Mùa Hạ Ở Sân Thượng
8 phút đọc

Chương 19

Chương 19

Đợt nóng cuối mùa đến sớm hơn dự báo. Phòng học tầng ba quá nhiệt, quạt chạy liên tục, bếp ăn phải giảm giờ. Khu vườn đã giảm khay lớn, nhưng lớp chống thấm mới chưa hoàn toàn ổn định. Cảm biến báo nhiệt tăng, bồn nước gần cạn.

Hội đồng người dùng họp khẩn. Hà đề nghị ưu tiên nước cho cây rau thu hoạch trong tuần. Quân nói phải giữ một phần cho vệ sinh và kiểm tra. Một số sinh viên muốn bật bơm tối đa.

“Nếu bơm chạy lâu, nước thấm,” Quân nhắc.

“Nếu không bơm, cây chết,” Hà đáp.

Vy đặt bản đồ lên bàn. “Chia vùng. Rau sắp thu ưu tiên, cây thử nghiệm giảm nước. Khu nghỉ chuyển xuống hành lang hai ngày.”

Chú Sáu kiểm tra bồn, phát hiện phao bị kẹt. Không ai biết từ lúc nào. Quân sửa, nhưng cần phụ tùng. Long gọi quỹ, My thông báo tình trạng bằng văn bản.

Bà Nhàn đề nghị công ty cung cấp xe bồn nước. Hà hỏi nguồn nước và giấy kiểm định. Bà Nhàn nói sẽ gửi trước khi giao.

“Không nhận nước chưa kiểm tra,” Quân nói.

“Cậu không tin ai à?” Vy hỏi.

“Tớ tin quy trình.”

Xe bồn tới với giấy tờ đầy đủ. Họ bổ sung nước, nhưng bồn phụ bị rò ở khớp nối. Quân khóa van, chú Sáu gọi thợ. Không ai đổ lỗi người lái.

Trong lúc sửa, phòng học tầng ba mất điện. Quạt ngừng, sinh viên đổ lên sân thượng tìm chỗ mát. Quy chế yêu cầu giới hạn số người, nhưng không ai muốn đuổi họ.

Vy và My hướng dẫn chia khu, mở lối thoát. Hà đem nước. Quân kiểm tra tải người gần lan can, yêu cầu không tập trung quá đông.

Một sinh viên hỏi: “Vậy vườn có thật sự giúp mát không?”

Vy chỉ bảng dữ liệu. “Giảm nhiệt bề mặt, không thay điều hòa. Nó giúp nhưng không giải quyết mọi thứ.”

Sinh viên gật, ngồi dưới giàn cây.

Đến chiều, cảm biến gửi số liệu khác thường. Một khu không cây lại thấp hơn khu có cây. Quân kiểm tra, phát hiện thiết bị bị đổi vị trí. Ai đó đã đặt cảm biến dưới bóng tấm che.

Long hỏi có nên báo công ty. Vy nói báo cả trường và công ty, kèm ảnh. Không ai sửa số liệu cho đẹp.

Bà Nhàn gọi, nói công ty không liên quan. Họ đáp chưa kết luận ai làm, chỉ ghi nhận.

My phát thông báo, không nêu tên cá nhân. Một số bình luận cáo buộc nhóm dàn dựng. Hạnh khuyên không tranh cãi.

Quân nói: “Khi dữ liệu bị làm sai, việc đầu tiên là khôi phục chuỗi ghi nhận.”

Họ kiểm tra camera. Có một sinh viên vào khu đo lúc trưa, nhưng không nhận diện rõ. Cậu ta nói mình chỉ tránh nắng. Nhóm không buộc tội, chỉ thêm hộp khóa cảm biến.

Đợt nóng kéo dài ba ngày. Cả nhóm mệt, cãi nhau về lịch trực. Vy quên gửi thông báo, Quân nói cậu không thể đoán cô đã làm gì. Vy bực, nói cậu biến mọi người thành bảng kiểm.

Quân im, rồi xin lỗi. “Tớ mệt và nói sai.”

Vy cũng xin lỗi vì bắt cậu chịu phần liên lạc. Họ chia lại việc.

Tối, khi nhiệt giảm, nhóm tổ chức một bữa ăn nhỏ. Hà thu được mẻ rau đầu tiên sau khi giảm khay. Không nhiều, nhưng đủ cho năm mươi suất.

Long đọc báo cáo tài trợ, thấy công ty chuyển tiền đúng hạn. Cậu nói mình không còn muốn làm người đứng giữa, chỉ muốn làm người kiểm tra.

My bật máy ghi, nhưng hỏi mọi người có muốn thu không. Mọi người đồng ý một đoạn ngắn. Cô ghi tiếng rửa rau, tiếng dao và tiếng quạt. Không ai nói lời lớn.

Vy và Quân đứng cạnh lan can, nhìn mặt trời xuống sau các tòa nhà. Vy hỏi: “Cậu có nghĩ mùa hạ này đáng không?”

“Tớ nghĩ nó chưa xong.”

“Còn hai ngày tới phiên tổng kết.”

“Vậy chưa xong.”

Điện thoại Quân báo một email từ ban quản trị: quy chế tự quản được chấp thuận tạm thời, nhưng yêu cầu nhóm nộp cam kết vận hành sau khi sinh viên hiện tại tốt nghiệp.

Vy đọc. “Họ muốn biết ai sẽ ở lại.”

Quân nhìn những người năm nhất đang tưới cây. “Không phải chúng ta.”

Ở giữa khu vườn, Ngọc Hà đặt một khay hạt mới, ghi ngày gieo và tên người phụ trách tiếp theo.
Để vượt đợt nóng, nhóm làm bài kiểm tra liên tục trong ba ngày. Cảm biến đặt cùng một vị trí, nhiệt kế cầm tay đo chéo, người ghi thay mỗi ca. Phòng thí nghiệm xác nhận sai số.

Nhiệt khu có cây thấp hơn mặt mái từ chín đến mười ba độ, tùy thời điểm. Bóng cây giảm nóng nhưng không thay điều hòa. Họ ghi cả ngày cây mất nước và chi phí tưới.

Ban quản trị hỏi liệu có thể áp dụng mô hình cho mái khác. Quân nói chỉ sau khi khảo sát từng mái, không sao chép. Vy đề nghị làm bộ hướng dẫn, không làm mẫu cứng.

Hà chia rau cho bếp, không tăng sản lượng quá khả năng. Cô ghi ngày thiếu rau và phương án mua ngoài.

My phát tập podcast về đợt nóng, cho người dùng nghe trước. Một nhân viên bảo vệ đồng ý câu nói, một sinh viên rút. My sửa.

Bà Nhàn gửi bản đính chính cho khách hàng, công khai sai số cảm biến. Công ty mất một hợp đồng quảng cáo nhỏ, nhưng không rút tài trợ. Bà nói khách hàng cần dữ liệu đáng tin.

Long nhận tin cựu trưởng phòng quản trị bị yêu cầu giải trình về bản khung cũ. Không ai biết kết quả. Họ không đăng tên.

Quân và Vy cãi nhau về việc mở cửa sân thượng cho nhiều lớp. Quân lo tải người, Vy lo khu vườn thành nơi chỉ có người được phép. Họ mời hội đồng người dùng quyết định giờ và số lượng.

Kết quả: mở theo đăng ký, có người trực, có giới hạn. Không ai được tự ý tổ chức.

Một lớp học đến muộn, người phụ trách không có trong danh sách. Chú Sáu từ chối cho vào. Họ bực, nhưng sau đó hiểu quy trình.

“An toàn làm người ta khó chịu trước khi thấy lợi,” Quân nói.

Vy đáp: “Quyền cũng vậy.”

Ngày cuối đợt nóng, một bồn cây bị kẹt van. Hà báo, Quân sửa, Long ghi chi phí, Vy cập nhật hướng dẫn. Không ai gọi đó là thảm họa.

Buổi tối, nhóm ăn món rau cuối vụ trên sân thượng. Không có ảnh quảng bá. Cô Mai mang nồi canh, chú Sáu mang ghế, bà Nhàn tới nhưng ngồi phía ngoài.

“Tôi không muốn biến bữa ăn thành hoạt động thương hiệu,” bà nói.

“Vậy cô ăn như mọi người,” Hà đáp.

Bà Nhàn cười và ăn.

Vy hỏi Quân có về quê dịp tốt nghiệp không. Cậu nói sẽ về, rồi quay lại nếu có việc. Cô không hỏi “cùng tớ không”.

Quân chủ động nói: “Nếu cậu còn làm bản hướng dẫn, tớ muốn kiểm tra phần tải.”

“Được. Nhưng cậu phải có lịch.”

“Tớ sẽ gửi.”

Điện thoại Vy báo quyết định cuối về quy chế sẽ công bố sáng mai. Cả nhóm im vài giây, rồi tiếp tục ăn.

Quyết định được gửi lúc bảy giờ mười hai phút sáng. Trường giữ lại khu vườn với diện tích giảm, dừng khung quảng cáo trên mái, cho phép bảng mặt tiền theo phương án đã thống nhất và yêu cầu kiểm định kết cấu hằng năm. Công ty tài trợ phần kiểm định trong hai năm, nhưng hợp đồng ghi rõ quyền rút tài trợ không đồng nghĩa với quyền tháo dỡ khu vườn.

Hạnh đọc từng dòng trong phòng quản trị, đánh dấu những phần cần thực hiện ngay. Ban quản trị phải chỉ định người nhận báo cáo, phòng tài chính phải mở mã chi phí riêng, hội sinh viên phải công bố lịch trực. Không có câu nào nói “mọi việc đã xong”. Vy nhận ra một quyết định tốt chỉ là điểm bắt đầu của nhiều việc không hào nhoáng.

Quân lên mái kiểm tra khung cũ. Đội kỹ thuật tháo phần không đạt, dựng rào và vận chuyển từng thanh xuống. Cậu đứng ngoài vùng nguy hiểm, đối chiếu biên bản. Một nhân viên hỏi có cần ghi cả thanh bị cong không. Quân nói có, vì nếu thanh được tái sử dụng ở nơi khác, người sau phải biết lịch sử của nó. Nhân viên ghi số, chụp ảnh và ký.

Hà sắp xếp lại cây. Một số người nhận chậu về ký túc xá, một số chuyển xuống sân sau, một số cây không qua được nắng gắt. Cô không cố cứu tất cả. Cô lập danh sách cây mất, lý do và cách thay thế. Vy thấy danh sách đó buồn hơn ảnh khu vườn xanh, nhưng nó giúp người mới không trồng lại đúng loại ở đúng chỗ sai.

My đăng tập podcast cuối mùa. Cô cảm ơn cả những người không muốn được nêu tên, giải thích vì sao một số giọng nói bị bỏ khỏi bản phát. Phần bình luận có người chê tập quá chậm. My đọc, không xóa. Cô chỉ ghim một câu trả lời: “Chậm để kiểm tra lại không có nghĩa là thiếu câu chuyện.”

Long nộp bản tự kiểm điểm cho hội sinh viên và xin ở lại nhóm kiểm toán trong một học kỳ. Cậu không xin một chức danh mới. Hạnh giao cậu việc đối chiếu hóa đơn và nhật ký truy cập, những việc trước đây cậu thường bỏ qua vì nghĩ không ai để ý.

Buổi chiều, Vy nhận được bản hướng dẫn đã sửa từ Quân. Cậu ghi chú chín lỗi kỹ thuật, hai chỗ cần thêm ảnh và một câu hỏi về lịch bảo trì. Vy trả lời “tớ sẽ sửa”, rồi thêm “cậu nhớ gửi lịch rảnh”. Quân gửi ngay lịch tuần sau. Cả hai đều bận, nhưng không ai coi lịch của người kia là mặc định.

Vy lưu lịch vào bảng chung, để bất kỳ người trực nào cũng biết khi nào có kỹ thuật viên lên mái.

Cô gửi thêm một bản cho Hà để lịch cây và lịch sửa mái không bị chồng lên nhau.

Hà phản hồi bằng một biểu tượng chiếc lá và lời nhắc mọi người nhớ uống nước.

Đã sao chép liên kết chương