Mùa Hạ Ở Sân Thượng
8 phút đọc

Chương 17

Chương 17

Phiên họp mở diễn ra ở giảng đường lớn. Ban quản trị ngồi bàn đầu, đại diện công ty ở bên phải, sinh viên và nhân viên trường ngồi phía dưới. Khu vườn không được dựng hình ảnh trên màn hình; nhóm chỉ chiếu sơ đồ và số liệu.

Vy nói trước. Cô trình bày lịch sử khu vườn, những gì nhóm đã làm sai và những gì đã sửa. Cô không gọi mình là người sáng lập; cô đọc tên những sinh viên dựng khay đầu tiên.

Quân trình bày tải trọng. Cậu nói mái có thể giữ một phần khay nhẹ nhưng không nên chịu khung quảng cáo theo bản hiện tại. Cậu chỉ vào đường thoát nước và vết nứt, yêu cầu thẩm định độc lập.

Một thành viên hội đồng hỏi: “Nếu giữ vườn, ai chịu trách nhiệm khi hỏng?”

Quân đáp: “Quy chế tự quản chịu trách nhiệm vận hành; trường chịu trách nhiệm kết cấu; mọi hạng mục mới phải được duyệt kỹ thuật. Không giao toàn bộ cho sinh viên.”

Hà nói bếp ăn giảm chi phí nhưng không tự đủ rau. Cô đề nghị ghi rõ giới hạn sản lượng và không dùng khu vườn như nguồn cung bắt buộc.

My trình bày quyền dữ liệu. Cô phát một đoạn podcast đã được đồng ý, rồi cho thấy bản bị cắt ghép chỉ được giữ trong hồ sơ. Cô nhận lỗi vì từng gửi bản xem trước cho Long.

“Tôi không yêu cầu hội đồng cấm mọi nội dung,” My nói. “Tôi yêu cầu người được ghi có quyền biết và rút trước khi phát hành.”

Long trình bày ngân sách, kể việc đã gửi dữ liệu không xin phép. Cậu không đổ cho công ty. Một số sinh viên xì xào, nhưng cậu nói hết.

Đại diện công ty Mặt Trời Mới, bà Nhàn, đứng lên. Bà nói công ty cần thời hạn và đã đề xuất tài trợ không độc quyền. Bà thừa nhận một nhân viên dùng dữ liệu sai phạm vi, đồng ý xóa và kiểm toán.

Một thành viên hội đồng hỏi vì sao công ty có bản vẽ khung cũ bị bác. Bà Nhàn nhìn về phía cố vấn ngồi cuối bàn. Người đó là cựu trưởng phòng quản trị, người ký bản đồ tải sáu năm trước.

Ông nói bản vẽ cũ không liên quan bản mới. Quân hỏi: “Bản mới có đổi vị trí chân khung không?”

Ông không trả lời ngay. Bà Nhàn yêu cầu kiểm tra trước khi ký. Hội đồng ghi nhận.

Một sinh viên ở dưới hỏi liệu sân thượng có thuộc về tất cả sinh viên không. Cô Hương nói quyền sử dụng phải được quy định, không mặc nhiên. Bà đề xuất thành lập hội đồng người dùng có đại diện bếp, bảo trì, sinh viên và giảng viên.

Hội đồng tranh luận hơn hai giờ. Công ty muốn giữ quyền phân phối nội dung nội bộ; nhóm muốn giới hạn thời hạn. Cuối cùng, chủ tịch hội đồng đưa ra phương án tạm thời: dừng tháo dỡ, thuê kiểm định kết cấu độc lập, cấp quỹ chống thấm, và mở quy trình tham vấn.

Quyết định chưa phải giữ vườn vĩnh viễn. Nhưng nó kéo dài thời hạn thêm sáu mươi ngày.

Sau phiên, Vy rời giảng đường, thấy chân mình mỏi. Quân đứng ở hành lang, cầm hai chai nước.

“Cậu nói tốt,” cậu bảo.

“Cậu cũng.”

“Tớ nói số.”

“Số của cậu không làm người ta ngủ.”

Quân cười.

Long tới, nói hội đồng yêu cầu cậu tiếp tục phụ trách kiểm toán dữ liệu dưới sự giám sát. Cậu không biết đó là cơ hội hay hình phạt.

“Cả hai,” My nói.

Long gật, chấp nhận.

Bà Nhàn tìm Vy và Quân. Bà nói công ty sẽ không lắp khung trên khu C nếu kiểm định không đạt, nhưng hợp đồng trường vẫn tồn tại cho vị trí khác.

Quân hỏi: “Bà có thể công khai thông số vị trí mới?”

“Có, nếu trường cho phép.”

Vy nói: “Vậy chúng ta không phải đối thủ?”

“Chưa chắc. Nhưng tôi không muốn một dự án bắt đầu bằng việc che dữ liệu.”

Bà Nhàn đi. Vy nhìn Quân.

“Cậu có tin bà ấy chưa?”

“Tớ tin điều khoản nếu được ký.”

Vy lắc đầu, nhưng mỉm cười.

Tối đó, nhóm lên sân thượng. Băng cảnh báo vẫn còn, nhưng cửa mở. Cây mướp có một nhánh mới mọc qua dây gãy. Hà dựng lại giàn. Không ai chụp ảnh.

Quân đặt bản quyết định lên bàn. “Sáu mươi ngày.”

Vy nói: “Đủ để làm quy chế.”

Ở góc bảng, ai đó viết thêm: “Không phải chiến thắng cuối.”
Một sinh viên hỏi nếu quy chế không được thực hiện sau khi nhóm tốt nghiệp thì ai khiếu nại. Cô Hương trả lời hội đồng người dùng có quyền gọi họp bất thường, không cần chờ nhóm cũ.

Chú Lợi nói người bảo vệ phải có chìa khóa và quyền dừng người không đủ giấy. Ban quản trị ghi thêm.

Đại diện công ty hỏi dữ liệu nhiệt có thể dùng trong báo cáo khách hàng không. My nói chỉ số tổng hợp, thời hạn một năm, không bán lại và có quyền kiểm tra.

“Nếu số liệu của các em không đạt?”

“Chúng tôi vẫn công bố.”

Bà Nhàn nhìn My, rồi gật.

Quân đề nghị hội đồng thuê kiểm định độc lập định kỳ, không chỉ khi có tranh chấp. Một thành viên hỏi ngân sách. Long trình bày quỹ trường, tài trợ không độc quyền và gây quỹ.

Vy nói thiết kế sẽ được lưu trong kho trường, mọi thay đổi có mã phiên bản. Cô không nhận bản vẽ là tài sản cá nhân.

Hà nói bếp chỉ dựa vào rau khu vườn ở mức giới hạn. Nếu vườn thất thu, bếp có phương án mua ngoài.

Một sinh viên năm nhất hỏi tại sao giữ vườn nếu không giải quyết hết nóng. Vy đáp: “Vì một phần giải pháp vẫn có giá trị, miễn không gọi nó là tất cả.”

Hội đồng thảo luận về thời hạn sáu mươi ngày. Đại diện công ty muốn ba mươi, nhóm muốn chín mươi. Cuối cùng, họ thống nhất sáu mươi với mốc kiểm tra ở ngày ba mươi.

Quyết định tạm thời được đọc. Không tháo dỡ khu C, kiểm định độc lập, cấp quỹ chống thấm, lập hội đồng người dùng, công ty chuyển biển sang mặt tiền với điều kiện kỹ thuật.

Một thành viên hỏi vì sao nhóm không tham gia cuộc thi. Vy nói điều lệ trao quyền quá rộng. Cô không chê đội khác, chỉ nói nhóm chọn phương án phù hợp quyền của mình.

Sau phiên, một nhà báo sinh viên hỏi có thể quay phỏng vấn không. My hỏi mọi người; Hà và chú Lợi từ chối, Vy và Quân đồng ý bằng văn bản. Bài đăng chỉ dùng lời họ, không ảnh bếp.

Bà Nhàn đưa cho Long bản xác nhận công ty xóa dữ liệu người không đồng ý. Long gửi cho từng người.

Quân nhìn sân thượng, nói: “Dừng tháo dỡ chỉ là dừng.”

Vy đáp: “Nhưng dừng đúng lúc cho phép chúng ta làm lại.”

Long hỏi cậu có còn muốn làm cùng không. Quân nói có, nhưng không ký nếu không được kiểm tra.

My bật máy ghi, rồi tắt. “Hôm nay không cần thêm nội dung.”

Hà đưa mọi người hộp cơm. “Ngày mai tưới cây.”

Tối, họ nhận bản thẩm định độc lập sơ bộ, xác nhận khung cũ không đạt. Dấu chữ ký của cựu trưởng phòng bị yêu cầu giải trình.

Kết quả sơ bộ làm cả nhóm nhẹ người rồi lập tức lo hơn. Khung cũ không đạt nghĩa là họ đã đúng khi yêu cầu dừng, nhưng cũng nghĩa là không thể giữ nguyên mọi thứ chỉ vì quen thuộc. Quân đọc lại từng trang, tìm xem báo cáo có ghi rõ phương pháp thử không. Kỹ sư độc lập gửi kèm ảnh điểm nối và khuyến nghị tháo khung trong khu vực nguy hiểm trước khi mùa mưa tới.

Long muốn tự mình báo cho cựu trưởng phòng. Hạnh bảo chờ quy trình của trường, tránh biến một hồ sơ kỹ thuật thành cuộc đối chất cá nhân. Long bực, nói người kia đã ký thì phải nghe. Cô Hương giải thích chịu trách nhiệm không đồng nghĩa với việc mọi người có quyền làm nhục nhau. Hồ sơ cần sự thật có thể kiểm chứng, không cần một người để trút giận.

Nhóm tổ chức buổi làm việc với hội đồng người dùng. Thành phần gồm bếp, bảo vệ, câu lạc bộ thể thao, sinh viên ở ký túc xá và đại diện công ty. Họ đặt ba phương án lên bàn: dọn sạch và sửa mái, giữ vườn với diện tích giảm, hoặc chuyển toàn bộ về sân sau. Mỗi phương án có chi phí, thời gian, rủi ro và người chịu trách nhiệm. Không ai được nói “mọi người đều muốn” nếu không có danh sách người đã hỏi.

Ngọc Hà điều phối phần khảo sát. Cô hỏi từng nhóm có sẵn sàng nhận ca chăm cây không. Một lớp nói chỉ tham gia được thứ sáu; bếp nói cần ít nhất hai dãy rau thơm; bảo vệ yêu cầu lối đi không bị che; sinh viên xe lăn đề nghị mở rộng khoảng quay đầu. Vy ghi hết, kể cả những yêu cầu khiến bản thiết kế của cô phải bỏ bớt khay.

Quân đưa ra bản vẽ mới, giảm gần một phần ba diện tích trồng nhưng mở thêm lối đi và bố trí khay nhẹ trên vùng dầm chắc. Vy ban đầu thấy sân thượng trống quá. Hà bảo trống không phải là lãng phí nếu nó giúp người khác đi qua và giúp người trực không phải trèo qua cây.

My sửa tập podcast. Cô bỏ nhạc dồn dập, thêm tiếng bút lật trang và giọng đọc các con số. Cuối tập có lời mời người nghe gửi câu hỏi, không kêu gọi đứng về bên nào. Hạnh nghe xong bảo nó không dễ lan truyền. My nói cô không làm để được lan truyền; cô làm để người chưa có mặt vẫn có thể hiểu cuộc họp.

Đêm đó, Long mở thư mục cũ, thấy bản ngân sách có chữ ký của cựu trưởng phòng. Cậu không xóa, không gửi riêng cho ai, chỉ đặt quyền đọc cho nhóm kiểm tra và ghi mã băm của file. Lần đầu, cậu hiểu bảo vệ bằng chứng cũng là một hình thức chăm sóc tương lai.

Cậu đặt ổ cứng vào ngăn khóa, ghi người giữ chìa khóa lên bìa. Không ai phải nhớ bằng trí nhớ của riêng mình.

Đã sao chép liên kết chương