Lời Thề Áo Trắng
8 phút đọc

Chương 5

Chương 5 — Lời Thề Áo Trắng

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Sáng thứ Hai, Khoa đến gặp bà Tâm ngay từ đầu giờ, cẩn thận giải thích lý do cần chụp thêm phim X-quang trước khi cho bệnh nhân xuất viện. Bà Tâm và Hoa đều đồng ý ngay, tin tưởng tuyệt đối vào những gì bác sĩ đề xuất.

"Bác cứ yên tâm," Khoa nói, giọng nhẹ nhàng trấn an. "Đây chỉ là bước kiểm tra thường quy để đảm bảo mọi thứ đều ổn trước khi bác về nhà."

Phòng chụp X-quang nằm ở tầng hai, Khoa đích thân đưa bà Tâm xuống, trong khi Yến tranh thủ giờ nghỉ giữa ca trực để có mặt cùng, cả hai đều không giấu được sự hồi hộp khi chờ đợi kết quả.

Kỹ thuật viên chụp phim, một người đàn ông trung niên tên chú Hùng, thực hiện các bước quen thuộc một cách thành thạo. "Xong rồi, bác sĩ có thể xem kết quả trên hệ thống trong vài phút nữa."

Yến và Khoa đứng chờ ngoài phòng đọc phim, không khí căng thẳng bao trùm dù cả hai cố gắng giữ vẻ mặt bình thản trước bệnh nhân. Khi màn hình hiển thị kết quả, cả hai cùng nhìn chằm chằm vào hình ảnh X-quang hiện lên.

Ở góc dưới bên phải ổ bụng, một hình ảnh cản quang nhỏ, dạng dải dài đặc trưng — chính là dấu hiệu điển hình của miếng gạc phẫu thuật có sợi cản quang, hiện rõ mồn một trên phim chụp.

Yến hít một hơi thật sâu, cảm giác vừa bàng hoàng vừa như đã được xác nhận cho những gì mình lo sợ từ trước. "Đúng như những gì chúng ta nghi ngờ bấy lâu nay."

Khoa đứng lặng người, hai tay siết chặt lấy thành bàn, gương mặt trắng bệch. "Vậy là... sau ca mổ cắt ruột thừa bốn tháng trước, một miếng gạc đã bị bỏ sót trong ổ bụng bà Tâm."

Cả hai nhìn nhau, trong ánh mắt là một sự nặng nề khó tả. Đây không còn là nghi ngờ mơ hồ nữa, mà đã trở thành một sự thật được xác nhận bằng hình ảnh y khoa rõ ràng, không thể chối cãi.

"Chúng ta cần báo cáo việc này ngay," Yến nói, giọng kiên quyết dù cũng đầy lo lắng. "Bà Tâm cần được phẫu thuật lấy dị vật ra càng sớm càng tốt, đây là nguyên nhân trực tiếp gây nhiễm trùng kéo dài."

"Tôi đồng ý về việc điều trị cho bà Tâm," Khoa nói, giọng vẫn còn run nhẹ. "Nhưng về việc báo cáo... chúng ta cần suy nghĩ kỹ về cách thức thực hiện. Đây là một sai sót y khoa nghiêm trọng, liên quan trực tiếp đến thầy Phát."

"Tôi hiểu điều đó khó khăn với cậu thế nào," Yến nói, giọng dịu lại, đặt tay lên vai Khoa an ủi. "Nhưng ưu tiên hàng đầu vẫn phải là sức khỏe của bệnh nhân. Chúng ta không thể vì tình cảm cá nhân mà trì hoãn việc bà ấy cần được điều trị đúng cách."

Khoa gật đầu, cố gắng lấy lại bình tĩnh, hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh lại tinh thần. "Cô nói đúng. Trước tiên, chúng ta cần báo cáo lên Trưởng khoa Cấp Cứu và xin ý kiến chỉ định phẫu thuật lấy dị vật khẩn cấp cho bà Tâm. Về việc điều tra nguyên nhân sâu xa, chúng ta sẽ xử lý sau, theo đúng quy trình, không vội vàng."

Hai người nhanh chóng báo cáo tình hình lên BS. Hoàng Anh Dũng, trình bày kết quả X-quang một cách khách quan, chỉ tập trung vào khía cạnh lâm sàng cần xử lý ngay mà chưa đề cập đến nghi vấn về hồ sơ ca mổ cũ.

"Đây là ca cần phẫu thuật loại bỏ dị vật khẩn cấp," BS. Dũng nói sau khi xem kết quả, gương mặt nghiêm trọng, ánh mắt lướt qua cả hai bác sĩ nội trú trẻ đang đứng trước mặt mình. "Tôi sẽ sắp xếp lịch mổ ngay trong ngày hôm nay."

Trước khi ca mổ bắt đầu, BS. Dũng hỏi riêng Khoa một câu khiến cậu không khỏi giật mình. "Em có biết ai đã thực hiện ca mổ cắt ruột thừa trước đó của bà Tâm không?"

Khoa khựng lại một giây, cân nhắc câu trả lời. "Dạ, hồ sơ ghi là bác sĩ Phát ạ."

BS. Dũng gật đầu, không bình luận thêm, nhưng ánh mắt ông thoáng qua một sự trầm ngâm khó đoán trước khi quay đi chuẩn bị cho ca mổ. Khoa đứng đó, tự hỏi liệu BS. Dũng có nghi ngờ điều gì đó tương tự như những gì cậu và Yến đã phát hiện hay không, nhưng cậu không dám hỏi thêm giữa lúc mọi sự chú ý cần dồn hết vào ca phẫu thuật cấp bách trước mắt.

Ca phẫu thuật lấy dị vật diễn ra vào buổi chiều, do một bác sĩ phẫu thuật khác không liên quan đến ca mổ trước đó thực hiện, theo đúng quy định về việc tránh xung đột lợi ích khi phát hiện sai sót y khoa tiềm ẩn. Miếng gạc phẫu thuật, đã gây nhiễm trùng suốt nhiều tháng, được lấy ra thành công, ổ bụng được làm sạch kỹ lưỡng.

Yến và Khoa cùng đứng quan sát ca mổ qua khu vực dành cho bác sĩ nội trú, cả hai đều lặng người khi tận mắt chứng kiến miếng gạc — đã ngả màu, dính chặt vào các mô xung quanh do quá trình viêm nhiễm kéo dài — được lấy ra khỏi ổ bụng bệnh nhân. Đó là bằng chứng cụ thể, không thể chối cãi cho những gì cả hai đã nghi ngờ suốt những ngày qua.

Sau ca mổ, bà Tâm dần hồi phục, các chỉ số nhiễm trùng bắt đầu giảm rõ rệt chỉ sau vài ngày điều trị kháng sinh tích cực, gương mặt bà cũng dần lấy lại được thần sắc hồng hào vốn có. Hoa, khi nghe tin, không kìm được nước mắt xúc động, ôm chầm lấy Yến cảm ơn rối rít.

"Cảm ơn bác sĩ, cảm ơn bác sĩ rất nhiều," Hoa nói, giọng nghẹn ngào. "Nếu không có sự cẩn thận của các bác sĩ, em không biết mẹ em sẽ còn phải chịu đựng đến bao giờ."

Yến mỉm cười, dù trong lòng vẫn còn nặng trĩu trước những gì phải đối mặt tiếp theo. "Đó là trách nhiệm của chúng tôi mà. Điều quan trọng nhất là mẹ em đang hồi phục tốt."

"Bác sĩ ơi," Hoa nói thêm, giọng vẫn còn run vì xúc động, "em thực sự không biết phải cảm ơn thế nào cho đủ. Nếu không phát hiện kịp thời, không biết chuyện gì sẽ xảy ra với mẹ em nữa."

Yến nhìn cô gái trẻ, lòng dâng lên một quyết tâm mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô nghĩ đến chính mình năm mười hai tuổi, đứng bất lực nhìn theo con thuyền chở cha mình rời bến, và tự nhủ, sẽ không để bất kỳ ai khác phải trải qua nỗi đau tương tự vì sự chậm trễ hay che giấu sai sót trong ngành y — dù điều đó có nghĩa là phải đối mặt với những sự thật khó khăn nhất.

Tối hôm đó, sau khi ca trực kết thúc, Yến và Khoa ngồi lại với nhau tại một quán cà phê nhỏ gần bệnh viện, cả hai đều mang tâm trạng nặng nề dù bệnh nhân đã được cứu chữa kịp thời.

"Bây giờ chúng ta phải quyết định bước tiếp theo," Yến nói, khuấy nhẹ ly cà phê đã nguội. "Chúng ta có đủ bằng chứng về hồ sơ thiếu sót và hình ảnh X-quang xác nhận dị vật. Nhưng để báo cáo chính thức lên hội đồng đạo đức y khoa, cần phải làm đúng quy trình, cẩn trọng từng bước."

Khoa gật đầu, ánh mắt đầy trăn trở. "Tôi cần thời gian để suy nghĩ về cách tiếp cận thầy Phát trước, cho thầy cơ hội giải thích trước khi chúng ta đi đến bước báo cáo chính thức. Tôi tin, dù kết quả thế nào, thầy cũng xứng đáng được đối xử công bằng, không phải bị buộc tội một cách vội vàng."

"Tôi tôn trọng điều đó," Yến nói, nắm nhẹ tay Khoa qua mặt bàn. "Nhưng chúng ta không thể trì hoãn quá lâu. Nếu đây thực sự là một sai sót bị che giấu có chủ đích, có thể còn nhiều bệnh nhân khác đang gặp rủi ro tương tự mà chúng ta chưa biết đến."

Khoa siết chặt tay Yến, ánh mắt kiên định trở lại. "Tôi biết. Chúng ta sẽ cùng nhau tìm ra cách xử lý đúng đắn nhất — vừa đảm bảo công bằng, vừa bảo vệ được an toàn cho bệnh nhân. Cảm ơn cô vì đã luôn ở bên cạnh tôi trong chuyện này, Yến, kể cả khi tôi còn do dự, chần chừ."

Hai người nhìn nhau trong ánh đèn vàng ấm áp của quán cà phê, cùng nhận ra rằng, con đường phía trước sẽ còn nhiều thử thách khó khăn hơn nữa, nhưng ít nhất, họ sẽ không phải đối mặt với nó một mình.

"Tôi có một đề xuất," Yến nói sau một lúc im lặng suy nghĩ. "Trước khi chúng ta quyết định bất kỳ bước đi chính thức nào, có lẽ nên tìm hiểu thêm xem có bệnh nhân nào khác từng trải qua tình huống tương tự dưới tay thầy Phát hay không. Nếu đây chỉ là một sai sót đơn lẻ, cách xử lý có thể khác so với nếu đây là một vấn đề mang tính hệ thống."

Khoa gật đầu, nhận ra sự hợp lý trong đề xuất ấy. "Tôi có thể nhờ Nghĩa hỗ trợ rà soát dữ liệu hồ sơ điện tử, tìm các trường hợp bệnh nhân tái nhập viện với triệu chứng nhiễm trùng sau phẫu thuật trong khoảng thời gian gần đây. Cậu ấy khá giỏi về mảng công nghệ thông tin y tế."

"Nhưng phải đảm bảo Nghĩa hiểu rõ tính nhạy cảm của việc này," Yến nhắc nhở. "Chúng ta không muốn thông tin bị lộ ra ngoài trước khi có kết luận chính thức."

"Tôi tin tưởng Nghĩa," Khoa khẳng định. "Cậu ấy là người kín tiếng, và tôi biết cậu ấy cũng coi trọng vấn đề an toàn người bệnh không kém gì chúng ta."

Yến gật đầu, cảm thấy nhẹ nhõm hơn khi có thêm một kế hoạch cụ thể để tiến hành. "Vậy chúng ta bắt đầu từ đó. Từng bước một, cẩn thận nhưng không chậm trễ."

Đã sao chép liên kết chương