Chương 28
Chương 28 — Lời Thề Áo Trắng
Ngày trọng đại cuối cùng cũng đến. Từ sáng sớm, căn nhà nhỏ nơi Yến ở tạm để chuẩn bị cho lễ cưới đã rộn ràng tiếng nói cười, tiếng đội ngũ trang điểm, làm tóc tất bật chuẩn bị cho cô dâu. Minh Thư, với vai trò phù dâu, tất bật chạy đi chạy lại kiểm tra từng chi tiết nhỏ, không giấu được sự hồi hộp thay cho bạn thân.
"Mày có run không?" Minh Thư hỏi khi ngồi cạnh Yến trong lúc chuyên viên trang điểm đang tỉ mỉ hoàn thiện những nét cuối cùng trên gương mặt cô dâu.
"Có chứ," Yến cười, tay khẽ run khi nhìn vào gương, hình ảnh phản chiếu của một cô dâu rạng rỡ trong chiếc váy cưới tông xanh ngọc nhạt mà cô đã chọn lựa kỹ càng suốt nhiều tháng qua. "Nhưng đây là một sự hồi hộp hạnh phúc, không phải lo lắng."
Mẹ Yến bước vào phòng, ánh mắt ngấn lệ khi nhìn thấy con gái mình trong bộ váy cưới lộng lẫy. "Con đẹp quá, Yến à," bà thì thầm, giọng nghẹn ngào xúc động. "Mẹ ước gì bố con có thể ở đây, nhìn thấy con gái mình xinh đẹp như thế này."
"Con tin, bố vẫn đang dõi theo con từ đâu đó, mẹ à," Yến đáp, nắm chặt tay mẹ, cả hai cùng chia sẻ khoảnh khắc xúc động hiếm hoi trước khi bước vào ngày trọng đại.
Tại nhà PGS. Trường, Khoa cũng đang tất bật chuẩn bị, dù bề ngoài cố giữ vẻ điềm tĩnh nhưng ánh mắt anh không giấu được sự hồi hộp xen lẫn háo hức. Nghĩa, với vai trò phù rể, liên tục trêu chọc bạn thân để xua tan bầu không khí căng thẳng.
"Mày chỉnh lại cà vạt đi, lệch hết rồi kìa," Nghĩa cười, giúp Khoa chỉnh trang lại bộ vest chú rể lịch lãm. "Hồi hộp quá hả? Tao thấy tay mày run run kìa."
"Tao không phủ nhận," Khoa cười, hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh. "Nhưng đây là sự hồi hộp tốt đẹp nhất mà tao từng trải qua trong đời."
PGS. Trường bước vào, chỉnh lại cổ áo cho con trai, ánh mắt tràn đầy tự hào. "Bố rất vui khi thấy con đã tìm được người bạn đời xứng đáng để cùng nhau đi hết quãng đường còn lại của cuộc đời. Bố tin, hai con sẽ có một cuộc sống hôn nhân hạnh phúc, viên mãn."
"Con cảm ơn bố, vì tất cả những gì bố đã làm cho con, cho cả Yến nữa," Khoa đáp, giọng nghẹn ngào vì xúc động. "Con hứa sẽ luôn trân trọng, xây dựng một gia đình nhỏ mà bố có thể tự hào."
Buổi lễ cưới được tổ chức tại một nhà hàng sang trọng ven sông, không gian được trang trí tinh tế với những chùm hoa lan trắng và xanh ngọc, phản chiếu đúng tông màu mà Yến đã chọn lựa. Khách mời lần lượt đến, trong đó có cả gia đình bà Tâm, bác sĩ Sơn cùng vài đồng nghiệp từ bệnh viện tuyến huyện, tạo nên một khung cảnh ấm áp, đầy đủ ý nghĩa.
Khi tiếng nhạc dạo đầu vang lên, cánh cửa lớn của sảnh tiệc mở ra, Yến bước vào trong vòng tay của mẹ, từng bước chân chậm rãi tiến về phía lễ đài nơi Khoa đang đứng chờ, ánh mắt anh không rời khỏi hình bóng lộng lẫy của cô dù chỉ một giây.
"Em đẹp quá," Khoa thì thầm khi Yến đến gần, nắm lấy tay cô từ tay mẹ trao lại, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ và yêu thương sâu sắc.
"Cảm ơn anh," Yến đáp, mỉm cười hạnh phúc, cảm nhận rõ nhịp tim đang đập rộn ràng trong lồng ngực khi cả hai cùng bước lên lễ đài, chuẩn bị cho khoảnh khắc thiêng liêng sắp diễn ra trước sự chứng kiến của gia đình, bạn bè và đồng nghiệp thân thiết.
Vị chủ hôn, một người bạn lâu năm của PGS. Trường, mời cả hai cùng trao lời thề nguyện. Khoa nắm lấy tay Yến, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào cô, giọng nói vang lên rõ ràng trước toàn thể quan khách.
"Yến, từ ca trực đầy tranh cãi đầu tiên chúng ta gặp nhau, em đã dạy anh biết bao điều — về lòng dũng cảm đối mặt với sự thật, về sự chân thành trong từng hành động nhỏ nhất, và về ý nghĩa thực sự của lời thề mà chúng ta cùng tuyên đọc khi khoác lên mình chiếc áo blouse trắng. Hôm nay, trước sự chứng kiến của gia đình và bạn bè, anh xin thề sẽ luôn yêu thương, trân trọng, sát cánh cùng em trong mọi thăng trầm của cuộc sống, dù là những ngày bình yên hay những thử thách cam go nhất."
Cả sảnh tiệc lặng đi trước những lời thề nguyện chân thành ấy, nhiều vị khách không giấu được sự xúc động, trong đó có cả mẹ Yến đang lặng lẽ lau những giọt nước mắt hạnh phúc nơi hàng ghế đầu.
Đến lượt mình, Yến hít một hơi thật sâu, ánh mắt tràn đầy tình yêu thương nhìn thẳng vào Khoa. "Khoa, anh đã ở bên em trong những khoảnh khắc khó khăn nhất, khi em phải đối mặt với bóng ma quá khứ, khi em nghi ngờ chính bản thân mình. Anh đã dạy em rằng, sự cẩn trọng và lòng quyết đoán không hề mâu thuẫn, mà có thể bổ trợ cho nhau một cách hoàn hảo. Em xin thề sẽ luôn là điểm tựa vững chắc cho anh, cùng anh xây dựng một mái ấm tràn đầy yêu thương, và cùng nhau viết tiếp câu chuyện về lời thề áo trắng mà cả hai đã cùng nhau theo đuổi."
Khi cả hai trao nhau chiếc nhẫn cưới, cả sảnh tiệc vang lên tràng pháo tay nồng nhiệt, hòa cùng tiếng nhạc du dương chúc mừng cho khoảnh khắc thiêng liêng vừa được xác lập. PGS. Trường và mẹ Yến ôm chầm lấy nhau trong niềm hạnh phúc chung, chính thức trở thành thông gia của nhau qua sợi dây gắn kết bền chặt của hai đứa con.
"Bây giờ, tôi xin tuyên bố," vị chủ hôn nói, giọng đầy trang trọng, "hai con chính thức trở thành vợ chồng trước sự chứng kiến của tất cả mọi người có mặt tại đây hôm nay."
Khoa cúi xuống, trao cho Yến một nụ hôn dịu dàng nhưng đầy ý nghĩa, đánh dấu khoảnh khắc chính thức bắt đầu cuộc sống hôn nhân của cả hai. Cả sảnh tiệc bùng nổ trong tiếng vỗ tay, tiếng hò reo chúc mừng đầy nhiệt thành từ bạn bè, đồng nghiệp đã đồng hành cùng cặp đôi suốt hành trình dài đầy ý nghĩa.
Buổi tiệc sau đó diễn ra trong không khí ấm áp, rộn ràng tiếng cười nói. Nghĩa, với vai trò MC kiêm phù rể, dẫn dắt chương trình đầy hài hước nhưng không kém phần xúc động, kể lại những kỷ niệm đáng nhớ trong suốt quá trình quen biết cặp đôi, khiến không ít khách mời cười nghiêng ngả lẫn rơi nước mắt xúc động.
"Tôi còn nhớ như in cái ngày hai người này cãi nhau chan chát trong phòng trực, ai cũng nghĩ họ ghét nhau đến mức không đội trời chung," Nghĩa kể, khiến cả sảnh tiệc bật cười. "Ai mà ngờ được, chỉ vài tháng sau, họ đã trở thành cặp đôi đẹp nhất mà tôi từng biết."
Bà Tâm, khi được mời phát biểu chúc mừng, không giấu được sự xúc động khi kể lại câu chuyện của chính mình — cách Yến và Khoa đã dũng cảm đứng lên vì lẽ phải, giúp bà nhận được sự công bằng xứng đáng. "Hai con chính là minh chứng sống động nhất cho việc, lòng chính trực và tình yêu thương chân thành luôn được đền đáp xứng đáng," bà nói, giọng nghẹn ngào.
Đến lượt BS. Phát, người cũng được mời tham dự với tư cách một đồng nghiệp đã cùng Yến và Khoa trải qua biến cố lớn nhất trong sự nghiệp, bước lên sân khấu, giọng đầy xúc động khi cầm micro. "Tôi từng là người mắc sai lầm nghiêm trọng nhất trong sự nghiệp của mình, nhưng cũng chính nhờ sự dũng cảm, lòng nhân ái của hai con, tôi mới có cơ hội sửa chữa, chuộc lỗi theo cách ý nghĩa nhất. Hôm nay, tôi đến đây không chỉ để chúc mừng hạnh phúc của hai con, mà còn để một lần nữa gửi lời cảm ơn chân thành nhất."
Cả sảnh tiệc lặng đi trước lời chia sẻ đầy chân thành ấy, nhiều người không giấu được sự xúc động khi chứng kiến hành trình hòa giải, chuộc lỗi đầy ý nghĩa của vị bác sĩ từng lầm lỡ. Yến bước đến, ôm chầm lấy BS. Phát trong niềm xúc động chung. "Cảm ơn thầy đã đến, và cảm ơn thầy vì đã luôn nỗ lực biến sai lầm thành bài học ý nghĩa cho cả một thế hệ bác sĩ trẻ."
Buổi tiệc tiếp tục với phần cắt bánh cưới, rót rượu sâm-panh chúc mừng, cùng những màn nhảy múa vui nhộn của bạn bè, đồng nghiệp. Yến và Khoa dành riêng một bản nhạc chậm để cùng nhau khiêu vũ giữa sảnh tiệc, ánh mắt không rời nhau trong suốt điệu nhảy, như thể xung quanh không còn ai khác ngoài hai người.
"Cảm ơn em, vì đã đồng ý làm vợ anh," Khoa thì thầm bên tai cô khi cả hai chậm rãi xoay tròn theo giai điệu du dương. "Anh chưa từng nghĩ mình có thể hạnh phúc đến thế này."
"Cảm ơn anh, vì đã kiên nhẫn chờ đợi, vì đã luôn tin tưởng vào em, ngay cả những lúc em nghi ngờ chính bản thân mình," Yến đáp, tựa đầu vào vai anh, cảm nhận trọn vẹn hạnh phúc viên mãn trong khoảnh khắc thiêng liêng này.
Khi buổi tiệc dần đến hồi kết, cả hai cùng đứng trên sân khấu, cúi đầu cảm ơn tất cả quan khách đã đến chung vui, đánh dấu sự khép lại trọn vẹn của một ngày trọng đại nhất trong đời, đồng thời mở ra một chương hoàn toàn mới đầy hứa hẹn trong cuộc đời của cả hai — chương của một gia đình nhỏ được xây dựng trên nền tảng tình yêu, sự thấu hiểu và một lời thề chung mà cả hai nguyện gắn bó suốt cả cuộc đời còn lại.