Ngốc Nghếch Mà Mạnh Mẽ
8 phút đọc

Chương 10

Chương 10 — Ngốc Nghếch Mà Mạnh Mẽ

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Lâm Nhã Thư không phải người dễ bị qua mặt. Suốt hơn sáu năm làm quản lý cho Bách Duy, cô đã học được cách đọc vị từng biểu cảm nhỏ nhất trên gương mặt anh, từng khoảng lặng bất thường trong giọng nói, từng lần anh cố tình lảng tránh một câu hỏi. Và trong suốt hai tháng qua, cô nhận ra Bách Duy đang giấu cô một điều gì đó — một điều khiến anh vui vẻ hơn, chăm chỉ sáng tác hơn, nhưng cũng bí ẩn hơn hẳn ngày thường.

Cô bắt đầu để ý đến lịch trình của anh, nhận ra có những khoảng thời gian trống anh luôn tự lái xe đi đâu đó một mình, không cho tài xế riêng hay trợ lý đi cùng, luôn viện lý do "cần thời gian riêng để suy nghĩ." Ban đầu cô không để tâm nhiều, cho rằng một nghệ sĩ cũng cần những khoảng lặng cho riêng mình. Nhưng khi tần suất những lần "biến mất" ấy ngày càng dày đặc, sự tò mò nghề nghiệp trong cô bắt đầu trỗi dậy.

Một buổi chiều, khi Bách Duy báo cần nghỉ giữa hai buổi tập để "đi giải quyết việc riêng," Lâm Nhã Thư quyết định âm thầm theo dõi anh, không phải vì nghi ngờ điều gì xấu, mà vì trách nhiệm bảo vệ hình ảnh của một nghệ sĩ cô đã dồn tâm huyết xây dựng suốt nhiều năm. Cô lái xe theo sau ở khoảng cách an toàn, chứng kiến Bách Duy đỗ xe cách một quán cà phê nhỏ vài dãy nhà, đội mũ, đeo khẩu trang, rồi bước vào bên trong.

Cô đậu xe, quan sát qua khung cửa kính mờ hơi nước từ xa, thấy anh ngồi xuống một góc quen thuộc, và vài phút sau, một người phụ nữ bước đến mang cà phê cho anh — không phải với thái độ phục vụ khách hàng thông thường, mà với một sự thân mật, gần gũi rõ rệt trong từng cử chỉ. Lâm Nhã Thư nheo mắt quan sát kỹ hơn, nhận ra cách hai người trò chuyện, cách ánh mắt họ trao nhau, mang một sắc thái vượt xa mối quan hệ giữa khách hàng và chủ quán bình thường.

Cô không vào trong, chỉ lặng lẽ rời đi, nhưng ngay tối hôm đó, cô đã tìm hiểu được đầy đủ thông tin về quán Vòm Lá và chủ nhân của nó — Nhiêu Tang Ninh. Khi tra cứu thêm, cô phát hiện ra một chi tiết khiến cô lạnh cả người: cái tên Nhiêu Tang Ninh từng xuất hiện trong một vài bài báo cũ, nhiều năm trước, với vai trò người giám hộ hợp pháp của một cậu thiếu niên mồ côi tên Từ Bách Duy.

Sáng hôm sau, Lâm Nhã Thư gọi Bách Duy vào phòng làm việc riêng, đóng cửa lại, đặt một tách trà trước mặt anh với vẻ mặt nghiêm trọng khác thường.

"Cậu quen biết Nhiêu Tang Ninh, chủ quán Vòm Lá, đúng không?" cô hỏi thẳng, không vòng vo.

Bách Duy sững người, tách trà trong tay anh khựng lại giữa chừng. "Chị… chị biết chuyện đó bằng cách nào?"

"Tôi là quản lý của cậu, việc của tôi là biết mọi thứ có thể ảnh hưởng đến hình ảnh của cậu," Lâm Nhã Thư đáp, giọng không hề gay gắt nhưng đủ nghiêm túc để Bách Duy hiểu cô đang rất coi trọng vấn đề này. "Tôi cần cậu nói thật. Cô ấy là ai với cậu?"

Bách Duy im lặng một lúc lâu, cân nhắc xem nên giấu diếm hay nói thật. Cuối cùng, anh quyết định không che giấu nữa. "Chị ấy từng là người giám hộ hợp pháp của em, sau khi cha mẹ em mất. Em sống cùng chị ấy hai năm, cho đến khi em đủ mười tám tuổi."

"Và sau đó?" Lâm Nhã Thư hỏi tiếp, ánh mắt dò xét.

"Sau đó chị ấy đuổi em ra khỏi nhà, cắt đứt liên lạc hoàn toàn. Em không gặp lại chị ấy suốt sáu năm, cho đến vài tháng trước, khi tình cờ ghé vào quán của chị ấy trong một cơn mưa." Bách Duy kể lại toàn bộ câu chuyện, giọng anh dần trở nên xúc động khi nhắc đến những kỷ niệm cũ.

Lâm Nhã Thư lắng nghe chăm chú, không ngắt lời, nhưng gương mặt cô ngày càng lộ rõ vẻ lo lắng. Khi Bách Duy kể xong, cô thở dài, xoa hai bên thái dương.

"Bách Duy, cậu hiểu mức độ nghiêm trọng của việc này chứ?" cô nói, giọng nặng nề. "Một mối quan hệ tình cảm với người từng là giám hộ hợp pháp của cậu — dù bây giờ cậu đã trưởng thành, dù quan hệ giám hộ đã chấm dứt từ lâu — vẫn là một đề tài cực kỳ nhạy cảm đối với công chúng và truyền thông. Nếu chuyện này bị phanh phui theo một góc nhìn tiêu cực, sự nghiệp cậu đã dày công xây dựng suốt sáu năm qua có thể sụp đổ chỉ trong một đêm."

"Em biết," Bách Duy đáp, giọng kiên định. "Nhưng em không nghĩ mình đang làm gì sai. Chị Ninh chưa bao giờ lợi dụng vị trí giám hộ để làm bất cứ điều gì không đúng mực với em, kể cả bây giờ. Mọi thứ giữa chúng em chỉ mới thực sự bắt đầu khi cả hai đã hoàn toàn độc lập, sáu năm sau khi mối quan hệ giám hộ đã kết thúc."

"Tôi tin cậu," Lâm Nhã Thư nói, giọng dịu lại đôi chút. "Nhưng công chúng không phải lúc nào cũng nhìn nhận sự việc một cách công bằng và đầy đủ ngữ cảnh như vậy. Họ chỉ cần nhìn thấy hai chữ 'giám hộ cũ' là đã đủ để tạo ra một cơn bão dư luận, bất kể sự thật đằng sau nó là gì."

Bách Duy nắm chặt tay, cố kìm nén sự bất bình đang dâng lên trong lòng. "Vậy chị muốn em làm gì? Chấm dứt mọi liên lạc với chị ấy lần nữa sao?"

"Tôi không nói vậy," Lâm Nhã Thư đáp, giọng trở nên thận trọng hơn. "Tôi chỉ muốn cậu thật sự cẩn thận. Ít nhất là trong lúc này, khi mối quan hệ giữa hai người còn chưa rõ ràng, khi cậu còn chưa sẵn sàng đối mặt với dư luận, hãy giữ mọi thứ kín đáo nhất có thể. Đừng để bất kỳ ai khác chụp được hình ảnh hai người bên nhau như tôi vừa làm hôm qua."

Bách Duy im lặng, gật đầu, dù trong lòng anh không khỏi cảm thấy nặng nề trước lời cảnh báo ấy. Anh hiểu rõ Lâm Nhã Thư không có ý xấu, cô chỉ đang làm đúng trách nhiệm của một người quản lý luôn đặt sự an toàn của nghệ sĩ mình lên hàng đầu. Nhưng lời cảnh báo ấy cũng khiến anh nhận ra rõ ràng hơn bao giờ hết, mối quan hệ giữa anh và Tang Ninh, dù trong sáng và chính đáng đến đâu, vẫn đang đứng trước nguy cơ bị nhìn nhận sai lệch bởi những người chỉ nhìn vào bề nổi của câu chuyện.

Tối hôm đó, anh đến quán Vòm Lá muộn hơn thường lệ, gương mặt trầm tư khác hẳn mọi khi. Tang Ninh nhận ra ngay sự thay đổi, gặng hỏi cho đến khi anh kể lại toàn bộ cuộc trò chuyện với Lâm Nhã Thư.

"Chị ấy nói đúng," Tang Ninh nói, giọng trầm xuống, nỗi sợ hãi cũ lại len lỏi trở về trong lòng cô. "Có lẽ chị nên rút lui, để em không phải mang thêm rủi ro nào vì chị nữa."

"Không," Bách Duy đáp ngay, giọng dứt khoát hơn cô từng nghe từ anh. "Em đã để chị quyết định thay em một lần rồi, và cả hai chúng ta đã phải trả giá bằng sáu năm xa cách. Lần này, em sẽ không để điều đó lặp lại. Nếu có rủi ro, chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt, không phải chị một mình gánh chịu, cũng không phải em một mình quyết định thay chị."

Tang Ninh nhìn anh, thấy trong ánh mắt ấy một sự trưởng thành và kiên định mà cô chưa từng thấy ở cậu thiếu niên mười tám tuổi năm nào. Cô không đáp lại ngay, nhưng trong lòng cô, một điều gì đó đã bắt đầu thay đổi — không còn là sự sợ hãi muốn chạy trốn, mà là một niềm tin mong manh rằng lần này, có lẽ họ có thể cùng nhau vượt qua mọi sóng gió, thay vì lại một lần nữa để nỗi sợ chia cắt cả hai.

Về phần Lâm Nhã Thư, sau cuộc trò chuyện với Bách Duy, cô không lập tức báo cáo sự việc lên ban lãnh đạo công ty giải trí như quy trình thông thường vẫn yêu cầu. Cô ngồi lại một mình trong văn phòng, cân nhắc giữa trách nhiệm nghề nghiệp và tình cảm cô đã dành cho Bách Duy suốt sáu năm đồng hành, không khác gì một người em trai cô luôn muốn bảo vệ. Cô quyết định tạm thời giữ kín thông tin này, chỉ âm thầm theo dõi tình hình, tự nhủ sẽ can thiệp ngay nếu nhận thấy dấu hiệu nguy hiểm thực sự đe dọa đến sự nghiệp của anh.

Nhưng cô cũng không thể hoàn toàn gạt bỏ nỗi lo lắng đang thường trực trong lòng. Cô bắt đầu chủ động rà soát các kênh truyền thông, các diễn đàn showbiz, các hội nhóm săn tin người nổi tiếng, để kịp thời phát hiện nếu có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy mối quan hệ giữa Bách Duy và Tang Ninh đã lọt vào tầm ngắm của giới truyền thông hay những kẻ săn ảnh chuyên nghiệp. Cô không biết rằng, chính hành động thận trọng ấy sau này sẽ trở thành chìa khóa quan trọng giúp cô phản ứng kịp thời trước cơn bão dư luận sắp sửa ập đến.

Đêm khuya hôm đó, trước khi tắt đèn phòng làm việc, Lâm Nhã Thư mở lại những tấm ảnh cô đã chụp lén qua khung cửa kính quán cà phê, phóng to gương mặt của Tang Ninh trong ảnh, cố gắng đọc ra điều gì đó từ ánh mắt người phụ nữ ấy. Cô nhận thấy trong đó không phải là sự toan tính hay lợi dụng, mà là một sự dịu dàng chân thật, pha lẫn nỗi e dè của một người đang cố gắng bảo vệ điều gì đó quý giá. Cô xóa các tấm ảnh khỏi điện thoại của mình, tự nhủ sẽ cho hai người thêm thời gian, trước khi quyết định phải hành động ra sao.

Đã sao chép liên kết chương