Mùa Gió Qua Hiên Nhà
9 phút đọc

Chương 16

Chương 16

Tên trong tài khoản offshore là An Khôi, người sáng lập công ty tư vấn hạ tầng biển. Ông ta từng xuất hiện trong tài liệu của Phan Lộc với vai trò “đối tác kỹ thuật”, nhưng không ai trong bảy hộ biết.

Vinh nói Khôi là người đưa thiết kế kè đầu tiên. Phúc hợp tác với ông ta để biến dự án cộng đồng thành khu nghỉ dưỡng. Lưu chỉ nhìn bản đồ, không hề biết dòng tiền đi xa đến vậy.

“Cha tôi gặp Khôi ở đâu?” Mai hỏi Vinh.

“Ở hội nghị tỉnh. Hai người cãi nhau về cửa xả.”

“Khôi có mặt đêm cha mất?”

“Tôi không biết.”

Thư gửi yêu cầu truy dòng tiền. Ngân hàng trả lời tài khoản trung gian đã đóng, nhưng một khoản chuyển cuối trùng ngày cha Mai qua đời. Người nhận thứ hai là một quỹ học bổng tư nhân có liên quan tới trường Mai.

Mai ngồi lặng. Học bổng của cô không chỉ là công cụ Phúc dùng; nó có thể được tài trợ bằng chính tiền cộng đồng.

Hạnh nói bà đã nghi ngờ từ lâu. Sau khi cha mất, trường gửi quyết định học bổng đột xuất, không có hồ sơ xét tuyển. Phan ký bảo lãnh.

“Mẹ không nói vì con đang cần tiền.”

“Con biết.”

“Mẹ nghĩ nếu con học xong, con sẽ có cách thoát.”

Mai nhìn giấy học bổng. Cô đã từng khoe với bạn rằng mình được chọn vì điểm cao. Có thể đúng một nửa.

Luật sư Thư không muốn biến học bổng thành bằng chứng chống Mai. Chị nói cần chứng minh quỹ được lập bằng tiền sai phạm, nhưng Mai không phải người hưởng lợi cố ý.

“Con đã nhận tiền,” Hạnh nói. “Con phải trả.”

“Không phải trả bằng cách bỏ việc.”

Mai kiểm tra tài khoản tiết kiệm, chuyển toàn bộ số tiền còn lại vào quỹ cộng đồng. Nó không đủ bằng khoản học bổng, nhưng là một cam kết.

Vinh phản đối: “Cô không cần tự trừng phạt.”

“Tôi không trừng phạt. Tôi sửa một phần đường đi.”

Khôi gửi thư mời đối thoại, nói có thể giải thích thiết kế và dòng tiền. Thư khuyên chỉ gặp tại cơ quan điều tra. Khôi từ chối, đề nghị nhà hàng ven biển.

Mai không đi. Cô gửi câu hỏi bằng văn bản. Khôi trả lời bằng một tập tài liệu đẹp, nhiều biểu đồ, không có biên nhận.

“Ông ta giỏi làm mọi thứ nhìn hợp pháp,” Quân nói.

“Vậy tìm phần không được vẽ.”

Duy rà dữ liệu công khai, phát hiện bản thiết kế kè của Khôi có một đường ống dưới bãi muối dẫn tới khu resort dự kiến. Đường ống không nằm trong hồ sơ môi trường.

Sáu Lựu nhớ một trận cá chết sau khi thi công thử. Bà Lài có ảnh chụp cá trôi dạt, ngày trùng thời điểm Khôi thử hệ thống.

Thư bổ sung yêu cầu kiểm tra môi trường. Vụ việc mở rộng từ tranh chấp đất sang trách nhiệm dự án.

Vinh xin làm nhân chứng về cuộc họp với Khôi. Ông thừa nhận đã nhận cổ phần nhỏ, nhưng không biết thiết kế giấu đường ống. Khôi cáo buộc Vinh phản bội.

Phúc gửi tin nhắn cho Mai: “Cô không hiểu mình đang mở cánh cửa nào.”

Mai đáp: “Tôi hiểu. Đằng sau nó có quá nhiều người đã tin một cánh cửa khác.”

Khôi yêu cầu tòa hủy quyết định tạm đình chỉ vì dự án mang lợi ích kinh tế. Hội đồng từ chối, nói lợi ích không thể thay thế hồ sơ.

Trong lúc xét hồ sơ, Hảo quay lại. Bà ta không bị bắt, nhưng mất việc, ở nhờ nhà chị gái. Hảo mang theo một chiếc laptop và nói muốn giao dữ liệu hệ thống.

“Tôi đã ký giả,” bà nói. “Tôi nhận tiền. Nhưng Phúc ép tôi vì ông ta biết tôi từng làm thất thoát tiền chợ.”

Mai hỏi: “Cô giao dữ liệu vì hối hận hay vì muốn giảm tội?”

“Cả hai.”

Hảo đưa lịch sử chỉnh sửa bản đồ, danh sách người truy cập và một thư mục tên “Mái Hiên”. Trong đó có ảnh căn nhà, bản đánh giá tài sản và đề xuất phá bỏ hiên trước để “giảm giá trị biểu tượng”.

Mai đọc, tim đập mạnh. Họ không chỉ muốn lấy đất; họ muốn xóa nơi người dân từng gặp nhau.

Hảo nói Phúc đã yêu cầu bà tìm người mua nhà Hạnh với giá thấp, rồi bán lại cho công ty. Bà nhận lời vì nợ.

“Cô có biết cha tôi bị đưa tới đâu không?”

Hảo cúi đầu. “Tôi chỉ nghe Phúc gọi Khôi. Ông ta nói ‘người già không chịu ký’.”

“Khôi có tới trạm đo?”

“Không. Nhưng xe của ông ta có.”

Hảo đồng ý làm chứng, đổi lại được bảo vệ. Thư lập thỏa thuận, ghi rõ không miễn trách nhiệm.

Hạnh nhìn Hảo, không chửi. Bà hỏi: “Cô có từng đọc giấy tôi ký không?”

“Có.”

“Cô biết tôi bị lừa?”

“Biết.”

“Vậy sao cô vẫn mang đi?”

Hảo khóc. “Vì tôi nghĩ không ai sẽ bảo vệ cô.”

Hạnh nói: “Cô đã đúng một nửa. Giờ tôi tự bảo vệ.”

Cuộc điều tra xác nhận xe của Khôi ở trạm đo, nhưng chưa chứng minh ông ta ở đó. Quý nhận diện tài xế là người của Khôi. Họ phải nối thêm lời khai.

Khôi đột ngột rút khỏi dự án, chuyển cổ phần cho một công ty khác. Thư cảnh báo đây có thể là tẩu tán tài sản. Tòa ban hành lệnh phong tỏa.

Vinh bị công ty kiện vì tiết lộ bí mật. Ông mất chức, nhưng vẫn cung cấp hồ sơ. Mai không coi ông là đồng minh hoàn toàn; ông phải tự chịu phần của mình.

Quân hỏi cô có mệt không. Mai đáp: “Mệt, nhưng chưa muốn dừng.”

“Chúng ta đã có bản gốc.”

“Chưa có câu trả lời về đêm cha mất.”

Họ kiểm tra hồ sơ bệnh viện. Thời điểm tiếp nhận không có tên người đưa. Chỉ ghi “nam, khoảng 60 tuổi, không giấy tờ”. Người ký xác nhận tử vong là một y tá đã nghỉ hưu, tên Lan.

Chị Lan chính là giao dịch viên từng xác nhận chữ ký giả. Bà có mặt ở bệnh viện trong đêm đó, làm thêm ca trực.

Lan nhớ cha Mai được đưa vào bằng xe của Khôi, không phải xe cấp cứu. Phúc đi cùng, còn Hạnh tới sau. Bệnh viện nhận ông vì tình trạng nguy kịch, nhưng ông đã chết trước cửa.

“Ai bảo ghi không giấy tờ?” Mai hỏi.

“Phúc. Ông ta nói gia đình sẽ bổ sung.”

“Vì sao chị nghe?”

“Tôi sợ mất việc.”

Lan đưa bản photo sổ trực. Có chữ ký Phúc và thời gian 9:58. Cấp cứu gọi lúc 10:02, nhưng cha Mai đã tới trước đó.

Mai thấy hai dòng thời gian va vào nhau. Ông có thể đã chết trước khi Hạnh nghĩ.

Hạnh nghe, thở khó. Bà đã sống bảy năm với ý nghĩ mình gọi cấp cứu muộn, trong khi người khác đã đưa ông tới bệnh viện bằng đường riêng.

“Mẹ không có lỗi vì hai mươi sáu phút,” Mai nói. “Họ đã giấu mẹ.”

Hạnh lắc đầu. “Mẹ vẫn rời ông ấy.”

“Mẹ rời vì họ đe dọa con. Một người mẹ không nên phải chọn như vậy.”

“Nhưng mẹ đã chọn.”

Mai ôm mẹ. Lần này Hạnh không cứng người.

Vụ án bước sang giai đoạn truy cứu. Phúc và Lưu bị hạn chế đi lại, Hảo và Hậu hợp tác. Khôi vắng mặt ở nước ngoài.

Hội đồng yêu cầu dự án nộp lại toàn bộ thiết kế. Đường ống dưới bãi muối bị phát hiện, khiến giấy phép môi trường bị đình chỉ.

Bảy hộ có cơ hội giữ đất, nhưng phải chịu nhiều tháng chờ đợi. Quỹ tạm cạn nhanh. Duy và các bạn tổ chức sửa radio, bán đồ cũ gây quỹ. Mai thiết kế một bộ poster, ghi rõ mỗi khoản thu chi.

Hạnh mở hiên nhà làm điểm tiếp nhận, dù mái còn tạm. Người dân đến hỏi, ký giấy, uống trà. Căn nhà trở lại đúng điều cha Mai muốn: nơi người ta có thể đọc cả phần bất lợi.

Một buổi tối, Hảo mang tới bản sao email của Khôi, trong đó ông ta viết: “Nếu không phá hiên, câu chuyện cộng đồng sẽ sống lâu hơn dự án.”

Mai đọc xong, không nói gì. Cô chụp lại gửi Thư.

“Bây giờ họ hiểu hiên nhà là gì,” Hạnh nói.

“Họ hiểu quá muộn.”

“Muộn vẫn còn hơn không.”

Mưa bụi rơi qua mái bạt. Quân dựng một thanh chống, hỏi: “Cô có nghĩ căn nhà sẽ đứng được không?”

Mai nhìn cột gỗ mới, dây buộc, những tờ giấy chống ẩm. “Nó đứng được nếu không bắt một người giữ hết.”

Đêm đó, Thư nhắn rằng tòa chấp nhận hủy bản đồ dự án, nhưng chưa quyết định tiền hỗ trợ. Phiên đối thoại cuối sẽ diễn ra sau một tháng.

Một tháng đủ để xây lại mái, lập quỹ, tìm người bảo vệ và chuẩn bị lời khai. Cũng đủ để Khôi biến mất lâu hơn.

Mai mở lá thư của cha lần cuối. Ở dòng cuối ông viết: “Nếu con muốn đi, hãy đi bằng cửa chính. Đừng để ai biến việc ở lại thành nghĩa vụ.”

Mai nhìn cửa chính đang được thay bản lề. Cô chưa biết sau phiên cuối sẽ ở đâu. Nhưng lần đầu, tương lai không giống một tờ giấy người khác đặt trước mặt.

Gió qua hiên nhẹ hơn. Căn nhà chưa thắng, nhưng đã thôi bị gọi là phần đất trống.

Mai dành một ngày lập bảng đường đi của khoản học bổng. Cô ghi số tiền, ngày chuyển, người phê duyệt và phần đã hoàn ứng. Không có dòng nào mang chữ “vô tình” để che một quyết định cụ thể. Hạnh ngồi cạnh, đọc từng khoản. Bà nhận ra số tiền mình dùng mua sách cho Mai nhỏ hơn số tiền Phúc đã giữ, nhưng nỗi sợ khiến bà nghĩ hai khoản giống nhau.

“Con không cần trả hết trong một lần,” Thư nói. “Quan trọng là tách phần mẹ con nhận do bị ép khỏi phần người khác chiếm đoạt.”

Mai vẫn lập kế hoạch trả dần, vì cô muốn tự chịu trách nhiệm với phần đời mình. Cô xin trường xác nhận thành tích học tập độc lập, để học bổng mới sau này không gắn với một hồ sơ đất. Trưởng nhóm ở Đà Nẵng đồng ý hỗ trợ cô làm việc linh hoạt.

Hạnh hỏi nếu dự án mới trên đảo cần cô đi xa, ai sẽ quản Phòng Hiên Gió. Mai trả lời: “Không phải một mình mẹ. Bảy hộ sẽ luân phiên, Duy quản dữ liệu, Thư kiểm tra pháp lý.” Hạnh gật. Lần đầu, bà nghe kế hoạch rời đi mà không thấy căn nhà bị bỏ lại.

Cuối ngày, Quân thay bản lề cửa chính. Anh dặn Mai đừng chờ đến khi cửa kẹt mới tra dầu. Những việc bảo trì nhỏ làm căn nhà sống lâu hơn mọi lời thề. Mai ghi chúng vào lịch chung, để ai cũng biết ngày nào phải kiểm tra mái, cột và tủ hồ sơ.

Đã sao chép liên kết chương