Lời Thề Áo Trắng
8 phút đọc

Chương 22

Chương 22 — Lời Thề Áo Trắng

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Một tháng sau khi chương trình hỗ trợ tuyến dưới được bảo toàn, Khoa nhận được một lá thư điện tử khiến anh phải suy nghĩ suốt nhiều ngày liền trước khi quyết định chia sẻ với Yến. Đó là lời mời tham gia chương trình nghiên cứu sinh chuyên sâu về phẫu thuật nội soi tiên tiến tại một bệnh viện danh tiếng ở Singapore, kéo dài trong vòng một năm.

"Đây là cơ hội hiếm có," Khoa nói, đưa lá thư cho Yến xem trong bữa tối tại căn hộ nhỏ của cô, giọng đầy phức tạp. "Chương trình này chỉ nhận một số lượng rất hạn chế bác sĩ trẻ từ khắp khu vực Đông Nam Á mỗi năm. Nếu tham gia, tôi sẽ được đào tạo trực tiếp bởi những chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực phẫu thuật nội soi."

Yến đọc kỹ lá thư, cảm nhận rõ sự mâu thuẫn phức tạp đang dâng lên trong lòng — vừa mừng cho cơ hội tuyệt vời của Khoa, vừa không tránh khỏi một nỗi lo lắng mơ hồ về khoảng cách sắp tới nếu anh quyết định nhận lời. "Đây thực sự là một cơ hội tuyệt vời," cô nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh. "Cậu nghĩ sao về việc này?"

"Tôi thực sự phân vân," Khoa thành thật đáp, nắm lấy tay cô qua bàn ăn. "Một mặt, đây là cơ hội để tôi nâng cao chuyên môn, có thể mang về nhiều kỹ thuật tiên tiến áp dụng cho bệnh nhân trong nước sau này. Nhưng mặt khác, chúng ta vừa mới đính hôn, và tôi không muốn để xa cách ảnh hưởng đến mối quan hệ của chúng ta, đặc biệt là ngay tại thời điểm quan trọng này."

"Tôi không muốn cậu từ bỏ một cơ hội tốt như vậy chỉ vì tôi," Yến nói, dù trong lòng không tránh khỏi những suy nghĩ ngổn ngang. "Sự nghiệp của cậu quan trọng không kém gì của tôi. Nếu đây thực sự là điều cậu mong muốn, tôi sẽ ủng hộ cậu hết mình."

"Nhưng tôi cũng không muốn đánh đổi thời gian bên cạnh cậu chỉ vì tham vọng cá nhân," Khoa đáp, ánh mắt đầy trăn trở. "Đặc biệt là khi chúng ta đang trong giai đoạn quan trọng, chuẩn bị cho tương lai chung của cả hai."

Cả hai dành cả buổi tối để cùng nhau cân nhắc, bàn bạc kỹ lưỡng mọi khía cạnh của quyết định quan trọng này. Yến chia sẻ thẳng thắn về những lo lắng của mình, không giấu giếm cảm xúc thật, trong khi Khoa cũng bày tỏ rõ những băn khoăn về việc phải xa cách người mình yêu thương trong một khoảng thời gian dài.

"Tôi nghĩ," Yến nói sau một hồi trầm ngâm, "quan trọng nhất không phải là quyết định này đúng hay sai, mà là chúng ta cùng nhau đưa ra quyết định, dựa trên sự thấu hiểu và tôn trọng lẫn nhau, thay vì một trong hai người phải hy sinh hoàn toàn vì người kia."

"Cậu nói đúng," Khoa gật đầu, ánh mắt dịu lại. "Vậy chúng ta hãy cùng nhau tìm hiểu kỹ hơn về chương trình này, xem liệu có phương án nào giúp giảm bớt khoảng cách, chẳng hạn như việc cậu có thể sang thăm tôi định kỳ, hay tôi có thể sắp xếp về nước vào những dịp nghỉ ngắn."

Trong những ngày tiếp theo, Khoa liên hệ trực tiếp với ban tổ chức chương trình để tìm hiểu chi tiết hơn, trong khi Yến cũng dành thời gian suy nghĩ nghiêm túc về khả năng thích nghi của bản thân nếu phải duy trì mối quan hệ yêu xa trong một năm, giữa lúc cả hai đều đang bận rộn với công việc và những dự định tương lai.

Một buổi tối, Yến tìm đến PGS. Trường để xin lời khuyên, không giấu được sự bối rối trong lòng. "Bác nghĩ sao về cơ hội này của Khoa? Con thực sự muốn ủng hộ anh ấy, nhưng cũng không tránh khỏi lo lắng."

PGS. Trường trầm ngâm một lúc trước khi đáp, giọng đầy suy tư. "Bác nghĩ, quyết định này nên hoàn toàn phụ thuộc vào cả hai con, dựa trên những gì thực sự quan trọng nhất đối với mối quan hệ của các con. Bác chỉ có thể chia sẻ rằng, trong sự nghiệp y khoa, những cơ hội học hỏi quý giá như thế này không phải lúc nào cũng đến lần thứ hai."

Ông ngừng lại một chút, ánh mắt trở nên dịu dàng hơn. "Nhưng bác cũng tin, nếu tình cảm của hai con đủ vững chắc, thì khoảng cách địa lý tạm thời sẽ không thể làm lung lay được nó. Đôi khi, chính những thử thách như thế này lại giúp chúng ta nhận ra rõ hơn giá trị thực sự của mối quan hệ mình đang có."

Lời khuyên ấy khiến Yến cảm thấy nhẹ nhõm hơn phần nào, giúp cô có thêm góc nhìn rõ ràng để cùng Khoa đưa ra quyết định cuối cùng. Cô quyết định sẽ hoàn toàn ủng hộ quyết định của Khoa, dù kết quả cuối cùng ra sao, tin tưởng rằng tình yêu của cả hai đủ mạnh mẽ để vượt qua bất kỳ thử thách nào phía trước.

Cuối tuần đó, Yến tìm gặp Minh Thư để chia sẻ những băn khoăn của mình, không giấu được vẻ trầm tư hiếm thấy trên gương mặt vốn luôn rạng rỡ. "Tao thực sự không biết nên khuyên Khoa thế nào," cô thổ lộ, khuấy nhẹ ly trà đá trước mặt. "Một mặt tao muốn ủng hộ cậu ấy hết mình, mặt khác tao lại sợ một năm xa cách sẽ khiến mọi thứ trở nên khó khăn hơn, đặc biệt là khi chúng tao vừa mới đính hôn."

"Mày nghĩ tình cảm của hai đứa mày mong manh đến mức một năm xa cách có thể phá vỡ được sao?" Minh Thư hỏi lại, ánh mắt đầy thấu hiểu nhưng cũng không kém phần thẳng thắn. "Tao đã chứng kiến hai đứa mày vượt qua biết bao sóng gió rồi, từ vụ việc của BS. Phát cho đến áp lực công việc. Tao tin, xa cách địa lý chỉ là một thử thách nhỏ so với những gì hai đứa đã cùng nhau trải qua."

"Có lẽ mày nói đúng," Yến thở dài, gương mặt giãn ra đôi chút. "Có lẽ tao đang lo lắng thái quá. Nhưng tao vẫn không khỏi nghĩ đến việc, chỉ mới đính hôn được vài tháng mà đã phải xa nhau cả năm trời, liệu có phải là một khởi đầu quá vội vàng hay không."

"Tao nghĩ, chính vì hai đứa mày sắp bước vào cuộc sống hôn nhân lâu dài, nên càng cần học cách tin tưởng, ủng hộ nhau trong sự nghiệp riêng của mỗi người," Minh Thư đáp, giọng đầy chân thành. "Hôn nhân không có nghĩa là phải luôn ở cạnh nhau hai mươi bốn trên hai mươi bốn giờ. Đôi khi, khoảng cách tạm thời lại giúp cả hai trân trọng nhau hơn."

Những lời chia sẻ chân thành ấy khiến Yến cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, giúp cô nhìn nhận vấn đề với một góc độ tích cực, cởi mở hơn. Cô quyết định sẽ chủ động trò chuyện thẳng thắn với Khoa, cùng nhau lên kế hoạch cụ thể để duy trì mối quan hệ bền chặt trong suốt thời gian anh ở xa.

Tối hôm đó, khi Khoa ghé qua căn hộ của Yến sau ca trực, cô chủ động mở lời trước, giọng đã vững vàng hơn nhiều so với vài ngày trước. "Tôi đã suy nghĩ kỹ rồi, Khoa à. Tôi muốn cậu nhận lời tham gia chương trình nghiên cứu sinh ấy. Đây là cơ hội quý giá, và tôi tin, tình cảm của chúng ta đủ vững chắc để vượt qua khoảng cách tạm thời này."

Khoa nhìn cô, ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa xúc động trước sự thay đổi rõ rệt ấy. "Cậu chắc chắn chứ? Tôi không muốn cậu phải gượng ép bản thân chỉ vì muốn tôi vui."

"Tôi hoàn toàn chắc chắn," Yến đáp, nắm chặt tay anh, ánh mắt kiên định. "Tôi tin vào cậu, tin vào chính chúng ta. Và tôi nghĩ, việc cậu học hỏi thêm những kỹ thuật tiên tiến cũng sẽ mang lại lợi ích lớn cho chính công việc của chúng ta sau này, khi áp dụng lại cho bệnh nhân trong nước."

Khoa ôm chầm lấy cô, giọng nghẹn ngào vì xúc động. "Cảm ơn cậu, vì đã tin tưởng và ủng hộ tôi đến vậy. Tôi hứa, dù ở bất cứ đâu, trái tim tôi vẫn luôn hướng về cậu, và tôi sẽ trở về ngay khi hoàn thành chương trình, sẵn sàng cho cuộc sống hôn nhân mà cả hai đã cùng nhau mong đợi."

Cả hai cùng nhau lên kế hoạch cụ thể cho khoảng thời gian sắp tới — Yến sẽ cố gắng thu xếp sang thăm Khoa ít nhất hai lần trong năm vào những đợt nghỉ phép hiếm hoi, trong khi Khoa hứa sẽ duy trì cuộc gọi video đều đặn mỗi tối, dù múi giờ và lịch trình bận rộn của cả hai có thể gây ra không ít khó khăn.

"Chúng ta cũng nên thống nhất về thời điểm tổ chức đám cưới," Khoa nói, giọng trở nên nghiêm túc hơn. "Tôi nghĩ, chúng ta có thể lên kế hoạch tổ chức ngay sau khi tôi hoàn thành chương trình nghiên cứu sinh và trở về nước, như vậy vừa không phải vội vã chuẩn bị trong lúc tôi còn ở xa, vừa có đủ thời gian để mọi thứ diễn ra chu đáo nhất."

"Tôi hoàn toàn đồng ý," Yến đáp, mỉm cười trước sự chu đáo ấy. "Vậy là chúng ta có một cột mốc rõ ràng để cùng nhau hướng tới, thay vì chỉ mơ hồ chờ đợi không biết đến bao giờ."

Vài ngày sau, Khoa chính thức gửi thư xác nhận tham gia chương trình nghiên cứu sinh, đánh dấu một bước ngoặt mới trong sự nghiệp của anh, đồng thời cũng là khởi đầu cho một thử thách mới trong mối quan hệ của cả hai — một thử thách mà cả Yến và Khoa đều tin rằng, với tình yêu và sự thấu hiểu đã được xây dựng vững chắc suốt thời gian qua, họ hoàn toàn có thể cùng nhau vượt qua một cách trọn vẹn.

Đêm trước ngày Khoa gửi thư xác nhận, anh viết cho Yến một lá thư tay ngắn, kẹp sẵn trong cuốn sổ trực của cô để cô bất ngờ tìm thấy vào sáng hôm sau. Những dòng chữ giản dị nhưng chan chứa tình cảm ấy khiến Yến không kìm được nước mắt ngay giữa phòng trực, cảm nhận trọn vẹn hơn bao giờ hết sự may mắn khi có được một người đồng hành thấu hiểu và trân trọng mình đến vậy.

Đã sao chép liên kết chương