Chương 11
Chương 11 — Ngốc Nghếch Mà Mạnh Mẽ
Bức ảnh xuất hiện lần đầu tiên trên một hội nhóm cư dân mạng chuyên bàn tán chuyện khu phố, đăng bởi một tài khoản ẩn danh không ai rõ danh tính. Ảnh chụp Bách Duy — dù đội mũ và đeo khẩu trang, nhưng dáng người và mái tóc đặc trưng vẫn khiến vài người tinh mắt nhận ra — đang ngồi trò chuyện thân mật với một người phụ nữ trong quán cà phê nhỏ, tay hai người gần chạm vào nhau trên mặt bàn.
Dòng chú thích đi kèm bức ảnh không nói rõ danh tính của Bách Duy, chỉ ghi vỏn vẹn: "Có ai để ý thấy anh chàng ca sĩ nổi tiếng hay lui tới quán cà phê Vòm Lá không? Nghe đâu chủ quán từng là người nuôi anh ta hồi nhỏ đấy, giờ lại thân mật thế này, không biết có gì mờ ám không nhỉ."
Bài đăng ban đầu chỉ lác đác vài chục lượt bình luận, nhưng chỉ trong vòng hai ngày, nó đã lan rộng ra khắp các hội nhóm khu vực, rồi len lỏi đến những trang tin giải trí nhỏ chuyên săn lùng scandal. Dù chưa ai xác nhận chắc chắn danh tính người đàn ông trong ảnh chính là Bách Duy, những lời đồn đoán, suy diễn đã bắt đầu xuất hiện dày đặc.
Tang Ninh nhận ra sự thay đổi đầu tiên qua thái độ của những người hàng xóm quen thuộc. Bà chủ tiệm tạp hóa đối diện quán, người vẫn thường sang trò chuyện thân thiện mỗi sáng, giờ chỉ gật đầu chào qua loa rồi vội vã quay đi. Một vài khách quen lâu năm bắt đầu thưa vắng, có người còn cố tình liếc nhìn cô với ánh mắt dò xét khi đi ngang qua quán.
"Cô Ninh này," một người hàng xóm lớn tuổi sống gần đó, vốn quen biết gia đình cô từ lâu, chặn cô lại khi cô ra chợ mua nguyên liệu buổi sáng. "Cô nghe người ta đồn gì chưa? Họ bảo cô với cậu ca sĩ gì đó có quan hệ tình cảm, mà nghe đâu cậu ta từng là đứa trẻ cô nuôi dưỡng hồi nhỏ. Chuyện đó có thật không?"
Tang Ninh sững người, tim đập nhanh, cố giữ giọng bình tĩnh. "Bác nghe đồn ở đâu vậy ạ? Đó chỉ là một vị khách quen của quán cháu thôi."
"Ừ thì bác cũng chỉ nghe người ta nói lại thôi," người hàng xóm nói, giọng có phần châm biếm khó nghe. "Nhưng cô cũng nên cẩn thận, dù gì cô cũng lớn tuổi hơn người ta những sáu tuổi, lại từng là người giám hộ của người ta nữa. Người ngoài nhìn vào dễ nghĩ sai lắm."
Tang Ninh cố nở một nụ cười gượng gạo, xin phép rời đi ngay, nhưng những lời nói ấy như những mũi kim châm sâu vào lòng cô, khơi dậy đúng nỗi sợ hãi cô từng mang theo suốt sáu năm trước — nỗi sợ về ánh mắt phán xét của xã hội, về việc bị coi là người lợi dụng vị trí giám hộ để vun đắp một mối quan hệ không đúng mực.
Không chỉ hàng xóm, ngay cả vài khách quen lâu năm của quán cũng bắt đầu tỏ thái độ dè dặt. Một người phụ nữ trung niên, khách quen đã gắn bó với quán từ những ngày đầu Tang Ninh mới mở cửa, ghé vào mua một ly cà phê mang đi thay vì ngồi lại như thường lệ, ánh mắt bà thoáng chút ái ngại khi nhìn Tang Ninh.
"Cô Ninh, dạo này quán có chuyện gì không ổn à? Tôi nghe người ta xì xào nhiều lắm," bà hỏi, giọng vừa tò mò vừa có phần cảnh giác, như thể đang cân nhắc xem có nên tiếp tục ủng hộ quán hay không.
"Không có gì đâu ạ, chỉ là tin đồn thất thiệt thôi," Tang Ninh đáp, cố giữ nụ cười trên môi dù trong lòng đang quặn thắt. Người phụ nữ gật đầu cho có, nhưng ánh mắt bà vẫn không giấu được sự dò xét khi rời quán, và Tang Ninh biết, đó chỉ là một trong số nhiều khách hàng sẽ dần rời xa quán nếu tin đồn tiếp tục lan rộng không kiểm soát.
Trở về quán, cô phát hiện thêm vài bình luận ác ý được để lại trên trang mạng xã hội của quán Vòm Lá — những tài khoản lạ mặt viết những lời lẽ cay nghiệt, gọi cô là "kẻ dụ dỗ trẻ vị thành niên," dù thực tế mối quan hệ giữa họ chỉ mới thực sự chớm nở sau khi Bách Duy đã hai mươi tư tuổi, sáu năm sau khi quan hệ giám hộ đã chấm dứt hoàn toàn. Nhưng sự thật ấy dường như không quan trọng đối với những kẻ chỉ muốn tin vào phiên bản giật gân nhất của câu chuyện.
Cô ngồi thu mình sau quầy pha chế, tay run rẩy đọc từng bình luận, nước mắt chực trào nhưng cô cắn răng không để chúng rơi xuống trước mặt nhân viên trong quán. Hà Thùy Dương, nghe tin từ một khách hàng của tiệm hoa, vội vàng chạy sang, ôm chầm lấy bạn mình ngay khi thấy gương mặt tái nhợt của cô.
"Đừng để những lời đó làm cậu suy sụp," Thùy Dương nói, giọng kiên quyết. "Bọn họ không biết gì về sự thật, chỉ đang phán xét dựa trên một tấm ảnh và trí tưởng tượng của chính họ thôi."
"Nhưng nếu chuyện này lan rộng hơn nữa, sự nghiệp của Bách Duy sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng," Tang Ninh nói, giọng nghẹn ngào. "Chị không thể để điều đó xảy ra một lần nữa. Chị đã từng đẩy nó đi để bảo vệ nó, có lẽ lần này chị cũng nên làm điều tương tự."
"Cậu định lại bỏ chạy sao?" Thùy Dương hỏi thẳng, nắm chặt vai bạn mình. "Tang Ninh, cậu không thể cứ mãi hy sinh hạnh phúc của mình mỗi khi có khó khăn xuất hiện. Lần này, hãy để nó tự quyết định xem nó muốn đối mặt với khó khăn như thế nào, thay vì cậu tự ý quyết định thay nó như sáu năm trước."
Lời nói ấy khiến Tang Ninh khựng lại, nhận ra chính mình đang lặp lại đúng vòng lặp cũ — luôn chọn cách hy sinh, rút lui, tự mình gánh chịu mọi tổn thương để bảo vệ người khác, mà chưa từng cho họ cơ hội được lựa chọn cùng mình đối mặt với khó khăn.
Chiều hôm đó, khi Bách Duy ghé quán như thường lệ, anh nhận ra ngay bầu không khí nặng nề bao trùm. Tang Ninh cố tỏ ra bình thường, nhưng đôi mắt sưng đỏ và bàn tay hơi run khi rót cà phê không qua được ánh mắt tinh tế của anh.
"Chuyện gì đã xảy ra?" anh hỏi, giọng lo lắng, nắm lấy tay cô trước khi cô kịp rút lại.
Tang Ninh kể lại mọi chuyện, giọng cô run rẩy khi nhắc đến những bình luận ác ý, những ánh mắt dò xét của hàng xóm. "Có lẽ… chúng ta nên tạm dừng việc gặp nhau một thời gian," cô nói cuối cùng, giọng nhỏ đến mức gần như chỉ là hơi thở. "Cho đến khi mọi chuyện lắng xuống."
Bách Duy siết chặt tay cô hơn, ánh mắt anh kiên định đến mức khiến cô phải ngước lên nhìn thẳng vào anh. "Không," anh nói, giọng chắc nịch. "Em sẽ không để chị một mình đối mặt với chuyện này. Lần này, chúng ta sẽ cùng nhau tìm cách giải quyết, không phải chị tự ý quyết định thay em, cũng không phải em bỏ mặc chị chịu đựng một mình."
Tang Ninh nhìn anh, nước mắt cuối cùng cũng lăn dài trên má, nhưng lần này không hoàn toàn là vì đau khổ, mà còn vì một cảm giác được che chở, được đồng hành mà cô đã không cho phép mình cảm nhận suốt sáu năm dài. Cô không biết rằng, quyết định của Bách Duy tối hôm đó sẽ dẫn đến một hành động công khai đầy dũng cảm chỉ vài ngày sau, đánh dấu bước ngoặt đầu tiên trong cuộc chiến bảo vệ tình yêu của cả hai trước những sóng gió dư luận.
Đêm đó, sau khi Bách Duy rời quán, Tang Ninh ngồi lại một mình, mở điện thoại đọc thêm những bình luận mới xuất hiện. Có người bênh vực cô, cho rằng chuyện tình cảm là quyền tự do cá nhân của mỗi người, không ai có quyền phán xét khi cả hai đã trưởng thành và độc lập từ lâu. Nhưng số đông vẫn là những lời chỉ trích cay nghiệt, những suy diễn ác ý không dựa trên bất kỳ sự thật nào. Cô tắt điện thoại, úp mặt xuống bàn, tự hỏi liệu mình có đủ sức mạnh để bước tiếp trên con đường đầy chông gai này, hay rồi cũng sẽ lại một lần nữa chọn cách rút lui như bản năng vẫn luôn mách bảo cô phải làm.
Cô gọi điện cho Thùy Dương, kể lại tất cả những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu mình. "Tớ sợ," cô thú nhận, giọng run rẩy qua điện thoại. "Không phải sợ cho bản thân tớ, mà sợ rằng vì tớ, Bách Duy sẽ phải trả giá bằng cả sự nghiệp nó đã cố gắng xây dựng suốt sáu năm qua."
"Cậu đã nghe chính miệng nó nói rồi còn gì," Thùy Dương đáp, giọng kiên nhẫn nhưng chắc chắn. "Nó chọn ở lại, chọn đối mặt cùng cậu. Nếu cậu lại một lần nữa tự ý quyết định thay nó, cậu không đang bảo vệ nó đâu, cậu đang tước đi quyền được lựa chọn của một người đàn ông trưởng thành đấy."
Câu nói ấy khiến Tang Ninh lặng người, nhận ra một sự thật cô chưa từng nhìn nhận rõ ràng đến vậy. Có lẽ, tình yêu thương chân chính không phải là luôn luôn hy sinh và rút lui, mà đôi khi là học cách tin tưởng người mình yêu đủ để cùng họ đối mặt với khó khăn, thay vì tự mình gánh vác tất cả trong im lặng.
Cô cúp máy, nhìn ra khung cửa sổ tối đen của quán, ánh đèn đường hắt vào tạo thành những vệt sáng loang lổ trên nền gạch quen thuộc. Lần đầu tiên sau sáu năm, cô cho phép mình nghĩ đến một tương lai không phải là sự cô đơn tự nguyện, mà là một điều gì đó ấm áp hơn, dù con đường để đến được đó chắc chắn còn rất nhiều chông gai đang chờ đợi phía trước.