Mùa Hạ Ở Sân Thượng
8 phút đọc

Chương 5

Chương 5

Cuộc họp của hội sinh viên diễn ra trong phòng đa năng tầng một, nơi máy chiếu nóng lên trước cả người thuyết trình. Bảo Long đặt bản đề xuất khu vườn lên màn hình, nhưng không đưa hợp đồng tài trợ. Vy ngồi bên cạnh Quân, My và Hà, mỗi người cầm một bản ghi chú.

Chủ tịch hội hỏi: “Nhóm muốn hội hỗ trợ điều gì?”

Vy nói: “Một văn bản đề nghị trường tạm dừng tháo dỡ, cho phép kiểm tra an toàn và mở cuộc tham vấn người dùng.”

Một thành viên hỏi: “Có số liệu chưa?”

Quân trình bày tải trọng hiện tại, nhiệt độ bề mặt và lỗi thoát nước. Cậu không nói khu vườn hoàn hảo. Cậu nói khay đất lớn phải bỏ, bể cũ chưa đạt, lịch bảo trì thiếu người.

Chủ tịch hội cau mày. “Vậy các bạn muốn giữ một nơi còn nhiều lỗi?”

Hà đáp: “Chúng tôi muốn giữ một hệ thống có người sử dụng và có thể sửa. Nếu tháo hết để đặt biển, không ai biết mái có chịu được khung mới không.”

Long chuyển slide về nguồn tài trợ. Logo Mặt Trời Mới xuất hiện ở góc. My lập tức hỏi: “Tại sao logo ở đây?”

Long nói: “Họ tài trợ cuộc thi, không phải khu vườn.”

“Slide này lấy từ tài liệu của công ty?” Vy hỏi.

Long không trả lời ngay. Chủ tịch hội yêu cầu cậu giải thích. Long nói công ty đã nhận bản mô tả hoạt động để xem xét hỗ trợ, không nhận dữ liệu kỹ thuật.

Quân nhìn màn hình. “Tại sao tên file là rooftop_data_v2?”

Long quay sang cậu. “Cậu kiểm tra tên file của tớ?”

“Nó hiện trên slide.”

Không khí trong phòng thay đổi. Long thừa nhận đã gửi một bảng số liệu gồm nhiệt độ và lượng rau cho bà Nhàn, nghĩ đó là thông tin hoạt động. Cậu chưa gửi bản vẽ tải, nhưng bảng có tên người phụ trách từng ca tưới.

My hỏi: “Cậu có hỏi họ được phép dùng không?”

“Tớ nghĩ số liệu của nhóm.”

“Số liệu của nhóm không có nghĩa được gửi tùy ý.”

Long đỏ mặt. “Tớ muốn có tài trợ. Nếu không, chúng ta không mua được cảm biến.”

Vy không mắng. Cô hỏi: “Bà Nhàn đã dùng số liệu ở đâu?”

Long mở điện thoại. Bà Nhàn gửi ảnh một bản thuyết trình của công ty, trong đó khu vườn được giới thiệu như “mô hình thử nghiệm cho chiến dịch Mái hè”. Không có tên sinh viên, chỉ có logo công ty.

Quân nói: “Họ đã dùng trước khi xin quyền.”

Chủ tịch hội yêu cầu Long tạm dừng mọi trao đổi với công ty. Hội sẽ gửi thư yêu cầu giải trình. Nhưng một thành viên khác phản đối: nếu cắt tài trợ, thư viện không được sửa.

Vy đứng lên. “Không ai phản đối thư viện. Nhưng một khoản tiền không cho phép xóa tên người tạo và dữ liệu người dùng.”

Cuộc họp kéo dài. Cuối cùng, hội sinh viên đồng ý hỗ trợ nhóm nộp kiến nghị, nhưng không cam kết ngân sách. Long vẫn được giữ vị trí phụ trách tài trợ, với điều kiện mọi giao dịch từ nay phải công khai.

Sau họp, Long đứng ngoài hành lang, không theo nhóm lên sân thượng. Vy đi tới.

“Cậu giận tớ?” Long hỏi.

“Tớ giận việc cậu gửi dữ liệu mà không hỏi. Không có nghĩa tớ muốn cậu biến mất.”

“Tớ sợ nếu mất tài trợ, nhóm sẽ nói tớ vô dụng.”

“Cậu không vô dụng. Nhưng cậu đã làm một việc sai.”

Long cười mệt. “Hai câu đó cùng tồn tại à?”

“Có.”

Quân đi ngang, nghe được. Cậu nói: “Muốn sửa thì xin lại quyền từ người dùng, không chỉ xin lỗi nhóm.”

Long gật, rồi gửi email cho từng tình nguyện viên, nói rõ dữ liệu đã gửi và hỏi họ có cho phép công ty giữ không. Một số người đồng ý thu hồi, một số không trả lời.

Trên sân thượng, Vy và Quân kiểm tra vòi nước bị mở hôm trước. Van phụ đã bị cạy, không phải tự bật. Chú Sáu ghi nhận, yêu cầu khóa tủ kỹ thuật.

Vy hỏi Quân có nghi Long không. Quân nói chưa đủ dữ liệu. “Tên B.L. trên bảng có thể là người mở, cũng có thể ai đó dùng tên cậu ấy.”

My từ cầu thang chạy lên, báo cuộc thi vừa gửi điều lệ sửa đổi: thí sinh phải nộp toàn bộ thiết kế cho nhà tài trợ và đồng ý cho phép sử dụng hình ảnh trong năm năm.

“Họ sửa sau khi nhận số liệu của Long,” My nói.

Vy nhìn email, cảm giác lạnh chạy qua dù trời nóng. Công ty không chỉ muốn đặt biển; họ muốn sở hữu câu chuyện về một khu vườn sinh viên.

“Chúng ta không tham gia cuộc thi,” Quân nói.

“Chưa,” Vy đáp. “Chúng ta yêu cầu họ sửa điều lệ công khai.”

“Nếu họ không sửa?”

“Chúng ta rút và nói rõ lý do.”

My mở máy ghi, rồi tắt. “Tớ sẽ không đăng trước khi mọi người đồng ý.”

Hà mang lên một rổ rau, đặt giữa họ. “Bếp không thể tài trợ nhiều, nhưng có thể bán suất ăn gây quỹ. Không cần công ty.”

Vy nhìn rổ rau, rồi nhìn nhóm. Một kế hoạch không hoàn hảo nhưng có quyền quyết định của họ bắt đầu hình thành.

Ở cuối sân thượng, một tờ giấy mới được nhét dưới cánh cửa kỹ thuật. Trên đó là bản vẽ khung quảng cáo, có dấu đỏ tại đúng vị trí bồn nước cũ.
Nhóm gửi yêu cầu sửa điều lệ cuộc thi tới toàn bộ ban tổ chức, không chỉ bà Nhàn. Họ nêu ba điểm: dữ liệu thô phải thuộc người tạo, thiết kế chỉ được dùng trong phạm vi cuộc thi, hình ảnh người dùng cần đồng ý riêng.

Các nhóm khác ký cùng, nhưng một số đội lo mất cơ hội. Vy tổ chức buổi trao đổi không có logo, để mọi người tự quyết. Một sinh viên nói học bổng của cậu phụ thuộc giải thưởng. Quân đáp: “Đừng để người không chịu rủi ro bắt cậu chọn thay.”

Long nghe, nói: “Tớ từng chọn vì sợ mất tài trợ. Tớ không muốn người khác lặp.”

Ban tổ chức trả lời rằng điều lệ không sửa được vì đã công bố. Họ đề nghị thêm một phụ lục tự nguyện, nhưng vẫn giữ quyền sử dụng năm năm nếu đội đạt giải.

My hỏi: “Tự nguyện mà đi kèm giải thưởng có còn tự nguyện?”

Hạnh tư vấn nhóm không dự thi nếu không chấp nhận quyền. Vy tiếc vì cuộc thi là kênh duy nhất đưa hồ sơ tới hội đồng, nhưng cô Hương nói nhóm có thể nộp độc lập.

“Không phải cánh cửa có logo mới là cánh cửa,” cô nói.

Vy rút hồ sơ khỏi cuộc thi, gửi lý do công khai. Một số đội khác làm theo, một số vẫn tham gia. Nhóm không chỉ trích họ.

Ngay sau đó, công ty đăng bài nói nhóm “tự loại khỏi sân chơi vì thiếu năng lực”. Vy muốn phản hồi, nhưng My đề nghị đăng bản hồ sơ kỹ thuật thay vì tranh luận.

Họ mở một trang tài liệu chung: bản vẽ đã duyệt, phương pháp đo, ngân sách, quy chế quyền. Người đọc có thể xem, không được tải dữ liệu cá nhân. Long quản lý quyền truy cập cùng hội sinh viên.

Hà đăng lịch bếp và sản lượng thực tế. Một tháng khu vườn cung cấp hơn ba nghìn suất rau, nhưng không đủ mọi ngày. Cô ghi cả ngày mất nước.

Quân đăng báo cáo lỗi vòi và khay, kèm cách sửa. Một sinh viên hỏi sao nhóm tự nhận lỗi làm gì. Quân trả lời: “Để người sau không phải đoán.”

Tờ giấy khung quảng cáo có dấu đỏ được gửi cho cô Hương. Bà xác nhận đó là bản khảo sát của công ty, chưa phải thiết kế thi công. Họ không đăng ảnh, chỉ ghi mã hồ sơ trong văn bản.

Long hỏi bà Nhàn vì sao công ty có bản. Bà nói trường đã chia sẻ trong quá trình đàm phán. Long hỏi ai phê duyệt. Bà không trả lời.

Buổi tối, hệ thống tưới được thay bằng lịch tay. Quân thiết kế bảng van, Hà phân ca. Vy làm sơ đồ lối đi. My ghi hướng dẫn bằng âm thanh cho người không đọc được chữ nhỏ.

Một sinh viên năm nhất đăng ký ca đầu tiên, nhưng hỏi nếu thi thì có thể đổi. Hà thêm quy tắc đổi ca, không phạt người báo trước.

Vy thấy nhóm bắt đầu giống một tổ chức thật, có sự vắng mặt và giới hạn. Cô không còn muốn mọi người lúc nào cũng hào hứng.

Long nhận email từ bà Nhàn yêu cầu một cuộc gặp riêng, hứa “giải quyết nhanh”. Cậu chuyển email cho nhóm trước khi trả lời.

Quân nói: “Gặp với hai người và ghi biên bản.”

Long đồng ý.

Trước khi đóng cửa, Vy thấy tờ giấy khung quảng cáo đã biến mất khỏi cửa kỹ thuật. Không ai trong nhóm lấy. Chú Sáu kiểm tra camera, phát hiện người đội mũ xanh vào đúng ca tối của Long.

Trên bảng lịch, tên người trực hôm đó vẫn là “B.L.”
Long hỏi người đội mũ xanh có thể là ai. Quân nói camera chưa đủ, không đoán. Họ gửi yêu cầu bảo vệ log cửa cho phòng an ninh.

Sáng hôm sau, log cho thấy tài khoản khách của công ty được dùng trong ca tối, nhưng người ký nhận là nhân viên hội sinh viên. Long nói chữ ký không phải của mình.

Hạnh yêu cầu hội sinh viên giữ nguyên sổ và không chỉnh lại. Long làm theo, dù điều đó khiến cậu bị gọi lên giải trình.

Vy hỏi Long có muốn cô đi cùng. Long nói: “Tớ phải tự nói phần tớ.”

“Tớ sẽ ở ngoài nếu cần.”

“Được.”

Trong khi đó, nhóm tháo một khay lớn theo đúng quy trình, ghi tải trước và sau. Hà tiếc cây dâu của bà, nhưng người gửi mảnh giấy tới nhận cây và mang về trồng tạm.

Quân kiểm tra vùng lộ ra, phát hiện dưới khay có lớp chống thấm phồng nhẹ. Chú Sáu yêu cầu dừng mọi khay mới cho tới khi sửa.

Vy nhìn bản vẽ, ghi thêm một giới hạn không có trong kế hoạch: không trồng cây để che khuyết điểm mái. Cô gạch dưới ngày thi công lớp chống thấm.

Đã sao chép liên kết chương