuần làm việc căng thẳng. Cậu gõ lại một dòng ngắn gọn đồng ý, lòng đầy những dự cảm phức tạp về cuộc trò chuyện sắp tới.
Cậu gọi ngay cho Yến, kể lại tin nhắn vừa nhận được. "Cậu nghĩ bố tôi đã biết chưa?" Khoa hỏi, giọng không giấu được sự lo lắng.
"Có thể," Yến đáp thận trọng, không muốn đưa ra phỏng đoán vô căn cứ. "Nhưng cũng có thể ông ấy chỉ đơn giản muốn gặp con trai thôi. Dù thế nào, tôi nghĩ cậu nên chuẩn bị tinh thần cho cả hai khả năng."
"Tôi sợ," Khoa thừa nhận, giọng nhỏ lại. "Tôi sợ bố sẽ trách tôi vì đã khiến bệnh viện, nơi ông đã dày công xây dựng danh tiếng suốt bao năm, phải đối mặt với một scandal như thế này."
"Nếu bố cậu thực sự là người coi trọng đạo đức nghề nghiệp như cậu vẫn kể," Yến nói, giọng vững vàng, "tôi tin ông ấy sẽ hiểu và tự hào về những gì cậu đã làm, chứ không trách cứ cậu đâu."
Khoa im lặng, cố gắng tin vào những lời động viên ấy, dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang biết bao lo lắng về cuộc gặp gỡ sắp tới với người cha mà cậu luôn kính trọng nhưng cũng luôn cảm thấy áp lực phải chứng minh bản thân.
"Dù thế nào," Yến nói thêm, giọng dịu dàng trấn an, "tôi sẽ luôn ở đây, sẵn sàng lắng nghe nếu cậu cần chia sẻ sau buổi gặp gỡ đó."
"Cảm ơn cô," Khoa đáp, cảm nhận rõ sự ấm áp quen thuộc lan tỏa trong lòng mỗi khi có Yến ở bên, dù đang phải đối mặt với những thử thách khó khăn nhất của cuộc đời mình, những thử thách mà cậu biết, mình sẽ không thể vượt qua một cách trọn vẹn nếu thiếu đi sự đồng hành ấy.