Chương 14
Chương 14 — Ngốc Nghếch Mà Mạnh Mẽ
Nhiêu Trọng Khải đọc đi đọc lại bài đăng của Bách Duy trên màn hình máy tính đặt tại văn phòng làm việc riêng, mỗi lần đọc, những đường gân trên trán ông lại càng hằn sâu thêm vì tức giận và lo sợ. Ông vốn nghĩ rằng, sau khi anh trai mình qua đời, mọi dấu vết về kế hoạch năm xưa đã được chôn vùi an toàn cùng với những năm tháng im lặng của Tang Ninh và sự biến mất của Bách Duy khỏi cuộc sống của cô. Ông không ngờ rằng định mệnh lại đưa hai người trở lại với nhau, và tệ hơn nữa, biến mối quan hệ ấy thành đề tài công khai trước hàng triệu người theo dõi.
Ông gọi ngay cho người trợ lý thân tín nhất của mình, một người đàn ông từng làm kế toán trưởng cho công ty gia đình họ Nhiêu trong nhiều năm, người đã trực tiếp giúp ông và anh trai mình chuẩn bị những văn bản ủy quyền và chữ ký giả liên quan đến phần cổ phần của Bách Duy trong quá khứ.
"Ông có thấy tin tức sáng nay không?" Trọng Khải hỏi, giọng gằn lên qua điện thoại. "Thằng nhóc ấy và con Tang Ninh đang công khai quan hệ với nhau. Nếu chúng nó tiếp tục thân thiết, sớm muộn gì con bé cũng sẽ lục lại những tài liệu cũ, và khi đó, mọi thứ chúng ta đã làm sẽ bị phanh phui hết."
"Ông đừng quá lo lắng," người kế toán đáp, giọng có phần trấn an nhưng cũng không giấu được sự bất an của chính mình. "Những giấy tờ đó đã được cất giữ rất kỹ, không dễ gì bị phát hiện nếu không có ai chỉ đích danh cần tìm."
"Không dễ gì không có nghĩa là không thể," Trọng Khải gắt gỏng. "Tôi cần ông tìm cách đảm bảo rằng mọi dấu vết liên quan đến vụ việc năm đó được xóa sạch, càng nhanh càng tốt. Đồng thời, tôi cần một phương án để dập tắt sự chú ý của công chúng đối với mối quan hệ giữa hai đứa nó. Nếu dư luận quay lưng với chúng, chúng sẽ tự khắc xa nhau, và chúng ta sẽ có thêm thời gian để xử lý mọi thứ êm đẹp."
Người kế toán im lặng một lúc, rồi đề xuất một phương án mà chính ông cũng biết là nguy hiểm. "Tôi có thể liên hệ với vài mối quan hệ trong giới truyền thông, những người sẵn sàng viết bài theo yêu cầu nếu được trả giá xứng đáng. Chúng ta có thể tạo ra thêm những câu chuyện tiêu cực khác về mối quan hệ của họ, khiến công chúng mất thiện cảm, hoặc thậm chí khiến công ty giải trí của cậu ta phải cân nhắc chấm dứt hợp đồng vì rủi ro hình ảnh quá lớn."
Trọng Khải gật đầu, ánh mắt lóe lên một tia toan tính lạnh lùng. "Làm đi. Tôi không quan tâm ông dùng cách nào, chỉ cần đảm bảo rằng câu chuyện của chúng nó không bao giờ có cơ hội động chạm đến những gì đã xảy ra trong quá khứ."
Sau cuộc gọi với người kế toán, Trọng Khải ngồi lại một mình trong văn phòng, nhìn ra cửa sổ về phía thành phố đang lên đèn. Ông nhớ lại những năm tháng khi anh trai mình, ông Nhiêu Trọng Nhân, còn sống, hai người đã cùng nhau bàn bạc kỹ lưỡng về cách giữ quyền kiểm soát phần cổ phần của Từ Quang Bình để lại, phòng trường hợp đứa con trai duy nhất của người bạn làm ăn quá cố lớn lên mà không đủ năng lực hoặc không còn tin tưởng gia đình họ Nhiêu quản lý tài sản thay mình. Kế hoạch ban đầu chỉ đơn giản là kéo dài thời gian giám hộ, tạo ra nhiều rào cản pháp lý để trì hoãn việc chuyển giao quyền sở hữu, nhưng theo thời gian, lòng tham đã khiến hai anh em dần đi xa hơn, đến mức làm giả một số văn bản ủy quyền để có thể rút một phần vốn từ tài khoản mang tên Bách Duy mà không cần chờ đến khi cậu đủ hai mươi lăm tuổi.
Giờ đây, với việc Bách Duy đã trở thành người nổi tiếng và có trong tay đủ nguồn lực tài chính lẫn danh tiếng để thuê luật sư giỏi, khả năng cậu sẽ yêu cầu kiểm toán lại toàn bộ tài sản thừa kế của mình là hoàn toàn hiện hữu. Trọng Khải hiểu rõ, nếu điều đó xảy ra, không chỉ danh dự của ông mà cả tương lai của công ty gia đình họ Nhiêu, nơi hàng trăm nhân viên đang phụ thuộc vào, cũng sẽ bị đe dọa nghiêm trọng. Nỗi sợ hãi ấy, pha trộn với lòng tham đã ăn sâu suốt nhiều năm, khiến ông ngày càng quyết liệt hơn trong việc tìm cách dập tắt mối quan hệ giữa Bách Duy và Tang Ninh trước khi nó có cơ hội đe dọa đến vị trí của ông.
Trong những ngày tiếp theo, những bài viết mới bắt đầu xuất hiện trên các trang tin giải trí nhỏ, với những góc nhìn ngày càng ác ý hơn về mối quan hệ giữa Bách Duy và Tang Ninh. Một bài viết thậm chí còn trích dẫn lời của một "nguồn tin thân cận với gia đình," ám chỉ rằng Tang Ninh từng "có ý đồ không trong sáng" với Bách Duy ngay từ khi anh còn là một cậu thiếu niên mười sáu tuổi mới mất cha mẹ, một cáo buộc hoàn toàn bịa đặt nhưng đủ sức gây tổn hại nghiêm trọng đến danh dự của cô.
Tang Ninh đọc được bài viết ấy trong lúc đang chuẩn bị mở cửa quán vào buổi sáng, tay cô run lên vì phẫn nộ và tổn thương. Cô chưa từng làm bất cứ điều gì sai trái trong suốt hai năm chăm sóc Bách Duy, và giờ đây, những lời vu khống trắng trợn ấy đang cố tình bóp méo toàn bộ những gì cô đã hy sinh.
Cô gọi ngay cho Bách Duy, giọng cô nghẹn lại vì tức giận. "Em đã đọc bài viết mới nhất chưa? Họ đang nói chị có ý đồ với em ngay từ khi em mới mười sáu tuổi. Đó là một lời nói dối trắng trợn."
"Em đã thấy rồi," Bách Duy đáp, giọng anh cũng không giấu được sự phẫn nộ. "Đây không phải là một bài viết ngẫu nhiên nữa, chị Ninh. Cách họ dùng từ ngữ, cách họ trích dẫn 'nguồn tin thân cận với gia đình' — em nghĩ có ai đó đang cố tình dàn dựng để hủy hoại chúng ta."
Lâm Nhã Thư, sau khi nhận được cuộc gọi khẩn cấp từ Bách Duy, đã nhanh chóng cho đội ngũ pháp lý của công ty vào cuộc, tìm hiểu nguồn gốc của bài viết ác ý ấy. Sau vài ngày điều tra, họ phát hiện ra bài viết được đăng bởi một trang tin nhỏ, ít tên tuổi, nhưng có dấu hiệu nhận được một khoản tài trợ đáng kể từ một nguồn ẩn danh ngay trước thời điểm đăng bài — một manh mối đầu tiên cho thấy đây không phải là một scandal tự nhiên, mà là một chiến dịch phá hoại có chủ đích, được sắp đặt bởi ai đó có động cơ và tiềm lực tài chính không hề nhỏ.
"Ai đó đang cố tình muốn hủy hoại danh tiếng của cả hai người," Lâm Nhã Thư nói trong cuộc họp khẩn với Bách Duy và Tang Ninh, gương mặt cô đầy vẻ nghiêm trọng. "Câu hỏi quan trọng nhất bây giờ là, ai có đủ động cơ và khả năng tài chính để làm việc này?"
Tang Ninh và Bách Duy nhìn nhau, cùng một suy nghĩ lóe lên trong đầu cả hai. "Chú Trọng Khải," Tang Ninh nói, giọng cô run lên. "Chỉ có chú ấy mới có đủ lý do để sợ hãi trước mối quan hệ của chúng ta, và cũng chỉ có chú ấy mới đủ tiềm lực tài chính để dàn dựng một chiến dịch phá hoại quy mô như vậy."
Bách Duy nắm chặt tay, một quyết tâm lạnh lùng dâng lên trong lòng anh, khác hẳn với sự bồng bột giận dữ những ngày trước đó. "Nếu đúng là chú Trọng Khải đứng sau tất cả những chuyện này, thì đây không còn là chuyện của riêng em và chị Ninh nữa. Đây là chuyện liên quan đến di sản của cha em, đến công lý mà cha em xứng đáng được nhận sau khi qua đời. Em sẽ không để chuyện này chìm xuồng như sáu năm trước."
Lâm Nhã Thư gật đầu, dù gương mặt cô vẫn còn nhiều lo lắng. "Nếu chúng ta muốn đối đầu trực diện với một người có quyền lực và tiềm lực tài chính như ông Trọng Khải, chúng ta cần có bằng chứng thật sự vững chắc, không chỉ là suy đoán hay linh cảm. Một khi đã ra tay, chúng ta phải chắc thắng, vì nếu thất bại, hậu quả sẽ còn nặng nề hơn nhiều so với hiện tại."
Cuộc họp kết thúc với một sự đồng thuận ngầm giữa ba người — từ giờ trở đi, họ không chỉ đơn thuần phòng thủ trước những đòn tấn công của truyền thông, mà sẽ chủ động tìm kiếm bằng chứng để lật lại toàn bộ sự thật về âm mưu tài sản năm xưa, dù biết rõ con đường phía trước chắc chắn sẽ còn nhiều hiểm nguy đang chờ đợi.
Tối hôm đó, Tang Ninh trở về quán một mình, đứng lặng giữa không gian quen thuộc đã gắn bó với cô suốt sáu năm qua, lòng cô vừa sợ hãi vừa quyết tâm. Cô mở ngăn kéo cũ, nơi cô vẫn cất giữ vài bản sao tài liệu công ty từ những năm còn làm việc ở đó, hy vọng trong số đó có thể còn sót lại manh mối nào hữu ích. Cô biết, hành trình phía trước sẽ đòi hỏi cô phải đối mặt trực diện với người chú ruột của mình, người mà từ nhỏ cô vẫn luôn kính trọng, nhưng giờ đây cô hiểu, đôi khi công lý phải được đặt lên trên cả những mối quan hệ máu mủ ruột thịt. Cô ngồi xuống bàn, bắt đầu lật giở từng trang giấy cũ dưới ánh đèn vàng, chuẩn bị tinh thần cho một cuộc chiến mà cô biết chắc sẽ không hề dễ dàng.