Chương 4
Chương 4
Chiếc đò qua đầm chở đúng chín người, một xe máy, ba bao lưới và chiếc thùng xốp đầy cá. Quân phải giữ tay lái khi người lái đò tránh một đám bèo, còn Mai ôm túi hồ sơ trước ngực như ôm một vật dễ vỡ.
Ông Lẫm ở căn nhà lợp tôn bên triền đầm, cửa sổ dán băng keo trong suốt. Ông từng trông kho K-17 hai mươi hai năm, sau đó nghỉ vì mắt kém. Mắt ông bây giờ vẫn nhìn thẳng, chỉ không nhìn lâu được vào những dòng chữ nhỏ.
“Cha cô hay mang trà tới,” ông nói khi nghe tên Mai. “Ông ấy không hỏi tôi có mở kho không. Ông ấy hỏi tôi có nghe tiếng người trong kho không.”
Mai ngồi xuống chiếc ghế nhựa. “Trong kho có người?”
“Có lần. Một đêm sau bão, tôi nghe tiếng kéo thùng. Sáng ra, ba cái hòm mất.”
“Ai lấy?”
“Một xe tải có phù hiệu xã. Tôi tưởng họ chuyển hồ sơ. Đến khi cha cô hỏi, tôi mới biết không ai lập phiếu.”
Ông Lẫm lấy từ dưới gầm giường một quyển sổ nhỏ, bìa bọc túi nilon. Các trang ghi ngày, giờ, tên người ra vào. Ở dòng ngày 12 tháng 11 bảy năm trước, giờ 9:17 có hai chữ Vinh và một ký hiệu K-17. Phần người đi cùng bị gạch bằng mực đen.
Mai chụp lại trang sổ. “Ông nhớ người thứ hai không?”
“Nhớ dáng. Một phụ nữ đội mũ rộng vành. Bà ấy không bước vào kho, chỉ đứng ngoài xe.”
Quân nghiêng người. “Có phải Hảo, người môi giới đất không?”
Ông Lẫm nheo mắt. “Có thể. Nhưng tôi không khẳng định.”
Ông đưa thêm một mảnh giấy nhỏ, trên đó là sơ đồ đường đi của ba hòm. Một mũi tên chỉ về phía nhà máy muối cũ, sau đó bị chấm dứt giữa dòng.
“Cha cô nói nếu ông ấy không quay lại, hãy giữ quyển sổ. Ông ấy bảo một ngày cô sẽ cần biết giờ 9:17.”
Mai thấy tim đập nhanh. “Ông ấy nói với ông chuyện gì xảy ra đêm đó không?”
“Ông ấy nói có một người đã ký thay bảy hộ dân. Người đó không phải Vinh.”
“Ai?”
Ông Lẫm nhìn ra đầm. “Tôi không biết. Nhưng người đó có một vết sẹo hình móc câu ở bàn tay trái.”
Trên đường về, Quân dừng xe ở nhà máy muối cũ. Cổng sắt không khóa, cỏ dại tràn vào sân. Nhà máy đã ngừng hoạt động từ lâu, nhưng một kho phía sau còn dấu bánh xe mới. Mai dùng điện thoại soi cửa. Khóa đã bị thay, trên thân khóa có cùng ký hiệu K-17.
“Chúng ta không được tự ý vào,” Quân nói.
“Anh sợ?”
“Tôi sợ cô nhầm dũng cảm với không biết sợ.”
Mai cười, lần đầu thật sự trong ngày. “Tôi làm kiến trúc. Tôi biết nhìn kết cấu.”
“Kết cấu không biết nhìn lại.”
Họ chụp từ bên ngoài. Trên nền xi măng có vết kéo dài như một chiếc hòm nặng. Bên cạnh là mảnh dây nylon màu xanh, loại dùng buộc bao cá. Quân bỏ vào túi mẫu.
Tiếng động cơ vang lên phía cổng. Một xe bán tải của Hướng Dương xuất hiện. Vinh bước xuống cùng hai người đàn ông. Ông nhìn Mai, không ngạc nhiên.
“Chú đoán hai đứa sẽ tới đây.”
“Chú đặt người theo dõi tôi?”
“Không. Người ta báo vì đây là đất dự án.”
“Kho này là nhà máy muối cũ.”
“Đất dự án bao gồm cả nhà máy. Chú có quyền kiểm tra.”
Vinh cầm chiếc khóa K-17, xoay trong tay. “Mai, chuyện cha con giữ hồ sơ không giúp con có quyền mở kho. Chú đề nghị con về nhà, nhận tiền, bỏ qua chuyện cũ.”
“Chú có từng mở kho này lúc 9:17 ngày 12 tháng đó không?”
Nụ cười của Vinh biến mất. Hai người đi cùng nhìn nhau.
“Con nghe ai nói?”
“Một người từng trông kho.”
“Ông Lẫm già rồi, nhớ nhầm.”
“Vậy chú cho tôi xem sổ giao nhận.”
“Không phải hồ sơ của con.”
“Nếu trong đó không có gì, chú sợ gì?”
Vinh bước gần lại, giọng thấp. “Chú sợ con tự đẩy mẹ con vào một cuộc kiện tụng mà bà ấy không chịu nổi. Con nghĩ cha con là người tốt nhất trong chuyện này sao? Ông ấy đã ký thay người khác, giữ tiền của cả hợp tác xã. Con không biết ông ấy đã nói dối bao nhiêu lần.”
Mai cảm thấy mặt nóng lên. “Nếu cha tôi có sai, tôi sẽ là người đầu tiên nói ra. Nhưng chú không được dùng cái sai của ông ấy để lấy đất của bảy hộ.”
“Chú không lấy. Họ tự ký.”
“Chữ ký giống nhau.”
Vinh nhìn Quân. “Cậu biết cáo buộc giả mạo có thể khiến ai mất việc không?”
Quân đáp: “Tôi biết một bản đồ sai có thể khiến nhiều người mất nhà.”
Không khí giữa ba người căng như dây neo. Một cơn gió thổi cát vào mặt, nhưng không ai nhắm mắt.
Vinh chậm rãi nói: “Tối nay, công ty sẽ gửi thông báo mới. Nếu chị Hạnh không ký, họ sẽ áp dụng thu hồi. Con hãy suy nghĩ trước khi biến mẹ thành người chống đối dự án.”
“Chú đang đe dọa tôi?”
“Chú đang nhắc con lựa chọn.”
Ông quay đi. Trước khi lên xe, ông ném một chiếc phong bì xuống đất. “Đây là hồ sơ định giá. Đừng để mẹ con phải chịu thêm.”
Mai không nhặt ngay. Khi xe rời đi, cô mở phong bì. Phần định giá căn nhà cao hơn bản dự thảo một chút, nhưng kèm điều khoản người bán chịu trách nhiệm về “mọi tranh chấp lịch sử”. Nếu ký, họ có thể buộc mẹ bồi thường cho bất cứ ai xuất hiện sau này.
Quân đọc xong, thở ra. “Họ muốn đẩy rủi ro sang nhà cô.”
“Và mua sự im lặng bằng một số tiền vừa đủ.”
Trên đường về, Mai gọi cho mẹ nhưng Hạnh không nghe. Khi về tới nhà, cửa trước mở toang. Các ngăn kéo bị lục, tập thư và cuốn sổ bìa xanh biến mất. Chiếc hòm dưới nền vẫn còn, nhưng băng cassette đã mất.
Hạnh ngồi ở bậc hiên, cổ tay có một vết đỏ. Bên cạnh bà là Duy, cậu hàng xóm mười sáu tuổi, mặt tái nhợt.
“Mẹ bị ai làm?” Mai chạy tới.
“Mẹ không sao.”
Duy nói nhỏ: “Có hai người vào. Họ hỏi cái máy cassette. Dì Hạnh không đưa, họ tự lấy.”
“Cháu có thấy mặt không?”
“Một người có sẹo ở tay trái.”
Mai và Quân nhìn nhau.
“Cháu còn nhớ gì?” Mai hỏi.
“Người đó nói với người kia: ‘Bản gốc không ở đây.’ Rồi họ đi xuống bếp.”
Hạnh siết vạt áo. “Mẹ giấu băng ở chỗ khác rồi.”
“Ở đâu?”
“Trong radio của Duy.”
Duy giật mình. “Radio của cháu?”
Hạnh nhìn cậu. “Cha Mai đã nhờ cháu sửa nó cách đây bảy năm. Ông ấy nói bên trong có tiếng rè cần giữ lại.”
Duy ôm chiếc radio cũ trên tay, lùi một bước. “Cháu không biết.”
Quân mở nắp sau. Một băng micro nhỏ được dán dưới mạch điện. Duy cẩn thận lấy ra. Băng vẫn khô.
“Đừng nghe ở đây,” Quân nói. “Nếu họ quay lại, đây là thứ họ tìm.”
Hạnh nhìn Mai. “Đưa cho con rồi, mẹ không còn gì giấu nữa.”
“Mẹ còn biết ai có sẹo.”
Hạnh nhìn ra con đường trước nhà. “Người đó tên Tư Hậu. Hắn từng làm bảo vệ kho. Sau này chuyển sang đội thi công của Vinh.”
“Vì sao mẹ không nói?”
“Vì Hậu từng đến xin lỗi. Hắn bảo chỉ ký một lần, vì cần tiền chữa bệnh cho vợ. Mẹ nghĩ một chữ ký của người tuyệt vọng không nên bị dùng để phá cả gia đình.”
“Nhưng giờ nó đang được dùng.”
Hạnh gật đầu. “Mẹ biết.”
Duy cầm băng micro, nói: “Nếu cần nghe, nhà cháu có bộ loa cũ. Chú Tâm sửa được. Nhưng cháu muốn biết cha cô đã ghi gì.”
Mai nhìn cậu bé. “Cháu không cần dính vào.”
“Cháu đã dính từ lúc người ta vào lấy radio. Với lại, nếu cô tìm được sự thật thì họ không còn nói cháu bịa chuyện.”
Mai không hỏi cậu từng bị ai nói gì. Cô chỉ gật đầu.
Đêm ấy, họ ngồi trong phòng khách nhà Duy, nghe băng micro qua chiếc loa rè. Đoạn đầu là tiếng gió, tiếng ai đó gõ vào bàn. Sau đó giọng cha Mai vang lên, yếu hơn trong băng cũ:
“Tôi không giữ tiền. Tôi giữ lời hứa của bảy hộ. Nếu các anh chuyển hồ sơ đi, tôi sẽ nói.”
Một giọng đàn ông lạ trả lời: “Anh nói thì con gái anh sẽ không có học bổng.”
“Đừng lôi con tôi vào.”
“Anh đã tự lôi nó vào khi ký.”
Tiếng ghế kéo. Có tiếng Hạnh khóc rất nhỏ, như thể bà đang ở trong phòng.
Mai nắm chặt mép bàn. Mẹ có mặt trong cuộc nói chuyện, nhưng bảy năm qua bà nói mình không biết.
Giọng cha Mai tiếp tục: “Tôi sẽ giao bản gốc cho người giữ kho. Còn anh, nếu muốn lấy, hãy nói rõ trước mặt mọi người.”
Người lạ cười. “Bản gốc đã có người ký nhận.”
Một tiếng va đập. Băng rè. Rồi cha Mai nói một câu cuối: “9 giờ 17. Tôi sẽ gặp anh ở chỗ không có camera.”
Băng dừng.
Không ai lên tiếng. Duy tắt loa. Quân nhìn Mai, chờ cô quyết định.
Mai nghe lại câu cuối trong đầu. Chỗ không có camera. Có thể là kho muối, bãi kè, hoặc con đường sau nhà máy.
Hạnh nhắm mắt. “Mẹ đã ở đó.”
Mai quay sang. “Mẹ ở đâu?”
“Bên ngoài xe. Mẹ thấy cha con đi vào kho với Vinh.”
“Rồi sao?”
“Mẹ đợi. Khi ông ấy ra, ông ấy bảo mẹ đưa con đi học. Ông ấy nói chỉ cần ông đối chiếu xong sẽ về.”
“Cha có bị ai đánh không?”
Hạnh không trả lời ngay. Bà nhìn đôi bàn tay mình, như nhìn một vật đã làm điều gì đó mà không thể rửa sạch.
“Áo ông ấy có máu,” bà nói. “Nhưng ông ấy bảo bị va vào cạnh tủ.”
Mai đứng dậy. Cô muốn hỏi thêm, muốn trách, muốn kéo mẹ trở về đêm đó. Nhưng một tiếng còi tàu từ xa vang qua thị trấn, kéo theo mùi khói và mùi muối.
Quân đặt bàn tay lên chiếc băng micro. “Ngày mai ta tìm Tư Hậu.”
“Nếu ông ta không chịu nói?”
“Thì tìm bản gốc trước khi buộc ông ta nói.”
Mai nhìn ra cửa sổ. Căn nhà của Duy sáng một ô đèn, còn nhà cô chìm trong bóng tối. Cô nhận ra cuộc trở về này đã đổi hướng. Cô không còn chỉ bảo vệ quyền bán của mẹ. Cô đang tìm một lời hứa cha đã nhận thay cho những người không còn sức tự bảo vệ.
Gió đập lên cửa kính. Chiếc băng micro nằm giữa họ, nhỏ đến mức có thể giấu trong lòng bàn tay, nhưng đủ lớn để làm rung cả căn nhà cũ.